Gả Cho Ba Của Bạn Trai Cũ

Chương 15




Editor: Nyanko cungquanghang

Kiều Nhan vịn tường xoay người nhìn lại, phát hiện ra người gọi cô lại dĩ nhiên là vị nào đó mà cô muốn tránh không gặp.

“Triệu tiên sinh, thật trùng hợp.”

Mấy ngày hôm trước vừa vặn chạm mặt trên máy bay, hiện tại lại gặp được, quả nhiên là không may mà. Người nọ cho dù đang ở bệnh viện, vẫn mặc bộ âu phục thêm đôi giày da nghiêm túc, quả thật vẫn là bộ dạng tổng tài lạnh lùng, không hổ là lãnh đạo chuyên bày mưu lập kế của giới kinh tế. Chẳng qua lần này có chút bất đồng chính là hắn không có đeo cà vạt, nút áo đầu tiên của áo sơ mi trắng được cởi ra, lộ ra xương quai xanh ở bên trong, lên trên nữa là hầu kết gợi cảm từng bị cô hôn qua một lần.

Kiều Nhan nhanh chóng đưa mắt đi chỗ khác, cảm giác mỗi khi mình gặp phải người này, cả đầu như chứa phế liệu, thật sự không hay chút nào.

Triệu Quân Khiêm lững thững đi tới, nhíu mày rất nhẹ, trầm giọng hỏi, “Kiều tiểu thư, cô bị bệnh sao? Vừa rồi nhìn thấy trạng thái cô không khoẻ lắm.”

Kiều Nhan lắc lắc đầu, chỉ là bởi vì gần đây bôn ba đây đó nên có hơi mệt mỏi mà thôi, chờ trận này qua đi thì nghỉ ngơi là khoẻ lại ngay. “Tôi không sao, cám ơn. Tại sao Triệu tiên sinh lại ở chỗ này?” Hỏi đến đây, Kiều Nhan dừng lại, ý thức được đây việc tư của đối phương, không cần cô phải hỏi thăm, đó là hành vi không phải phép chút nào.

Mấy người trong vòng thượng lưu chú trọng nhất là riêng tư, mà cô, cũng không muốn biết. “Tôi đến thăm một người bạn cũ đang nằm viện. Cô thì sao?” Triệu Quân Khiêm trả lời ngắn gọn, cũng đưa động tác tay ý mời, bảo bọn họ có thể đi đến khu nghỉ ngơi ở bên cạnh ngồi xuống. Dù sao, sắc mặt của cô nhìn qua có chút không ổn.

Kiều Nhan khoé miệng mỉm cười, vội vàng xua tay cự tuyệt, “Không có gì, thật ngại quá, Triệu tiên sinh, tôi còn có việc phải làm.”

Gương mặt Triệu Quân Khiêm cũng không biểu lộ gì, ánh mắt nhìn cô thật lâu, phảng phất như thể nhìn thấu nội tâm của cô, làm người ta có chút bỡ ngỡ.

“Chị, lấy được số giường bệnh cho cha chưa? Cha ngồi xe lăn không quen lắm.” Đúng lúc này em trai Kiều xuất hiện, giải cứu Kiều Nhan đang trong cảnh lung túng. Kiều Nhan nhìn em trai đang chạy về phía mình, trong lòng quyết định, áy náy nói với người đang đứng bên cạnh, “Triệu tiên sinh, tôi đi trước, tạm biệt.”

Dứt lời, cô phất tay thật cao về hướng có em trai, cầm lấy biên lai nhập viên chạy chậm nghênh đón cậu. Rất nhanh hai chị em đã chạm mặt, vừa đi vừa thảo luận gì đó vừa quẹo qua hướng khác rời đi.

Triệu Quân Khiêm đứng tại chỗ, ngoại hình cao lớn ưu tú hấp dẫn phần đông ánh mắt của người qua đường, chỉ là thần sắc hắn thản nhiên, khí thế bất phàm, vừa thấy thì biết không phải là người nhà của bệnh nhân bình thường, cho nên cũng không có người dám tiến lên bắt chuyện. Hắn như có như không nhìn hướng Kiều Nhan vừa mới biến mất, sau đó nâng tay nhìn đồng hồ một chút, biểu tình hờ hững.

Thư ký Lý ẩn thân đã lâu thấy vậy lập tức xuất hiện, đẩy gọng kiếng, nắm tay giả vờ ho nhẹ một tiếng, bước đến bên cạnh ông chủ của mình thông báo tình huống. “Boss, vị trí phòng bệnh của ngài Hồ đã hỏi được, chúng ta có thể đi ngay bây giờ.” Gương mặt thư ký Lý không thay đổi, thực hiện đầy đủ chức trách, làm bộ như không thấy được một màn vừa rồi ông chủ bị người ta cự tuyệt.

Triệu Quân Khiêm xoay người, trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên thần sắc khó phân biệt, ánh mắt đảo qua thư ký Lý, nhẹ nhàng hỏi, “Cậu rất vui vẻ nhỉ.” truyendangocungquanghang

“Ơ…” Ý cười sau mắt kiếng của thư ký Lý cứng đờ, lập tức cất sạch, đổi thành ánh mắt cẩn thận so với trước đây còn cẩn thận hơn.

“Dĩ nhiên rồi, boss. Ông Hồ không những là người quen của lão phu nhân, đồng thời còn mà nhân vật mấu chốt trong kế hoạch lần này của chúng ta nữa.” Thư ký Lý vừa đi vừa cẩn thận phân tích với ông chủ nhà mình, biểu hiện tài năng của mình đồng thời cũng phải thay đổi biện pháp biểu thị mình cực kỳ trung tâm.

Cùng lúc đó, Kiều Nhan bên này cũng bị em trai Kiều tò mò hỏi thăm. “Chị, người nọ ban nãy là ai vậy? Bạn của chị sao?” Kiều Lỗi nhịn không được, hiếu kỳ hỏi thăm. Tuy rằng chỉ vội vàng nhìn thoáng qua, nhưng cậu cũng nhìn rất rõ ràng, bộ dạng của người nọ so với mấy người khác còn hoàn hảo hơn, chính là cảm giác không dễ tiếp cận lắm, làm cho người ta theo bản năng không muốn làm phiền.

“Người ta là ông chủ lớn, sao có thể là bạn chị được. Em hỏi thăm nhiều như vậy là gì, nhanh đi tìm phòng bệnh nào, đem cha chuyển qua giường bệnh nghỉ tạm, rất nhanh sẽ tới giờ cơm trưa.” Kiều Nhan trả lời hai câu cho có, vỗ đầu em trai, thúc giục cậu nhanh chóng làm việc, nam sinh lớn như vậy còn thích nhiều chuyện làm gì chứ, không biết lòng hiếu kỳ hại chết mèo sao?

Khi hai người tìm được cha Kiều thì ông đang ngồi ở trên xe lăn đi mượn, thoạt nhìn biểu tình có chút đau đớn, sắc mặt sưng đỏ không bình thường. Kiều Nhan hoảng sợ, lập tức bảo Kiều Lỗi đi phòng cấp cứu gọi bác sĩ, còn mình thì vội vàng đẩy xe lăn chạy vào bên trong. Mẹ Kiều lấy đồ chạy theo sau, thất kinh không biết phải làm sao bây giờ.

Hai bên rất nhanh chạm mặt, bác sĩ cấp cứu lập tức đem người chuyển đến giường bệnh, vừa bảo y tá cấp cứu vừa hỏi tình huống bệnh nhân. Một đám người nhanh chóng chạy băng qua hành lang đại sảnh, vội vàng chạy đến phòng cấp cứu, những người khác nhìn thấy tình huống khẩn cấp, nhanh chóng tránh ra một con đường, sau khi nhóm người chạy qua thì mấy người qua đường nhìn quanh suy đoán liên tục.

Giờ phút này Triệu Quân Khiêm đang đứng trước lan can phòng bệnh cao cấp ở tầng cao nhất, hắn đứng thẳng, thư ký Lý đi theo phía sau, hai người đều thấy quá trình cấp cứu vừa mới nảy sinh ở dưới lầu.

“Boss?” Lúc này thư ký Lý lo liệu thận trọng từ lời nói đến hành động, trước tiên hướng về phía ông chủ mình dò hỏi ý đồ. Nói gì thì nói, dù sao trước mắt cũng là phụ nữ duy nhất của ông chủ, thật có thể dễ dàng để người chạy sao?

Lông mày Triệu Quân Khiêm hơi vặn, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm vách tường, cũng không trả lời thư ký Lý. Lúc này, cửa phòng bệnh ở gian phòng phía sau bọn họ được mở ra, từ bên trong đi ra một người mang đồ trắng biểu lộ thái độ cung kính, cúi người chào hỏi hai người, “Tổng giám đốc Triệu, ngài Hồ cho mời.”

Sau khi đưa cha vào phòng cấp cứu, Kiều Nhan nhịn không được đổ mồ hôi lạnh cả người. Chẳng qua lúc này cô vẫn không thể nghỉ ngơi, bởi vì trải qua lần này, mẹ Kiều đều bị doạ sợ muốn khóc, cô còn phải ở đây trấn an bà. Em trai Kiều sau khi hoảng hồn xong cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ. Tốt xấu cũng phải để mẹ Kiều tin tưởng việc xảy ra không phải do bà chăm sóc không chu toàn, chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi, chẳng ai đề phòng được.

Ba người đứng ngồi không yên trong lòng lại nóng như lửa đốt chờ đợi ở bên ngoài, cho đến khi ánh sáng ở trên cửa tắt đi, bác sĩ đi ra từ bên trong. “Bệnh nhân chỉ là ngồi lâu tạo thành máu không lưu thông, cộng thêm bị viêm nặng dẫn tới sốt cao, việc này cũng không phải là bệnh nguy hiểm đến tính mạng, đợi sau khi đi vào phòng bệnh sẽ quan sát cụ thể trị liệu sau, xin người nhà bệnh nhân yên tâm.”

Sau khi giao phó xong, đối phương vội vàng dẫn trợ lý rời khỏi, lưu lại một y tá hỗ trợ đem cha Kiều vừa được điều trị ổn định đi vào phòng bệnh tương ứng. Mẹ Kiều cảm tạ một hồi, xác định chỉ là sợ bóng sợ gió mà thôi, tinh thần buông lỏng thiếu điều muốn ngất xỉu, lại được Kiều Lỗi chạy nhanh đỡ lại, một hồi lâu mới trở lại bình thường.

“Mẹ, mẹ không cần lo lắng, vốn bệnh của cha không có nguy hiểm đến tính mạng, lần này chỉ là chúng ta tự mình doạ mình mà thôi.” Kiều Nhan cùng đẩy giường với y tá, không quên an ủi mẹ Kiều.

“Hù chết mẹ mà, vậy hiện tại cha của con sao còn chưa tỉnh?” Giọng nói mẹ Kiều vẫn còn run lẩy bẩy, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sợ. copythicopluonteneditor...editmatbaonhieutienglando

“Bây giờ bệnh nhân vẫn còn đang ngủ, chờ nghỉ ngơi đủ sẽ tỉnh lại, người nhà không cần lo lắng quá mức.” Y tá nhỏ giọng thông báo tình huống.

Mẹ Kiều và Kiều Lỗi nghe xong lập tức thở ra nhẹ nhàng, lúc này mới hoàn toàn yên tâm. Kiều Nhan nghe xong lại không khỏi thở dài, có lẽ nguyên nhân bởi vì khí hậu thành thị không tốt, cha Kiều chưa thích ứng với đô thị ồn ào náo nhiệt, cộng thêm tiết tấu hoàn cảnh sinh hoạt cũng khác, mấy ngày nay ở tại khách sạn quả thật cũng chưa từng nghỉ ngơi đầy đủ, có khuyên cũng chỉ bảo là không ngủ được. Hiện tại cuối cùng cũng ngủ, lại là vì tác dụng của thuốc an thần.

Vốn Kiều Nhan tính sau khi chữa khỏi vết thương cho cha và em tra Kiều, bảo bọn họ ở lại đây tìm một nghề nghiệp ở thành phố để làm, so với ở huyện thành bế tắc nho nhỏ lạc hậu thì tốt hơn nhiều. Nhưng bây giờ xem ra, đoán chừng có là ổ vàng cũng không bằng ổ chó nhà mình. So với sự phồn hoa bận rộn nhưng lạnh nhạt của thành phố lớn, thì bọn họ có lẽ càng muốn tự tại thanh thản ở nơi thôn hương quen thuộc.

Tâm tư thay đổi nhanh chóng, Kiều Nhan dụng tâm tính toán, vừa tự tính giá chữa bệnh ở đây, vừa vội vàng đem cha Kiều đặt lên giường bệnh vừa lấy được. Chẳng qua, có suy tính nhiều đi chăng nữa, chuyện trọng yếu trước mắt vẫn là chữa khỏi bệnh cho hai cha con họ cái đã, bằng không tất cả đều chỉ là điều không tưởng mà thôi. Chờ bọn họ tiễn y tá xong, lại an trí tốt cho cha Kiều ở phòng bệnh thì đã đến giờ ăn cơm trưa.

“Em trai, nơi này có chị chiếu cố, em và mẹ đi theo bọn họ đến nhà ăn ăn cơm đi.” Kiều Nhan đưa phiếu cơm, chỉ vào mấy người nhà bệnh nhân chuẩn bị đi nhà ăn, bảo bọn họ theo mấy người đó đi ăn. tontrongeditorgiumminh_camon_truyencuacqh

Ăn cơm xong là giữa trưa, đến chiều còn phải tìm vị chuyên gia uy tín đó, đến lúc đó còn bận khối việc. Kiều Lỗi tiếp nhận phiếu, nghe lời đáp ứng. Cậu chỉ là tên nhóc, đến nơi này chính là cái gì cũng không biết, đương nhiên là chị cậu nói cái gì thì làm cái đó.

Mẹ Kiều lại lắc đầu bảo rằng không có khẩu vị không muốn đi, hình như bà bị tình huống ban nãy của cha Kiều doạ sợ, lúc này nhìn cha Kiều ngủ say đang nằm trên giường bệnh, không dám liếc mắt một cái. Kiều Lỗi nhìn về phía Kiều Nhan, thấy cô khoát khoát tay, bảo cậu đi ăn trước, nhớ rõ đem về ba phần thức ăn là tốt rồi. Thấy trạng thái mẹ Kiều không đúng, nên Kiều Nhan quyết định ở lại bồi bà.

Rời khỏi phòng bệnh, Kiều Lỗi đuổi theo mấy người đã sắp đi xa, nhưng mà đi tới đi lui, cậu phát hiện người ta trực tiếp đi tới đại sảnh rời bệnh viện, căn bản không phải là mấy người nhà bệnh nhân cùng phòng bệnh muốn cùng nhau đi nhà ăn.

Cậu đi theo nhầm nhóm người rồi.

Đang lúc đứng trong đại sảnh, cậu nhìn quanh một vòng, khắp nơi đều là người vội vàng, mọi người giống như đều đeo mặt nạ đầy lạnh nhạt, như thể ai cũng đeo vào tấm biển chuyện không liên quan đến mình.

Kiều Lỗi có chút hốt hoảng, chân vẫn ở nguyên chỗ trù trừ không dám tìm người hỏi, cũng không có điện thoại để gọi cho chị. Đột nhiên, trong thang máy bước ra một thân ảnh cao lớn, cực kỳ tuấn mỹ, khí thế mạnh mẽ, sau khi Kiều Lỗi nhìn thấy thì ánh mắt nhịn không được mà sáng lên. Đương nhiên cậu không phải bị sắc đẹp của đối phương làm cho kinh diễn, mà là ngay khi cậu đang hoang mang lo sợ chân tay luống cuống thì cuối cùng cũng nhìn thấy một người quen. Tuy rằng chỉ có duyên gặp mặt một lần, nhưng người kia không phải biết chị gái của cậu hay sao, nhất định có thể chỉ đường cho cậu một chút chứ nhỉ?

Cho dù thoạt nhìn người ta có chút không dễ chọc, cậu cũng bất chấp, so với người xa lạ thì tốt hơn, chị của cậu vẫn đang chờ cậu đem cơm về đây này. “Xin lỗi, chú này, chú chờ một chút.” Kiều Lỗi lấy dũng khí hưng phấn xông lên, giang hay tay chặn người lại.

“Chú?” Thư ký Lý chăm chú nhìn phía trước có người đang cản ông chủ dừng bước, bị tiếng gọi này thiếu chút nữa thì sặc, nhịn không được muốn xem là người nào váng đầu dám ngăn đón cản đường ông chủ nhà mình, còn gọi xưng hô như vậy, lại thấy một tên nhóc có chút quen quen. Thấy rõ người tới, thư ký Lý không khỏi ngẩn ra, cái gì thế này, đây không phải là em trai của Kiều tiểu thư sao, là cậu em vợ tiện nghi của ông chủ nhà mình hả?

Mắt thư ký Lý chớp chớp, quyết định tạm thời bàng quang xem tình thế phát triển.

“Chú?” Triệu Quân Khiêm nhướn mày, xem cậu nhóc cản đường trước mặt, đồng dạng nhận ra người này là ai. editor...nyankocungquanghang

Kiều Lỗi bị ánh mắt ý vị sâu xa của người này nhìn thì giật mình một cái, mẫn cảm nhận thấy được xưng hô này khiến người nọ không vui, vì vậy chạy nhanh sửa miệng. “Vậy, cái đó… Anh trai này, chị của em nói anh là… là… ông chủ của chị ấy. Chúng ta xem như có chút quen biết, anh có thể chỉ đường giúp một tay, nói cho em biết nhà ăn ở chỗ nào không? Em tìm không ra, chị ấy vẫn chờ em mua cơm về.” Lúc đầu thì còn lắp ba lắp bắp, sau này càng nói càng thuận. Xong xuôi em trai Kiều mới nhớ một chút, lúc ấy hình như chị ấy bảo chính là ý này.

Thư ký Lý lặng lẽ vươn ngón tay cái, bội phục tên nhóc không biết sợ này, bảo ông chủ nhà mình, người chỉ toàn ký hợp đồng hơn trăm triệu, lại đi chỉ đường cho cậu, thật sự là đại tài tiểu dụng mà. Không cần suy nghĩ nhiều, khẳng định từ chối chắc luôn.

Nhưng mà, ngay sau đó, Triệu Quân Khiêm gật đầu lên tiếng trả lời.

Thư ký Lý: “…” Vả mặt có chút đau.