Gả cho bệnh kiều ác lang xung hỉ

Chương 76: Sói xám đơn thuần



Nguyễn Thu Thu không có quá nhiều tâm tư cho việc suy nghĩ nàng có thể thừa nhận càng nhiều yêu lực nữa từ sói hay không.

Trong chốc lát khi nàng giả bộ không chịu nỗi mà ngất xỉu, lão sói xám tiên sinh như đang suy nghĩ điều gì, đầu ngón tay thon dài không ngừng gõ nhẹ trên "xe lăn", dường như đang suy nghĩ có nên thừa thế xông lên hay không đây.

Nguyễn Thu Thu: "...."

Làm thế nào nàng cũng chưa từng nghĩ đến, mình thế mà lại luân lạc đến hoàn cảnh bị động như vậy.

Nhận thấy hô hấp của tiểu thê tử hỗn loạn, hình như có phần bối rối, nội tâm Uyên Quyết giãy giụa, lúc sau vẫn quyết định tôn trọng ý kiến của nàng, không tiếp tục dẫn đường yêu lực nữa.

Yêu lực như có như không quấn quanh ở đầu ngón tay tan đi, Nguyễn Thu Thu chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, nhưng đối với hành vi "quan tâm" hiếm có của lão sói xám tiên sinh, không biết vì sao trong lòng lại có chút mất mát nho nhỏ.

"...." Phản ứng lại mình vừa mới nghĩ gì, mặt Nguyễn Thu Thu càng đỏ hơn.

Nàng ở trong lòng biện minh, nàng chỉ là vì không có cách nào tu luyện nhanh hơn mới thất vọng, hoàn toàn không có ý nghĩ gì khác!

Hàng mi Nguyễn Thu Thu run run, tay chân có chút nhũn, dứt khoát cứ thế mà nằm.

Lão sói xám tiên sinh không có ý định vạch trần nàng, bàn tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng đẩy "xe lăn", tới gần mép giường.

"Xe lăn" chất gỗ nghiền ép mặt đất gập ghềnh trong sơn động, phát ra tiếng "rắc rắc" rất nhỏ, ở trong sơn động trống trải lại có vẻ khá vang.

Nguyễn Thu Thu tính toán từng tí khoảng cách giữa một người một sói, khi trong lòng đếm thầm tới mười, đệm da thú bên người hơi lún xuống một chút.

Một làn gió lạnh thối phát qua, bên tai vang lên tiếng chăn da thú và quần áo cọ xát nhau.

"Tối." Một giọng nói vang lên sau lưng, cùng với tiếng gió nhè nhẹ, Nguyễn Thu Thu chợt phát hiện cả sơn động đang tối dần xuống.

Nàng có hơi hoảng sợ mở mắt ra, giả vờ mình vừa mới bừng tỉnh, do dự nhỏ giọng hỏi, "... Sao thế?"

Nàng đã quen mỗi buổi tối ngủ trong ánh lửa của củi đốt, bây giờ mở mắt ra là một mảnh tối đen, có chút không thích ứng.

Nghe được câu hỏi của tiểu phu nhân, lão sói xám tiên sinh khẽ liếm răng nanh nhỏ không kiềm được mà lộ ra, giọng nói trầm thấp "lời ít mà ý nhiều" trả lời, "... Quá sáng."

Cuối cùng, còn khàn khàn hỏi, "Sợ sao?"

Nguyễn Thu Thu: "...."

Nàng không biết nên trả lời vấn đề này của lão sói xám tiên sinh thế nào nữa, vừa định nói "Không có" đã nghe thấy chàng sói dường như không chút bận tâm nói: "Ta ở đây."

Bởi vì trong phạm vi tầm mắt là một vùng đen nhánh, không nhìn thấy thật ra chàng sói đã khẩn trương đến đỏ bừng khuôn mặt tuấn tú, lỗ tai cũng không ngừng run, Nguyễn Thu Thu nghe giọng nói khàn khàn của y, trong lòng dần dâng lên một ít cảm giác nói không rõ.

Nàng nghĩ một lát, tuy nàng cũng không sợ tối, nhưng vẫn quyết định cho lão sói xám tiên sinh chút mặt mũi, từ từ lên tiếng, "Ừm"

Lão sói xám tiên sinh ngồi ở bên giường cưới, đôi môi khẩn trương đến nỗi mím chặt thành một đường thẳng hơi gợi lên một độ cong, ngay cả đuôi mắt ở trong bóng tối cũng mang theo một chút sắc thái vui vẻ.

Y ỷ vào hiện giờ ở trong đêm tối bọn họ đều như nhau, lông xù xù vẫy vẫy ở sau lưng, vô cùng xấu hổ nói, "Phu nhân nói, có thể cho sói cắn một cái nữa."

Nguyễn Thu Thu: "...."

Vừa cùng y thương lượng chuyện dọn nhà, sau đó lại tu luyện, thật ra thì nàng gần như đã quên mất chuyện này.

Nghĩ đến lát nữa có lẽ nàng lại mất mặt, Nguyễn Thu Thu muốn cứ như vậy dứt khoát làm bộ đã ngủ.

Nàng trầm mặc không nói lời nào, lão sói xám tiên sinh khẽ nhếch lông mày đen nhánh, tủi thân uy hiếp, "Vậy sói..."

"Cắn đại à?"

Nguyễn Thu Thu: "..."

Nàng giãy giụa một lát, cẩn thận trở người.

Ai biết tư thế của nàng nằm hơi gần phía ngoài, chỉ hơi nhúc nhích, tay đã đụng phải bả vai của chàng sói.

Nguyễn Thu Thu dứt khoát bất chấp tất cả, tay đặt ở gần bả vai của sói, "Vậy... Chàng cắn trước đi."

Lời nàng vừa nói ra, trong không khí vang lên một tiếng cười khẽ rất nhanh đã biến mất, ngắn ngủi tựa như một ảo giác của nàng mà thôi.

Trong lúc Nguyễn Thu Thu thất thần, chỉ cảm thấy trên cổ tay chợt nặng cả người nàng bị kéo nhẹ đến gần một cơ thể ấm áp, hơi thở nóng ướt phả vào bên tai, làm cho lỗ tai và cổ nàng cũng nhuộm một tầng đỏ nhạt.

Nơi gần vị trí xương quai xanh bị răng nanh nhòn nhọn đâm rách, cảm giác xa lạ mãnh liệt hơn cả hai lần trước lan ra, trong chớp mắt Nguyễn Thu Thu chỉ thấy đầu trở nên trống rỗng, sống lưng vọt lên một dòng điện, theo bản năng nhắm chặt hai mắt, cắn chặt môi, không để cho mình phát ra âm thanh mất mặt gì.

Linh lực trong cơ thể nàng giống như ngửi thấy hương vị gì rất thơm, một đám đều nóng nảy, trong chớp mắt đốt sáng sơn động vốn một mảnh tối đen.

Nàng khó chịu, lão sói xám tiên sinh cũng không tốt hơn nàng bao nhiêu.

Vốn dĩ y chuẩn bị lợi dụng số ít yêu lực và ma huyết trong cơ thể, ký kết trao đổi khế ước đơn phương, lưu lại trên người nàng một cái phòng hộ chuyển dời tổn thương.

Sở dĩ lựa chọn vị trí gần xương quai xanh, cũng không phải vì y mơ ước đã lâu mà không kiềm được.

Y chưa bao giờ ký kết khế ước cùng bất cứ người hay yêu ma nào, chỉ từng ở lúc giao dịch với bộ lạc Nguyệt Hồ, vì thính lực siêu việt, vô tình nghe thấy đối thoại của hai con hùng hồ (hồ ly đực) ---

"Tối hôm qua ta và người bạn đời Nhân tộc nhà ta ký kết một cái khế ước, chỉ một lần đã thành công, hiệu quả còn rất cao."

"Huynh cắn ở chỗ nào? Cổ tay à? Hay là..." Một con hùng hồ khác thần bí nháy mắt, dường như rất khó nói rõ.

"Đi ra đi ra, thư yêu mới thích cái chỗ đó."

"Đó là chỗ nào? Huynh mau nói cho ta biết, ta đảm bảo không nói với yêu khác."

"Xương quai xanh."

Lúc ấy lão sói xám tiên sinh đã quyết định cả đời sẽ làm sói độc thân nghe đến đây đã không nghe nổi nữa.

Cái gì mà bạn đời, gì mà thư yêu, cùng lắm thì cũng giống như đám hùng yêu đó, là những tồn tại làm sói buồn nôn mà thôi.

Y cười lạnh, nhẹ phất ống tay áo lông quạ đen cấp ba to rộng, trên gò má tuấn mỹ tinh xảo tràn đầy vẻ cương quyết và khinh thường.

Còn vì cân nhắc cảm thụ của bạn đời, nỗ lực học tập những kiến thức đó...

Lão sói xám tiên sinh khịt mũi coi thường, có bị ngu không?

- -- Tuy rằng, ngay lúc đó y chính là nghĩ như vậy đấy.

Nhưng mà, khi hiện thực bày ở trước mặt, lúc muốn cùng Thu Thu ký kết khế ước.

Y vẫn theo bản năng lục lọi tất cả ký ức, chọn cái cách làm mà năm đó y khinh thường nhưng lại ổn thỏa nhất.

Nghe nói, như thế, tiểu thê tử Nhân tộc sẽ rất thích.

Nhưng mà....

Hai tên hùng hồ đó vì sao không nói rõ ràng, sao y cũng sẽ có cảm giác... Kỳ quái như vậy.

Trong máu của tiểu phu nhân pha lẫn linh lực mà nàng không tự giác được tỏa ra ngoài, theo răng môi, một đường thẳng tiến đến trung tâm đan điền, ở trong cơ thể lão sói xám tiên sinh nhen nhóm một ngọn lửa.

Trên trán Uyên Quyết không kiềm được chảy ra lớp mồ hôi mỏng, từ từ làm ướt mảnh len mà Nguyễn Thu Thu vừa mới đan cho y.

Đôi mắt bị che dưới lớp len sợi cũng nổi lên hơi nước ẩn nhẫn.

Lần đầu tiên thân thể cảm nhận được cảm giác so với đau đớn còn khó chịu nổi hơn, y không thể không nhanh chóng tăng nhanh tốc độ ký kết khế ước đơn phương, chậm rãi buông lỏng bờ môi.

Cảm giác quái dị giảm bớt rất nhiều, nhưng lại như ngọn lửa không thể dập tắt, thiêu đốt lỗ tai sói thành màu đỏ nhạt, y không kiềm được mà thở dốc một hơi, sau khi ký kết khế ước tức thì hoảng loạn buông lỏng Nguyễn Thu Thu ra, vội vội vàng vàng kéo về cái đuôi không biết tự lúc nào đã quấn trên eo tiểu phu nhân.

Lão sói xám tiên sinh vốn đang lo Thu Thu sẽ yêu cầu cắn lại, đang định không màng cực hạn điều động yêu lực giúp mình hạ nhiệt độ, mong muốn kiềm chế cảm giác kỳ quái này lại.

Nhưng y chỉ có cảm giác khó chịu nổi mà thôi, đặt ở trên người Nguyễn Thu Thu, lại là hoàn toàn không chịu đựng được.

Ở hai giây cuối trước khi hoàn thành khế ước, nàng còn vừa nghe được tiếng thở dốc mất khống chế của chàng sói, còn chưa kịp cắn lại đã thấy trước mắt hiện lên một quầng sáng trắng, hoàn toàn mất ý thức.

Nàng thua thiệt lớn rồi, không chỉ chưa kịp cắn lại, ngay cả đuôi to lông xù của lão sói xám tiên sinh nàng cũng chưa kịp sờ.

Uyên Quyết hít sâu một hơi, lòng bàn tay bị mồ hôi thấm ướt, đến cuối cùng y vẫn phải cố hết sức hạ nhiệt độ cho chính mình, chờ khi y hồi thần lại mới phát hiện tiểu phu nhân bên cạnh, không biết đã ngủ tự lúc nào.

Khóe môi hơi giơ lên, hiếm khi lão sói xám tiên sinh lộ ra một nụ cười giống như khi là tiểu sói xám tiên sinh, vươn cánh tay dài, phủ lên chăn da thú cho Nguyễn Thu Thu.

.......

Bởi vì tối hôm qua mệt mỏi khác với bình thường →_→

Cho nên mặc dù Nguyễn Thu Thu đã tự nói với lòng ngày hôm sau mình phải dậy sớm, nhưng vẫn dậy trễ mất.

Chờ lúc nàng uể oải cả người mở mắt, Ốc Đồng sói xám tiên sinh đã không còn bên cạnh nàng.

Ký ức trở về, nhớ tới tối hôm qua mình vậy mà bị lão sói xám tiên sinh cắn một cái đã hôn mê, Nguyễn Thu Thu chỉ thấy trước mắt tối sầm, hận mình đừng có tỉnh dậy làm gì.

Tuy rằng quan hệ của bọn họ là phu thê, nhưng chỉ là cắn một cái đơn giản, vì sao lại biến thành như vậy.

Nguyễn Thu Thu cam chịu thở dài, sau đó như một con cá mặn giùng giằng ngồi dậy.

Lão sói xám tiên sinh không ở "phòng ngủ chính", vậy ở đâu?

Trong đầu lướt qua ý nghĩ này, Nguyễn Thu Thu liếc thấy tay phải của mình.

Con ngươi hơi trợn to, nàng phát hiện trên cổ tay của mình nhiều ra một ấn ký, màu đỏ thẫm, là hình dạng hai cái lỗ tai nhòn nhọn, ở dưới ánh sáng yếu ớt chiếu rọi trong sơn động, lưu chuyển ánh sáng giống như máu.

Trong lòng nàng kinh ngạc, theo bản năng điều động linh lực tra xét, phát hiện hai cái tai sói nhòn nhọn này dường như ẩn chứa hai luồng năng lượng tinh huyết cực lớn, lặng lẽ lấp lóe ánh sáng, rồi biến về nguyên dạng.

Nguyễn Thu Thu: "....???"

Cho nên rốt cuộc lão sói xám tiên sinh đã làm gì nàng?

Nguyễn Thu Thu còn chưa kịp nghĩ nhiều, đang định xuống giường đá, đã nghe ngoài sơn động truyền đến giọng nói cười nhạo của Như Ý nãi nãi, "Sao thế hả? Chỉ có mình sói con ở chỗ này chờ chúng ta, tiểu thê tử nhà ngươi đâu?"

Lời của bà vừa ra, giọng của Sa điêu Điền Tú lập tức vang lên.

Điền Tú ỷ vào có Khanh Như Ý ở đây, sói sẽ không dám ra tay với mình, cầm lòng không đặng bắt đầu tìm đường chết (ăn ngay nói thật): "Cô, cô oa! (chẳng lẽ tối hôm qua ngươi quá dữ dội, cho nên Thu Thu còn chưa có tỉnh à?)"

Nguyễn Thu Thu: "....." Đậu.

Nàng muốn nói, giữa nàng và lão sói xám tiên sinh là trong sạch, còn có yêu nào tin không!

***********

Chỉ muốn nói rất xin lỗi các nàng, để các tình yêu chờ đã lâu. T~T

Hết chương 76.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.