Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 143: Trúng bẫy




"..." Kiều Tâm Du cố hết sức nghĩ cách giữ hắn lại, nhưng từng câu từng chữ như được cắm chặt vào cổ họng, lời gì cũng không thể phát ra, chỉ có thể ngây ngốc đứng nhìn hắn rời đi, dần dần mất hẳn trong bóng tối.

Đôi mắt trong suốt của cô bỗng bị một màng nước phủ lên, hơi thở hoan ái nồng đậm khi nãy vẫn còn đang phiêu đãng trong không khí, tại sao chỉ trong nháy mắt đã biến mất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Nhiệt độ trong căn phòng chợt giảm xuống cấp tốc, Kiều Tâm Du vẫn giữ nguyên tư thế, giống như một người bị điểm huyệt đạo, không cách nào nhúc nhích.

Cô không hiểu tại sao, cô chỉ nhắc tới ba chữ "Nhâm Dịch Tuấn" thôi, sao hắn lại tỏ ý chán ghét như vậy. Bọn họ đã trải qua rất nhiều chuyện, khó khăn lắm mới có thể đến với nhau, cô tự cho là tình cảm giữa cả hai đã rất sâu đậm rồi, nhưng thật không ngờ, chỉ cần ba chữ "Nhâm Dịch Tuấn" cũng đã đủ phá đi tình cảm giữa hai người, thì ra tình cảm giữa bọn họ nhìn bề ngoài thì rất chắc chắn, nhưng thật ra chỉ như một bức tượng rỗng, một khi bị đánh thẳng vào, lập tức sẽ vỡ tan.

————

Gió lạnh thổi ào ào qua quang cảnh thành phố xa hoa trụy lạc...

Cảnh tượng trong câu lạc bộ "Hoàng Đình" thật náo nhiệt, ánh đèn lấp la lấp lánh khắp nơi, chiếu thẳng vào các cô gái với lớp trang điểm đậm, cùng với những người đàn ông tuấn tú.

Nồng nặc mùi rượu và mùi thơm của nước hoa, son môi.

"Thêm một ly!" Nhâm Mục Diệu cũng không biết mình đã uống mấy ly, hắn tâm phiền ý loạn muốn mượn rượu giải sầu.

Hôm nay sao lại có nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy, đầu tiên là gặp phải Lương Tử Ngưng, từ giờ sẽ mỗi ngày xuất hiện trước mặt hắn, thỉnh thoảng sẽ gián tiếp nhắc hắn nhớ sự tồn tại của chị cô ấy, mà hắn thì lại đang sống cùng với hung thủ giết hại Lương Tử Oánh, hơn nữa hắn còn yêu tên hung thủ này. Việc ngoài dự đoán nhất chính là, Nhâm Dịch Tuấn trở lại, Nhâm Mục Diệu hiểu rất rõ con người hắn ta, hắn ta trở lại khẳng định sẽ không có chuyện gì tốt đẹp. Hắn ta tại sao lại không gặp Nhâm Mục Diệu hắn trước, mà lại gặp Kiều Tâm Du?

Một ly rồi lại một ly Whisky xuống bụng hắn, thứ cồn cay này càng khiến lòng của hắn loạn hơn......

Trong một góc u ám, có hai bóng người đang dựa sát vào nhau thật chặt.

"Nó đang ngồi ở đó, lát nữa em nhớ bỏ cái này vào ly rượu của nó, sau đó dẫn nó vào phòng." Nhâm Dịch Tuấn bình tĩnh ra lệnh, rồi nhét một viên thuốc vào trong tay cô.

Lương Tử Ngưng giống như pho tượng gỗ, kinh ngạc mà nhìn sâu vào hai mắt của hắn, hi vọng từ trong đó nhìn ra được một chút quan tâm. Nhưng cho dù cô có nhìn chuyên chú đến cỡ nào, thì một chút cô cũng không bắt được.

"Mau đi đi!" Nhâm Dịch Tuấn đẩy cô về hướng Nhâm Mục Diệu.

Hắn cứ như vậy đem cô gái của mình mạnh mẽ đẩy cho người đàn ông khác, mặc cho hắn ta ôm vào trong ngực sao?

Đôi mắt Lương Tử Ngưng tràn đầy vẻ mất mát, hai tay cô nắm chặt thành quyền, hận không thể bóp nát viên thuốc ấy. Nhưng cô vẫn đi về phía Nhâm Mục Diệu.

"Sao chỉ có một mình anh ở đây uống rượu giải sầu? Có thể mời tôi uống một ly không?" Lương Tử Ngưng mặc kệ hắn có đồng ý hay không, cô ngồi xuống bên cạnh hắn, giơ cao đôi chân lên.

Bởi vì hắn chán ghét loại trang phục lòe loẹt, cho nên Lương Tử Ngưng chỉ có thể bắt chước chị cô, mặc những bộ quần áo trang nhã, ngọt ngào, cũng không lộ da thịt nhiều.

Nhâm Mục Diệu không để ý tới cô, tiếp tục uống rượu.

"Tửu lượng không tệ! Anh đối với chị Lương Tử Oánh cũng lãnh đạm như vậy sao?"

Lương Tử Ngưng biết ba chữ "Lương Tử Oánh" sẽ có thể đưa tới sự chú ý của hắn.

Đôi mắt mang theo vẻ mê ly mông lung của người say, Nhâm Mục Diệu nhìn về phía cô, "Sao lại là cô?"

Lương Tử Ngưng vốn cho là hắn đã say đến không biết trời đất, sẽ đem cô trực tiếp trở thành Lương Tử Oánh. Nhưng xem ra, hiện giờ hắn vẫn còn rất tỉnh táo.

"Chẳng lẽ tôi không thể tới nơi này sao? Chị tôi chưa từng tới đây?"

Nhâm Mục Diệu lắc đầu một cái, "Tử Oánh sẽ không xuất hiện ở những nơi như thế này."

Lương Tử Ngưng không nhịn được, cười khẽ một tiếng, "À, anh biết chị tôi là người như thế nào sao? Tôi đã xa cách chị mình lâu quá rồi, anh có thể nói cho tôi biết một chút về chị ấy không?"

"Cô ấy rất hiền lành, rất trong sáng, giống như một Thiên Sứ ......" Nhâm Mục Diệu ngửa đầu uống tiếp thêm một ly Whisky.

Hiền lành, trong sáng? Những lời này có thể dùng để miêu tả chị ta sao, thật rất buồn cười. Khóe miệng Lương Tử Ngưng khẽ nhếch khi nghe xong lời của hắn, đôi mắt cô liếc về một góc đang phát ra ánh sáng lạnh đằng kia, tỏ ý hiểu.

Lương Tử Ngưng thừa dịp Nhâm Mục Diệu sơ ý, bỏ thuốc vào trong ly rượu của hắn, lắc lắc hai cái, thuốc nhanh chóng hòa tan, hoàn toàn dung hợp vào rượu, cô đưa rượu lên, "Anh hiểu rõ chị ấy như vậy, xem ra, anh thật sự rất thích chị ấy......"

Nhâm Mục Diệu không chút phòng bị, cầm ly rượu lên, uống sạch.

"Nghe nói, anh đã có vợ rồi, cô ấy là một người như thế nào?" Lương Tử Ngưng nhìn hắn uống xong, khóe miệng không khỏi cong lên thành một nụ cười mỉm.

"Là một cô gái khiến cho người khác phải đau lòng, là một cô gái khiến cho người ta muốn bảo vệ......" Trán Nhâm Mục Diệu đột nhiên như bị xé rách, rất đau, hắn vuốt vuốt vị trí mi tâm ở giữa hai mắt nhưng không có tác dụng.

Tác dụng của thuốc phát tác cực kì nhanh, Lương Tử Ngưng tiến lên trước, "Anh làm sao vậy?"

"Không sao, không có gì." Nhưng sự đau đớn kịch liệt khiến giọng nói của hắn hoàn toàn vô lực, mí mắt càng ngày càng nặng nề, ý thức dần dần mất đi......

Bên tai không ngừng truyền đến giọng nói của một cô gái, "Này! Anh làm sao vậy, tỉnh dậy đi ...."

————

Bởi vì Nhâm Mục Diệu say đến không biết trời trăng gì, mà Lương Tử Ngưng lại không đỡ nổi hắn nên Nhâm Dịch Tuấn đành ra tay, đưa hắn lên trên giường.

Sắc mặt của hắn tối đen, tức giận nói: "Thuốc sẽ không khiến nó ngất như vậy đâu, mà sao bây giờ nó lại có dáng vẻ này?"

"Chắc tại em mời anh ta uống nhiều rượu quá!" Lương Tử Ngưng đã sớm nghĩ ra cái cớ tốt này, khiến Nhâm Dịch Tuấn an tâm.

"Bộp!" Một gói thuốc được ném lên khay trà, "Đây là thuốc giải rượu, pha với nước, rồi cho nó uống..., không được làm hư chuyện! Hiểu rõ chưa!"

"Vâng!"

"Rầm!" một tiếng, lòng của Lương Tử Ngưng run rẩy không dứt.

Cửa phòng bị hắn vô tình mà đóng lại.

Cô nắm thật chặt gói thuốc kia, xương ngón tay trắng bệch, cả người không kìm lại được mà run rẩy, một giọt lệ lập tức rơi xuống.

Nhâm Mục Diệu căn bản không phải vì say rượu mà bất tỉnh, mà là do cô đổi thuốc thành thuốc ngủ.

Hắn có thể vô tình bức bách cô lên giường với một người xa lạ, nhưng cô thật không thể chấp nhận được để người đàn ông khác đụng chạm vào người cô.

Tại sao, cô đã bỏ ra tất cả, nhưng vẫn không đổi được lòng của hắn, dù là một chút xíu cũng không.

Dù biết hai đầu cán cân của tình yêu vĩnh viễn không cách nào có được sự thăng bằng, nhưng, Lương Tử Ngưng muốn dùng thật lòng của mình khiến hắn rung động, làm tan đi tảng băng cứng trong lòng hắn.