Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 150: Hỏa hoạn



"Cẩn thận......" Giọng nói yếu ớt nhẹ nhàng tan vào bầu không khí lạnh băng.

Cảnh sát tại hiện trường vốn phản đối Nhâm Mục Diệu đi vào, nhưng sự tình của Lương Tử Ngưng lại cực kì nghiêm trọng, cô không ngừng quấy nhiễu những lính cứu hỏa đang ở trong phòng dập lửa, cho nên họ chỉ còn cách để Nhâm Mục Diệu vào, nhưng vì bảo đảm an toàn, hắn phải mặc bộ đồ phòng cháy chữa cháy.

"Các người ra ngoài! Khụ, khụ...... Tất cả cút ra ngoài cho tôi...... Anh ấy nhất định sẽ tới cứu tôi, tôi chắc chắn, anh ấy nhất định sẽ tới, anh ấy sẽ không bỏ rơi tôi cho dù là vì chuyện gì! Ai cần các ngươi vào, đi ra đi......" Lương Tử Ngưng giống như người điên, cô ném từng chai rượu ở bên cạnh mình về phía cảnh sát, nhiệt độ khiến da cô bị bỏng đến đỏ lên, cô cầm một mảnh thủy tinh bên chân mình, đưa lên trên cổ tay "Các người tiến thêm một bước, tôi sẽ rạch xuống!"

Bị Lương Tử Ngưng uy hiếp, lính cứu hỏa chỉ dám đứng ở trước cửa, báo cáo nhanh tình huống trước mắt cho cấp trên, chờ đợi chỉ thị.

"Lương Tử Ngưng! Đủ rồi, đừng làm loạn nữa!"

Giọng nói quen thuộc, lời nói lạnh băng, nhưng tiết lộ sự quan tâm của mình đối với cô, đôi mắt chán nản của Lương Tử Ngưng thoáng chốc sáng lên, "A......"

Nhưng khi nhìn thấy Nhâm Mục Diệu, đôi mắt sáng rỡ rất nhanh tắt ngúm, vẻ mặt cô cứng lại, tại sao không phải là hắn? Sao không phải là hắn chứ?

"Ha ha......" Lương Tử Ngưng cất tiếng cười to lên, cô thật ngốc, thật ngu, cô biết rất rõ con người kia tâm địa sắt đá, lãnh khốc vô tình đến chừng nào, hắn căn bản không đem việc chết sống của cô để vào trong mắt, cô còn ở đây hồ đồ chờ mong gì cơ chứ, "Ha ha......" Tiếng cười của cô thật thê lương*.

(*): thê lương = lạnh lẽo, vắng lặng, cô đơn

"Tôi biết hôm nay là ngày giỗ của Lương Tử Oánh, nhưng cô đâu cần phải bi thương như thế, người đã qua đời lâu rồi, nỗi buồn của cô cũng phải vơi đi thôi!" Nhâm Mục Diệu cố gắng an ủi, nhưng kết quả lại càng kích động tâm tình của cô.

"Ha ha! Thật châm chọc!" Lương Tử Ngưng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt của cô trống rỗng, "Đây là báo ứng, là báo ứng!" Đúng sáu năm trước, cô đã phá hư thắng xe của Lương Tử Oánh, biến nó thành một vụ tai nạn giao thông "một xác hai mạng". Báo ứng giờ đã tới với cô, không ngờ, cô đã làm đến bước này, nhưng vẫn không có được hắn.

Tay Lương Tử Ngưng chỉ vào bầu trời, "Có phải chị đang cười tôi không? Phải rồi! Chị nhất định là đang cười tôi!" Uổng công cô bày mưu tính kế giết Lương Tử Oánh, mặc dù chị ta đã chết, nhưng vẫn sống trong lòng người đàn ông kia. Đúng, rõ ràng là chị ta đang sống, chẳng qua là sống trong lòng của Nhâm Dịch Tuấn thôi. Chẳng lẽ, lòng đàn ông chỉ có thể chứa chấp người chết sao?

"Chết, chết! Tôi chết rồi sẽ có thể khiến anh nhớ đến tôi!" Lương Tử Ngưng vì say khướt, nên càng không ngừng tự lẩm bẩm, cầm lên mảnh thủy tinh, không chút do dự cắt mạnh xuống cổ tay mình.

Nếu cắt vỡ mạch máu, thì cảm giác gì cũng biến mất, dòng máu nóng bỏng ào ào chảy ra, khóe miệng cô cong lên, cười thản nhiên, "Lần này...... Anh có thể nhớ đến tôi cả đời!"

Thân thể mềm mại như lá rụng mùa thu, chậm chạp, bay xuống, bay xuống.

"Lương Tử Ngưng!" Nhâm Mục Diệu chỉ cho là cô ta uống say rượu rồi làm loạn mà thôi, không nghĩ tới, cô ta thật sự cắt cổ tay mình, sự việc tới quá đột ngột, không chút báo trước.

Hắn chạy nhanh tới, ôm lấy cô, "Lương Tử Ngưng! Tỉnh dậy đi!"

Lương Tử Ngưng suy yếu, vô lực mở mắt ra, nở ra nụ cười hư ảo, hốc mắt cô tràn đầy nước, dường như đang nhìn thấy vẻ mặt gấp gáp của Nhâm Dịch Tuấn, yếu ớt nói: "Em biết, anh thật sự quan tâm em mà......" Nụ cười hàm chứa hạnh phúc, cô nhẹ nhàng rơi vào hôn mê.

Khi Nhâm Mục Diệu bế Lương Tử Ngưng người đầy bụi bẩn đi ra ngoài, Kiều Tâm Du cuối cùng cũng thở phào một cái thật mạnh, vội vàng chạy tới, "Mục Diệu, cô ấy sao rồi?"

Kiều Tâm Du bỗng nhìn thấy dòng máu đang ào ào chảy nơi cổ tay Lương Tử Ngưng, dọc theo bàn tay, cuối cùng lan tới đầu ngón tay, nhỏ xuống từng giọt.

"Cô... cô ấy sao......" Kiều Tâm Du hít vào một hơi khí lạnh, cầm tay của Lương Tử Ngưng lên.

Nhân viên cấp cứu lập tức chạy tới, Nhâm Mục Diệu đặt Lương Tử Ngưng lên trên cáng.

Nhâm Mục Diệu đột nhiên xoay người, ôm Kiều Tâm Du vào trong ngực thật chặt, "Lúc nãy, anh đột nhiên cảm thấy sợ hãi, anh cứ nghĩ lỡ như cô ấy là em......"

Nhâm Mục Diệu không biết vì sao trong tình huống khẩn cấp này, hắn còn có thể mất hồn. Khói mù mịt, lửa cháy khắp bốn phía, khiến tầm mắt hắn trở nên mơ hồ, trong một thoáng, hắn như có thể nhìn thấy Kiều Tâm Du đang ở trong biển lửa, một thoáng kia, tim của hắn như muốn ngừng đập.

"Anh không muốn thấy bất kì ai biến mất nữa, anh rất muốn giữ người đó lại ...... nhưng bất đắc dĩ dành buông tay, cảm giác đó giống như chết đi một lần...... Em vĩnh viễn đừng rời xa anh..." Nhâm Mục Diệu ôm chặt lấy cô, thật chặt, không buông tay ra.

"Sẽ không, vĩnh viễn cũng không." Kiều Tâm Du ngửi mùi tro nồng trên người hắn, lòng bỗng cảm thấy khổ sở.

Nếu như trời cao lại tàn nhẫn như vậy, nếu quả thật sẽ có một ngày như vậy, Kiều Tâm Du sẽ nghĩ cách khiến cho hắn tự "xoay người" rời đi*. Một mình cô sẽ âm thầm chịu đựng tất cả, còn hơn để cho hắn tự hận mình, một mình tưởng nhớ cô, cả đời đau thương khổ sở vì tưởng nhớ.

(*): ý của Kiều Tâm Du là muốn Nhâm Mục Diệu tự mình đồng ý chia tay cô, không nhớ về cô

————

Biết Lương Tử Ngưng một mình sẽ lẻ loi cô đơn, Nhâm Mục Diệu cùng với Kiều Tâm Du bèn tới bệnh viện.

Trải qua bảy tám canh giờ cấp cứu, Lương Tử Ngưng mới thoát khỏi nguy hiểm.

Điều này cũng làm cho Kiều Tâm Du và Nhâm Mục Diệu thở phào nhẹ nhõm.

"Mục Diệu, anh nghĩ vì sao cô ấy lại muốn...... muốn tự sát?" Mặc dù cô biết Nhâm Mục Diệu đối với chuyện vừa rồi vẫn còn rất hoảng hốt, nhưng cô vẫn có chút tò mò, một cô gái như vậy vì chuyện gì lại có thù hận lớn đến thế?

"Không rõ lắm......" Mặc dù Nhâm Mục Diệu ngoài miệng nói vậy, giọng nói lại có chút khinh thường, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút bất an. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Nhâm Mục Diệu ôm lấy thân thể cô thật chặt, tim của hắn đang run rẩy, tại sao loại cảm giác bất an đó lại mãnh liệt đến vậy.

————

Sáng sớm, bầu trời mờ mịt, sương mù mờ mờ bao phủ chặt chẽ lấy tòa chung cư.

Ở căn phòng bị hỏa hoạn tối hôm qua, khí nóng vẫn còn tỏa ra nhàn nhạt......

Tại cánh cửa sổ ở căn phòng đối diện, từng giọt sương không biết từ khi nào đã tạo thành những hạt châu, Nhâm Dịch Tuấn đứng bên cửa sổ nhìn về phía căn phòng đã cháy đen kia, đôi mắt hắn như toát ra luồng khí lạnh, môi mỏng khẽ nâng lên tạo thành một nụ cười châm biếm, tay hắn cầm một ly rượu đỏ, thứ chất lỏng màu đỏ, rực rỡ, đậm màu ấy dường như máu, lại như tản ra mùi thối nát, mục rữa của thịt sống để lâu ngày.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.