Gặp Anh, Tôi Mất Đi Cả Thế Giới

Chương 9: Bức thư thứ chín




Sau khi khôi phục lý trí, mày không ngừng giải thích với tao, tao cúi mặt lui vào góc tường, lắc đầu nói không sao. Tô Tử Ngâm, mày có biết hay không, mày làm như vậy sẽ khiến tao mãi mãi không thể rời xa mày mất.

Tao bảo mày ăn cơm trước đi, để tao yên lặng suy nghĩ một chút. Mày sửng sốt hồi lâu, rồi mới chậm rãi đứng lên, nhưng không đi về phía bàn ăn, mà chỉ cầm ba lô lặng lẽ đi ra ngoài. Nghe tiếng đóng cửa rất khẽ, tao mãnh liệt ngẩng đầu nhưng không thấy bóng dáng mày. Tao gào tên mày rồi đuổi theo, nhưng mày lại chạy trốn quá nhanh.

Từ cái khoảnh khắc mày ra khỏi cửa, tao đã có linh cảm xấu. Tao vẫn luôn cho rằng linh cảm chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết, không ngờ nó lại xảy ra với chính tao.

Tao mắt mở trừng trừng nhìn mày bị một chiếc tải lao vùn vụt tông ngã, đại não trống rỗng, đến tận khi dòng máu đỏ tươi dưới thân thể mày chảy ra, tao mới luống cuống tay chân gọi 120.

Khi ba mày chạy đến nơi, mày đã được đưa vào phòng cấp cứu hơn ba giờ, bác ấy vừa thấy tao đã không kìm được cơn giận mà đấm tao một cú, người chung quanh thậm chí còn không kịp giữ chặt bác ấy. Tao không đánh trả, thậm chí không có chút phản kháng nào. Bởi vì tao biết, tao không có tư cách.

Cuộc ẩu đả ngừng khi tao bị đập đầu vào tường ngất đi. Khi tao tỉnh lại, anh trai canh giữ bên giường nói cho tao biết, mày không thể cứu được nữa rồi. Tao không tin, cho rằng chỉ vì mọi người không muốn tao gặp lại mày nên mới nói thế thôi. Đến tận khi tao thấy thi thể mày bị đưa vào lò hỏa thiêu, trở thành tro cốt xám trắng, mới thất thanh khóc òa.

……………………..

Tô Tử Ngâm, nếu lúc trước tôi không gặp anh thì tốt biết bao nhiêu? Như vậy anh sẽ bình yên sống trên thế giới này, mà tôi, cũng sẽ không bởi vì mất anh mà mất đi toàn bộ thế giới.

Yêu anh, là ký ức đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của tôi, nhưng, nó cũng là một thứ ái tình mà người đời không chấp nhận.

Tô Tử Ngâm, tôi nghe nói khi một người tốt chết đi sẽ được tới thiên đường. Có phải anh cũng đang ở thiên đường không? Chín bức thư này, gửi đến thiên đường nơi anh ở, chép lại những hồi ức tốt đẹp nhất của hai ta. Nếu có kiếp sau, mong rằng chúng ta sẽ không còn yêu nhau nữa…

(Hoàn)