Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Chương 30




Kỳ thực cô thật sự khâm phục trí nhớ của Diệp Hạo Ninh, bởi vì ngay cả chính cô cũng suýt quên khuấy đi mất, khoảng 1 năm trước đây anh đã dẫn cô đi mua giày.

Cũng chính lần đó, anh vô tình kể cho cô nghe về người phụ nữ đó, mà hôm nay cuối cùng cô đã được gặp.

Lúc đó ở Hồng Kông, vốn dĩ Diệp Hạo Ninh đi làm 1 số công việc, kết quả là Tiểu Dĩnh cũng nhiệt huyết dâng trào, xin nghỉ phép năm để đi tháp tùng cùng.

Khi máy bay sắp cất cánh, Diệp Hạo Ninh nói :"Đến lúc đó có lẽ không có thời gian bên em, anh đưa em thẻ, em tự đi dạo phố nhé!"

Cô chẳng buồn để tâm :"Không cần anh tháp tùng, đàn ông các anh dạo phố sắm đố thường ra vẻ mất kiên nhân, thật sự ảnh hưởng đến hứng thú lắm!"

Diệp Hạo Ninh không ý kiến gì hừ một tiếng :"Có lẽ nên nói em không may, thật ra cũng còn nhiều người đàn ông đầy sự kiên nhận, tiếc là em chưa gặp được!"

Cô cảm thấy bản thân mình quả là thật sự không may, lúc nhỏ đã chứng kiến sự không tình nguyện tháp tùng 2 mẹ con cô đi mua sắm của bố cô, thông thường phải mất năm lần bảy lượt hối thúc ông mới miễn cưỡng ra ngoài. Kết quả là đến cửa hàng thì đợi không đến hai phút liền vội vàng bỏ chạy xuống dướu cửa hàng, cơ hồ chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt loại tả tấn này. Vì thế, khiến mẹ cô nổi trận tam bành, đợi đến khi Tiểu Dĩnh lớn hơn một chút, cũng không cần đến miễn cưỡng lôi kéo bố Tiểu Dĩnh nữa, chuyển thành hai mẹ con tay trong tay thoải mái hưởng thụ thế giới của hai người, mãi đến khi quán xá đóng cửa có khi mới chịu trở về.

Tiếp đến là Trần Diệu.Dù là người tính cách tốt, bình thường nho nhã, mỉm cười như gió mùa xuân, lại chiều chuộng cô nhưng mỗi lần đi mua sắm đều tỏ ra thiếu chút kiên nhẫn.

Mặc dù đã có vết xe đổ từ trước, thế nhưng lần đó Tiểu Dĩnh vẫn cứ thích kéo anh đi, dường như đi bên cạnh dáng hình cao gầy của anh, chậm lê bước trên con phố rộng rãi và sạch sẽ, ngay cả lòng bàn chân cũng từng bước từng bước nở hoa, đóa hoa hạnh phúc.

Vì thế mà biết rằng anh không tình nguyện, nhưng vẫn cứ ích kỷ lôi kéo anh đi cùng.

Cuối cùng có lẽ thật sự hết cách, anh đành nói :"Em vào chọn đi, anh đợi ở ngoài"

Đặc biệt là lúc đi ngang qua hàng chuyên bán đồ trang sức, một đám con gái chui rúc trong cửa hàng không rộng lớn mồm miệng ríu rít, anh lại càng không có hứng thú hơn, cũng cảm thấy không tiện, thế là đứng đợi ngoài tiệm tự do thoải mái ngắm phong cảnh.

Có vài lần Tiểu Dĩnh thu hoạch rất khá, kết quả là vừa ngước mắt lên đã trông thấy bóng dáng Trần Diệu, hai tay đang cho vào túi quần, dường như có chút tiu nghỉu, cô cuối cùng không đành lòng :"... Sau này anh không cần đi cũng em nữa, em tìm tụi Hứa Nhất Tâm để khỏi phải mỗi lần đi anh đều chán nản vô vị như thế này. Sau này muốn đánh cầu, muốn tự đi học thì tùy anh đấy!"

Anh cảm thấy như được ân xá, liền cười nói :"Bị phát hiện trúng tim đen rồi!" giơ tay xoa xoa đầu cô.

Anh cao hơn cô mười mấy phân, vỗn dĩ anh là chân chủ lực hoạt bát trên sân bóng rổ ở trường, chỉ cần một cú nhảy người dường như có thể nhẹ nhàng chạm vào rổ, vẫn thường thu hút những tiếng cổ vũ la hét của những nữ sinh si tình.

Tiểu Dĩnh nghĩ, rõ ràng lúc nhỏ thân hình anh cũng không cao lắm, nhưng từ khi tốt nghiệp trung học cơ sở, dường như co giò, bỗng chốc cao vút lên, từ sau lần đó vẫn cứ trên cao nhìn xuống, những lúc yêu thường hay cao hứng đều thích vuốt đầu cô.

Cô cố ý không phục :"Làm gì mà như nựng chó con vậy?"

Kỳ thực trong lòng có chút cảm giác ngọt ngào, lòng bàn tay của anh vừa ấm vừa rộng chỉ vỏn vẹn trên đầu cô.

Sau này cô không tìm Trần Diệu đi dạo phố nữa, bời vì dường như có thể xác định được rằng, những việc phụ nữ cho là hưởng thụ và niềm hứng thú vô bờ bến lại là sự tra tấn tốt nhất với đàn ông.

Có lẽ chính vì nhận thức được điều này, cho nên sau khi quen biết Diệp Hạo Ninh, thậm chí là sau khi cưới, Tiểu Dĩnh cũng chưa từng chủ động mở miệng rủ anh cùng đi mua sắm với cô. Phần lớn thời gian, đều là tài xế đưa đi.

Còn anh cũng rất ít khi quan tâm đế chuyện cô đã mua sắm những gì, dường như mãi mãi không có hứng thú với việc này.

Duy nhất chỉ có một lần mua sắm vật dụng bàn ăn, khi đó vẫn còn nằm trong thời gian tuần trăng mật. Lúc đó, 2 người bay sang bắc Âu chơi một chuyến nửa tháng trời. Kết quả là có hôm trông thấy một tiệm nhỏ bên đường có bán đồ gia dụng tinh xảo, vừa đẩy cửa vào đã trông thấy trên tường treo đầy những đồ sành sứ, từng hàng từng hàng sắp sát cạnh nhau, lại là những sản phẩm làm bàng handmade. Chủ tiệm mặc mộ bộ đồ lao động, ngồi trước bàn thần sắc đang tập trung phác họa hoa hoa cỏ cỏ trên chiếc dĩa, ánh đèn sáng choang, nhưng người đàn ông ngoại quốc trung niên lại cắm cúi đầu, dường như hết sức tập trung tinh thần, ngay cả tiếng phong linh lúc đẩy cửa vào cũng không làm phiền đến ông ta

Cuối cùng là mua trọn cả bộ khắc họa bức hình cô gái châu Âu thời trung cổ, hóa ra lối ăn mặc phức tạp ấy lại vô cùng khó khắn, tuy là thế nhưng chủ tiệm rõ ràng là một vị điêu khắc hàng thủ công mĩ nghệ hà khắc. Mỗi một nét bút mỗi một vạch khác đều cẩn thận tỉ mỉ đến từng chi tiết, nagyc ả biểu cảm nét mặt của cô gái cĩnh gần như được nắm bắt có chừng mực, mang dáng vẻ cao ngạo mơ hồ, tao nhã mà lại gượng gạo gò bó.

Kỳ thực lần đó trong tiệm còn có nhiều sự lực chọn, nhưng Tiểu Dĩnh vốn trước nay không "cảm" những hình vẽ nhân vật thế mà nào ngờ Diệp Hạo Ninh lại chỉ vào và muốn mua nó.

Sau đó cô nói :"Em cảm thấy bộ có hình hoa cỏ đẹp hơn"

Diệp Hạo Ninh dừng bước :"Lúc nãy sao không nói. Hay là quay lại xem đi?"

Cô suy nghĩ, nói :"Thôi đi". Bởi lẽ giá cả cũng không phải rẻ gì, vả lại những đồ dùng như thế này cùng lắm chỉ là hàng thủ công mĩ nghệ, sao lại có thể chuyên dùng để bới cơm xúc ăn được chứ? Sau đó không nhịn được cười nói :"Không thể trách em lúc đó không nói, mà là vì anh nhanh tay quá. Em còn chưa kịp ngắm nhìn xong nữa, kết quả anh đã tính tiền rồi. Lẽ nào bình thường ký hợp đồng là ăn với người ta anh cũng như thế?"

"Thấy thích thì mua, có gì không đúng sao?"

"Nhưng mà còn nhiều sự lựa chọn mà, có thể từ từ chọn, không phải ư?"

"Nếu mà giống như em, 10 phần hết 9 phần hoa cả mắt, cuối cùng chẳng mua được gì!"

Cô bất giác kinh ngạc :"Hê, việc này anh cũng biết nữa à? Có phải kinh nghiệm rất phong phú không?"

Anh cười như không cười nhìn cô, không đáp trả.

Cũng chính lần đó, Tiểu Dĩnh phát hiện ra thói quen và quan niệm mua sắm của hai người họ như thể trống đánh xuôi kèn thổi ngược, thế là càng không muốn để anh đi theo cùng.

Sau này đến Hồng Kông, Diệp Hạo Ninh quả nhiên không có thời gian, mấy ngày liền đều đi sớm về trêc, để cô một mình ở trong khách sạn, hơn 10h mới ăn sáng, sau đó xách túi ra khỏi cửa dạo phố, đến 3,4 h chiều lại uống trà chiều.

Gọi điện thoại cho Hứa Nhất Tâm, chỉ nghe thấy đối phương cảm thán :"Cái này gọi là tận hưởng cuộc sống đấy...."

Nhưng Tiểu Dĩnh lại cảm thấy vô vị nhạt nhẽo, không khỏi suy nghĩ, những phụ nữ đã có gia đình danh tiếng này nọ hoặc những tình nhân của ông chủ, ngày nào sống cuộc sống như vậy, lẽ nào không cảm thấy nhàm chán chút nào ư?

Dù sao cô cũng lờ mờ cảm nhận được sự mất hứng, bới vì lẽ bình thường ngay cả người để nói chuyện cũng chẳng có, Diệp Hạo Ninh dường như bận cả ngày chẳng nhìn thấy tăm hơi, thậm chí đến nửa đêm mới mò về, cả người say khướt sực nức mùi rượu trườn và phả hơi vào bên cổ cô.

Cô bị đánh thức giấc, trong lòng thật sự không vui, giơ tay đẩy anh ra, còn anh có lẽ uống quá nhiều, thuận thế trở mình, liền ngẩng mặt lên nằm bất động trên giường.

Con người này trước nay vẫn không tệ, uống say cũng không mượn rượu giả điên, ngược lại càng thành thật và yên tĩnh.

Kết quả là sáng ngày thứ hai cô còn chưa hoàn toàn mở mắt ra, anh đã ăn mặc chỉnh tề tươm tất đứng bên giường, đáy mắt sâu đen tinh tường, dường như đã quét sạch men say của vài giờ đồng hồ trước, cơ hồ như người say rượu nửa đêm về nhà không phải là anh. Cô mơ mơ hồ hồ trở mình, miệng mồm hàm hồ hỏi :"...Lại ra ngoài à?"

Sau đó liền ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ toả ra, chính là mùi kem cạo râu mà Diệp Hạo Ninh vẫn hay dùng "Ờ, em định ngủ đến bao giờ nữa?"

"Không biết.. đừng phá em"

"Sáng đẹp trời, sao lại lãng phí nằm trên giường chứ. Tối qua mấy giờ em mới ngủ?"

"Ồ..." cô thật sự ngủ không đủ, cũng vì nửa đêm hôm qua, kết quả là cô phải mất một thời gian dài mới ngủ lại được. Trong lòng lại nghĩ, con người này không phải muốn ra ngoài đó sao, sao vẫn còn ở đây nói lua xua.

Một lúc sau, không thấy có động tĩnh gì nữa.

Cuối cùng cũng tĩnh lặng. Cô ôm trọn chếc chăn mềm mại, lại trở mình, kết quả chỉ nghe thấy "bộp" một tiếng, ánh sáng trắng trực tiếp đập vào, khiến người ta không kịp trở tay. Cô lại sợ ánh sáng khi ngủ, lúc này cơn buồn ngủ ngoan cố đã bị xua đuổi thành công.

".... Diệp Hạo Ninh!" cô như muốn nổi cơn tam bành, bật ngồi dậy, quả nhiên chỉ trông thấy ai đó áo mũ chỉnh tề mỉm cười đứng dựa vào mép cửa sổ, làm dáng vẻ nho nhã mà lại vô tội.

Mười phút sau đánh răng xong, cô lại nhấc giọng hỏi :"Có phải là anh cảm thấy không công bằng không? Chưa thất em ngủ nướng bao giờ sao?" trông thấy anh đang ngồi trên ghế sofa nghịch chiếc điều khiển từ xa, cô bất giác hiếu kỳ hỏi :"Anh không phải là ra ngoài sao, sao còn chưa đi nữa?"

"Đợi em đấy" con người bất lương ấy đang xem thời sự, lại trả lời một cách thản nhiên đến vậy.

Mãi đến khi hai người cùng nhau tiến vào cửa hàng hiệu, Tiểu Dĩnh vẫn không khỏi nghi hoặc, cũng không hiểu vì sao Diệp Hạo Ninh hôm nay sao mà vô vị đến thế, cho nên mới "nổi hứng" cùng cô đi mua giày.

Thế nhưng anh rõ ràng có việc khác để làm. Vì lúc trên đường đi, cô nghe thấy anh nói chuyện điện thoại, có lẽ là người bạn ở Hồng Kông mời anh dùng cơm, anh lại nói :"Thôi đi, hôm nay bận rộn cả ngày, lần sau vậy!"

Thế nên ngắt điện thoại xong cô liền hỏi :"Hôm nay anh còn bận việc gì nữa ư?" trong lòng nghĩ, bận rộn trăm công nghìn việc mà còn đưa đón cô đi, thật không dễ dàng gì.

Kết quả Diệp Hạo Ninh trầm mặc không nói gì, chỉ quay đầu nhìn cô, khóe mắt khẽ hấp háy.

Tiểu Dĩnh rùng mình

Cũng chẳng hiểu thế nào mà liền nhớ đên một bộ phim hoạt hình SLAM DUNK, anh chàng với mái tóc đen đẹp trai Rukawa Kaede trong sân liếc qua liếc lại anh chàng biệt danh con khỉ lông đỏ, rồi lạnh nhạt nói :Đồ ngốc nghếch.

Tuy là hai chữ này Diệp Hạo Ninh nể mặt không nói ra, nhưng cô vẫn cảm thấy ánh mắt của anh lúc nãy giống với ánh mắt liếc nhìn của Kaede Rukawa, mà chính cô lại lẽ đương nhiên chính là anh chàng Hanamichi Sakuragi biệt danh khỉ lông đỏ đang chịu sự coi thường khinh miệt tột cùng đó.

Vì thế mà cô có chút ủy khuất, cúi xuống mân mê chiếc điện thoại di động, một lúc sau mới đột ngột mím môi khẽ mỉm cười.

Diệp Hạo Ninh khẽ ngẩn người :"Sao thế?"

Cô ngẩng đầu, trên mặt có chút đắc ý, chỉ hỏi :"Có phải anh muốn dẫn em đi mua sắm không ?"

Diệp Hạo Ninh liền nheo mắt lại, ánh mắt hoài nghi hỏi :"Thế nên?"

"Không có gì" cô rên hư hử trọng bụng, rất hăm hở, ngoài mặt thì khẽ mỉm cười ngây thơ, giọng điệu lại cực kỳ dịu dàng :"Chút nữa anh không hối hận là được"

Kỳ thực cô mua sắm vỗn dĩ xem xét lực chọn rất lợi hạu, lại bởi vì hiểu rõ thói quen mua sắm của anh, thế nên sau khi bước vào cửa tiệm, cố ý lê bước chầm chậm lướt qua.

Mãi đến khi thử đến đôi giày thứ 6 vẫn không hài lòng vừa ý, cô mời thờ ơ xoay đầu, quả nhiên trông thấy người bên cạnh đang chau mày.

Cô hỏi :"Thấy phiền phức quá hả?" trong lòng nghĩ, đây có được gọi là tự vác khổ vào thân không nhỉ? Hớ hớ, ai bảo anh cứ coi thường cô, còn dùng ánh mắt mắng cô là khờ khạo ngốc nghếch. Lần nay coi như cơ hội để tra tấn anh!

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh liếc nhìn cô, dường như đã sớm đoán được suy nghĩ của cô, thế nên nói qua loa :"Có đâu!"

"....Ồ, vậy thì tốt" có chút thất vọng, nhưng nghĩ lại, hỉ nộ ái ố buồn vui đau khổ trước nay không bao giờ biểu hiện trên khuôn mặt chẳng phải là sở trường của con người này sao? Nói không chừng lúc này đây đã không chịu ngồi thêm được nữa, nhưng ngoài mặt thì giả vờ như không để ý đến.

Lúc này cô nhân viên phục vụ ngồi xổm bên cạnh nói :"Chị ơi, chị mang đôi này nhìn đẹp lắm!"

"Thế à" Tiểu Dĩnh cúi đầu nói

Là kiểu dáng mới xuân hạ năm nay, đôi da cừu trắng nhạt mịn màng, phía trên đính hoa văn lờ mờ, kiểu dáng đơn giản tinh tế, mắt cá chân cũng bàn chân nhỏ nhắn nõn nà.

Cô quay đầu lại trưng cầu ý kiến

Diệp Hạo Ninh cũng nói :"Đẹp mà!"

"Ồ...." Kỳ thực cô vẫn còn chút do dự, kết quả anh vừa rút thẻ đưa cho nhân viên phục vụ vừa nói :"Em không phải cố tình tra tấn anh đó chứ?" đầu ngón tay chỉ chỉ vào đồng hồ nhắc nhở cô :"Đã đến giờ cơm trưa rồi, em còn chưa ăn sáng, chả lẽ không thấy đói sao?"

Bị vạch trần, cô thẹn quá hóa giận, xoay người xỏ chân vào đôi giày của mình, không phục nói :"Ai bảo em cố ý tra tần anh chứ? Phụ nữ nào mà không mua sắm như thế chứ?"

"Em cứ vơ đũa cứ nắm, chí ít người bạn gái anh quen không phải như vậy!"

"Ồ? Vậy cô ta như thế nào nào?"

Thật hiếm thấy đây mà, cô lại thấy Diệp Hạo Ninh khẽ cuối mắt, dường như đang suy tư, lại dường như hối hận không nên nhắc đến vấn đề này, mãi một hồi sau anh mới nói :"Tóm lại là người đó không thích thử giày, nói số giày rồi trực tiếp thấy đôi nào hợp măt ưng ý thì cả thẻ tính tiền, nào phiền hà như em" nói xong nhạn lấy túi giấy đã gói rồi nắm lấy tay cô sải bước đi ra khỏi tiệm.

Tiểu Dĩnh còn nhớ lúc đó cô còn chòng ghẹo anh :"Xem ra sống theo bầy đàn nhỉ, người bạn đó của anh thật giống anh" là vì cô nhớ đến chuyện anh mua sắm ở châu Âu nên mới nói thế.

Diệp Hạo Ninh không màng đến cô.

Cô lại nói :"Người bạn đó của anh có phải nhà có rất nhiều tiền không? Nếu không thì là minh tinh? Theo như anh mô tả, động tác thật là oách! Đi vào cửa hàng hiệu, tùy tiện giơ tay ra chỉ trỏ, nhân viên phục vụ gói giấy lại, quả thật là khí chất của nữ hoàng mà!" cô thành thật :"Khi nào có cơ hội thì giới thiệu cho em quen với, em thích nhất là gặp những mỹ nữ có khí chất đó!"

"Thứ em thích thì nhiều lăm!" Diệp Hạo Ninh bình thản nhìn cô, đẩy đĩa thịt ba chỉ nướng kiểu Hàn Quốc sang :"Đây cũng là món em thích này"

"Đương nhiên"

Bị gián đoạn như thế, họ tự dưng chuyển đề tài. Nào ngờ một năm sau, cuối cùng cô cũng cầu được ước thấy.

Cùng Hứa Nhất Tâm gặp mặt người phụ nữ đó trong tiệm giầy, trong lòng Tiểu Dĩnh xao dộng mãnh liệt, trông thấy tư thế đối phương chọn lựa giày, chỉ cảm thấy quen thuộc là thường, ký ức mơ hồ ấy liền thản nhiên được khơi dậy lại thêm lần nữa.