Gặp Anh Là Sự Bất Ngờ Tuyệt Vời Nhất

Chương 56




Ngày hôm sau, sau khi Thiên Thiên rời giường lại giống như không có việc gì xảy ra chuẩn bị đi làm.

Tinh thần cô sảng khoái, mà người nào đó thì sắc mặt xanh trắng, vành mắt thâm đen trầm trọng.

Diệp Tử thấy thế giật nảy mình: “Ông không sao chứ? Sắc mặt tệ quá.”

Thẩm Hạo bất đắc dĩ nói: “Không sao, tối hôm qua ngủ không ngon.”

Thiên Thiên lạnh lùng liếc mắt, không nói được một lời đứng tại chỗ, trong lòng thầm nói: đáng đời.

Diệp Tử liếc mắt một cái là biết có chuyện xảy ra, nhưng trước mặt bá quan cô không tiện mở miệng hỏi.

Còn đúng 1′ cuối là đến giờ làm thì Bùi Tử Mặc đi vào, hô to gọi nhỏ: “Nguy hiểm thật, may là không đến muộn.”

Anh quay người lại thấy vẻ mặt Thẩm Hạo tối sầm, kề sát nói: “Huynh đệ a, ông có chuyện thương tâm gì, nói ra cho mọi người vui vẻ một chút đi.”

Thẩm Hạo một chút phản ứng cũng không có.

“Không đúng a.” Bùi Tử Mặc và Diệp Tử liếc nhìn nhau, Thẩm Hạo xưa nay độc mồm độc miệng, lại thích nhất là tranh cãi với Bùi Tử Mặc, hôm nay lại như vậy quả thật tình hình quá không tầm thường.

Thẩm Hạo lười để ý, về phòng làm việc. Thiên Thiên xử lý xong công việc, đứng dậy xoay xoay cổ, cầm ly lên đi rót nước.

Thẩm Hạo giống như bị điện giật từ ghế ngồi bắn người lên, theo sát phía sau Thiên Thiên, lúc đi ngang qua phòng khách liền túm cô kéo vào.

“Anh muốn làm gì?” lúc Thiên Thiên phản ứng kịp thì Thẩm Hạo đã dùng thân người chắn ở cửa.

“Thiên Thiên, em cho anh một cơ hội để giải thích.”

“Tối hôm qua tôi đã cho anh cơ hội.” Thiên Thiên khẽ nhíu mày.

Thẩm Hạo muốn nói lại thôi: “Anh không nên giấu em…”

Thiên Thiên ngắt lời anh: “Nói xong chưa? Nói xong tôi đi.”

Thẩm Hạo tóm lấy tay cô: “Thật ra anh đã muố

n sớm nói với em, nhưng…” mồm mép xảo biện như Thẩm Hạo hôm nay lại không tìm ra từ để nói. (lập lại câu nói ban nãy của Thiên tỷ đáng đời )

“Anh muốn thấy tôi xấu hổ mà, bây giờ anh rất đắc ý đúng không?” Thiên Thiên sôi gan, trong mắt hừng hực như có lửa lớn đang thiêu đốt.

Thẩm Hạo gấp đến độ sắc mặt cũng thay đổi: “Đương nhiên không phải, chỉ là chưa tìm được cơ hội thích hợp.”

“Phiền anh phải chuẩn bị bản nháp bịa chuyện rồi, chúng ta từng có cơ hội ở riêng rất nhiều lần, nói ra sự thật đối với anh khó như vậy sao?” Thiên Thiên phẫn nộ cũng là điều có thể thông cảm.

Thẩm Hạo uể oải, anh sớm đã biết Thiên Thiên sẽ tức giận, nhưng không đoán được cô lại phản ứng kịch liệt đến thế: “Anh không phải muốn gạt em, anh hẹn em gặp mặt cũng là muốn nói chuyện này.”

Anh không nói còn đỡ, vừa nhắc tới Thiên Thiên càng thêm căm giận: “Anh bỡn cợt tôi rất vui vẻ đúng không?”

Thẩm Hạo liên tục xua tay, Thiên Thiên bây giờ đang nổi nóng, anh nói cái gì cô đều nghe không vô.

Hai người đã rời khỏi chỗ của mình khá lâu nên đã có vài vị đồng nghiệp nhìn vào phòng khách hóng chuyện.

Thiên Thiên quyết định tốc chiến tốc thắng, cô đột nhiên ngửa đầu cười quỷ dị: “Giám đốc Thẩm, anh biết tôi thích anh điểm nào không?” Thẩm Hạo còn cho rằng Thiên Thiên tha thứ mình, cười sáng lạn như hoa: “Điểm nào?”

“Tôi thích anh tránh tôi ra xa một chút.” Thiên Thiên nói từng chữ từng chữ rõ ràng, dùng sức đẩy anh ra, kéo cửa đi ra, đầu cũng không quay lại một lần. (wow… đối đáp hay :”> )

Để lại Thẩm Hạo vẫn không nhúc nhích đứng yên một lúc lâu, sắc mặt biến lại biến, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài não nề.

Khoảng 2h chiều, Thiên Thiên đi rót ly cà phê để nâng cao tinh thần, vừa mới uống một ngụm, ngoài ý muốn nhận được một tờ điều lệnh.

Thay đổi nhân sự, chuyển cô từ trợ lí của Thẩm Hạo sang thành của Diệp Tử, chức vị không đổi.

Ứng Dĩnh mặt mày rạng rỡ, còn Thiên Thiên thì cười không nổi.

Cô chẳng qua là giận dỗi với anh thôi, tại sao lại bị đá ra ngoài?

Cô rầu rĩ không vui thu dọn đồ đạc, đổi chỗ với Ứng Dĩnh.

Hiện giờ Ứng Dĩnh rất đắc ý, chiếm cứ được vị trí tốt nhất toàn công ty, bất luận là từ góc độ nào đều là tốt nhất để thưởng thức soái ca.

Lúc trước không cảm thấy gì, bây giờ rời khỏi mới thấy lưu luyến không rời.

Thiên Thiên mặt mày nghiêm túc, tâm tình cực kém.

Diệp Tử gọi cô vào phòng làm việc của mình, cười hỏi:” Thế nào? Không muốn đi theoo chị sao?”

Ở trước mặt Diệp Tử, Thiên Thiên cũng không muốn giấu diếm cái gì: “Chị Diệp Tử, em không phải có ý này, chỉ là quá bất ngờ.”

Diệp Tử vỗ vỗ vai cô: “Em phải tin tưởng Thẩm Hạo, ông ấy làm như vậy là có nguyên nhân.”

Thiên Thiên ngẩng đầu, trong mắt là một tia mê man.

Diệp Tử lại không nói tiếp gì nữa.

Buổi tối, Thiên Thiên hẹn Lâm Hi ra kể khổ.

“Trời ạ, bồ nói thật sao? Trường Kiếm Tận Thiên chính là cấp trên của bồ Thẩm Hạo?” Lâm Hi chấn kinh hết sức.

Thiên Thiên gật đầu nghiêm túc.

“Duyên phận a, thân ái.” Lâm Hi hé miệng cười.

“Bồ còn có tâm tình đùa giỡn mình, mình đang tức muốn chết nè.” Ý cười trên mặt Thiên Thiên vốn rất khó thấy, lúc này mặt cô hoàn toàn đanh lại.

Lâm Hi nói: “Thật ra bồ nên vui mới đúng, hai người là một thì bồ không cần phải phiền vì không biết chọn ai.”

“Vậy cũng không thể bỏ qua sự thật là anh ấy đã gạt mình.”

Lâm Hi trừng mắt nhìn cô: “Cho anh ta một chút giáo huấn không đáng trách, nhưng đừng đùa thái quá, dọa anh ấy tức lên, bồ còn tìm đâu ra nam nhân chất lượng tôt như vậy?” (đúng a, đúng a…)

“Sao mình cảm thấy hình như bồ bị anh ấy mua chuộc rồi?” Thiên Thiên bực mình nói.

“Xí, mình là người như vậy sao?” Lâm Hi dùng hết sức vỗ vào vai Thiên Thiên.

Thiên Thiên đáng thương dùng khóe mắt liếc cô: “Mình nói sai rồi được chưa, bồ không nên dùng hết sức như vậy a.”

Dáng vẻ bệ vệ của Lâm Hi giảm bớt, cô thà rằng đũa giỡn châm chọc, phơi bày khuyết điểm của nhau cũng không muốn nhìn bộ dạng chưa khai chiến đã tước vũ khí đầu hàng của Thiên Thiên bây giờ.

“Được được, bồ muốn làm gì mình cũng ủng hộ bồ vô điều kiện.”

Thiên Thiên cười, nhỏ giọng thì thầm vài câu với cô.

Lâm Hi phun một ngụm trà: “Bồ thật sự muốn làm vậy?”

“Anh ấy có thể đùa cợt mình, sao mình không thể làm vậy? Lại nói, anh ấy đem cô gái khác để ở bên cạnh làm phụ tá, mình cho anh ấy trừng phạt nho nhỏ cũng không quá đáng chứ?” Thiên Thiên hừ lạnh, khóe miệng cười cười.

Đến phiên Lâm Hi thay đổi biểu tình: “Mình thật sợ lúc đó anh ta ghen ghét dữ dội, một dao bổ mình làm đôi.”

“Anh ấy dám!” cơn tức này sao quen thuộc như vậy, oa oa, cô trúng độc của Thẩm Hạo quá sâu.

“Thiên Thiên, đừng xúc động như vậy, bồ suy nghĩ lại đi.” Lâm Hi thay Thẩm Hạo cảm thấy bi ai, lần này anh ta thật sự đã chọc giận Thiên Thiên.

Thiên Thiên cực bình tĩnh: “Mình mặc kệ, dù sao bồ phải giúp mình.”

“Giúp bồ thì không thành vấn đề rồi, nhưng mà…”

“Tốt, vậy quyết định rồi nha.” Diêu đại tiểu thư giải quyết rất dứt khoát, Lâm Hi phản đối vô hiệu.

Lâm Hi gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng chậm rãi nhai, bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Thiên Thiên, bàn bên kia có người đang nhìn bồ chăm chú, có quen không?”

Thiên Thiên nhìn theo tầm mắt của cô, nhất thời đờ người ra.

Cái khuôn mặt anh tuấn đó, cái nụ cười vô hại đó, không phải Thẩm Hạo thì còn ai vào đây?

Anh xuất hiện ở đây là do đã cài GPS hệ thống định vị toàn cầu trên người cô, hay là do lén lén lút lút theo đuôi mà tới? Cũng không biết anh ấy có nghe cuộc đối thoại vừa rồi của hai cô không.

Thấy hành tung bị bại lộ, Thẩm Hạo ra vẻ nhàn nhã đi tới.

Thiên Thiên hạ thấp giọng nói: “Nhớ phối hợp với mình.”

Lâm Hi giật mình hiểu ra, chuẩn bị nghênh chiến đại địch.

Thẩm Hạo nói: “Thiên Thiên, trùng hợp vậy, anh có thể ngồi đây không?” không đợi người khác lên tiếng, anh đã mặt dày ngồi xuống.

Mặt Thiên Thiên tối thui không nói gì.

“Vị này là? Thiên Thiên, em không giới thiệu với anh sao?” Thẩm Hạo cố gắng làm sinh động bầu không khí.

Thiên Thiên cười, ôm chầm lấy Lâm Hi: “This is my darling.” ( nghĩ cũm nghĩ ko ra Thiên tỷ lại làm cái trò này )

Thẩm Hạo bị sặc nước một trận.

Lâm Hi phối hợp nhích lại gần người Thiên Thiên: “Thấy ghét.” Dáng vẻ yêu kiều bá mị, biểu tình hết sức say mê, rất có tiềm chất làm diễn viên. (hic, lạnh quá, da gà da vịt nổi tùm lum a…)

Thiên Thiên cười muốn nội thương, cố gắng diễn cho đạt, cô ngả ngớn kéo cằm của Lâm Hi: “Anh sẽ sủng ái em nhiều nhiều.” (Viv : oh my god, tác giả biến thái, em đình công *chạy đi lấy mền đắp*, Pil: *níu lại* tiếp đi… tuồng hay đang diễn mà…)

Ánh mắt Thẩm Hạo rất giống đang gặp quỷ.

Lâm Hi nép sát vào vai Thiên Thiên như con chim nhỏ, ghé vào tai cô thấp giọng nói: “Thế nào? Kĩ thuật diễn xuất của mình không tệ chứ?”

Thiên Thiên vuốt mặt cô, hai người không coi ai ra gì thân mật nhiệt tình, làm Thẩm Hạo muốn điên lên.

“Thiên Thiên, là anh sai, em đừng dọa anh.”

Thiên Thiên ai oán nhìn anh: “Tới hôm nay tôi mới phát hiện, nam nhân đều không phải đồ tốt lành gì, chỉ có Hi Hi là tốt với tôi nhất.” Cô hời hợt hôn lên mặt Lâm Hi một cái, “Từ nay về sau, tôi chỉ thích nữ nhân.” ( thích được mới sợ )

Lâm Hi thừa dịp Thiên Thiên không chú ý, đưa tay lau mặt, kết quả mò được một tay đầy nước miếng. ( )

Thẩm Hạo đã hoàn toàn không biết phải làm sao, sắc mặt biến ảo bất định, môi hơi hé, nhưng một câu cũng thốt không nên lời.

Thiên Thiên thấy được ánh mắt khác thường của anh, đắc ý đưa lên ngón tay cái.

Thẩm Hạo nhìn kĩ cô một hồi, lộ ra nụ cười quỷ dị: “Thiên Thiên.” (hắc hắc, xem sói lên sàn diễn đây.)

Thiên Thiên không hề miễn dịch nổi nụ cười của anh, bất giác đáp: “Dạ?”

“Thật ra, anh đã muốn nói với em.” Anh thẹn thùng nói: “Lần trước đến thư viện, em nói chuyện của Bùi Tử Mặc đó, là thật.” ( cao nhân tắc hữu cao nhân trị )

Thiên Thiên bị nghẹn nước miếng ho khan, Lâm Hi giúp cô vỗ vỗ lưng.

Cái gọi là “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” là vậy, cô muốn chọc ghẹo Thẩm Hạo, nhưng lại bị anh phản đòn. Người này đạo hạnh cao siêu, cô làm sao có thể là đối thủ của anh. Thiên Thiên chán nản nghĩ.

Cô thẹn quá hóa giận trừng mắt liếc Thẩm Hạo một cái, mặt xám xịt nói với Lâm Hi: “Không có hứng ăn, về nhà.”

“Còn chưa tính tiền nè, bồ chờ mình một chút.”

Thẩm Hạo ho nhẹ một tiếng: “Cô đuổi theo cô ấy, tôi thanh toán.”

“Cám ơn.” Lâm Hi chạy gấp vài bước, lại quay trở lại: “Anh cũng đừng nóng lòng, Thiên Thiên tính tình trâu bò vậy đó, sau vài ngày là nó sẽ nghĩ thông.”

Chẳng qua là giúp cô thanh toán tiền cơm thôi, Lâm Hi liền ngã qua phía anh, Thiên Thiên nếu biết được, nhất định sẽ mắng cô không có tiền đồ.

Giọng Thẩm Hạo mềm nhẹ vô cùng: “Cám ơn cô, thay tôi chăm sóc cô ấy.”

“Tôi biết.”

Buổi tối, Thiên Thiên uống trà bưởi tự chế của má Diêu, lên mạng trò chuyện với Lâm Hi.

“Vậy bồ với Trường Kiếm Tận Thiên còn muốn kết hôn nữa không?” Lâm Hi hỏi.

“Không!” Thiên Thiên còn chưa hết tức, ác thanh ác khí nói.

Lâm Hi sờ sờ cái mũi: “Bồ không muốn làm quán quân của trận đấu nữ hiệp sao?”

“Bà cô này không hứng thú.”

“Nói xạo.” Lâm Hi hiểu rõ nhược điểm của Thiên Thiên.

“Mình thà rằng thua, cũng không muốn kết hôn với anh ấy.” Thiên Thiên chém đinh chặt sắt nói.

“Không thành thân, cũng có cách khác.”

“Cách gì?”

Lâm Hi hết sức thần bí nói: “Người tu hành đều có diệu kế.”

“…”

“Bồ chờ xem đi.” Lâm Hi cười.

Thiên Thiên cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng.