Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 169: Lúng túng gặp nhau



"Sao cô đột nhiên trở nên ...... ân cần như vậy......" Lương Tử Ngưng tỏ vẻ mặt khinh bỉ.

Chân mày Kiều Tâm Du nhíu lại một chút, "Chẳng lẽ cô nghĩ tôi sẽ hại cô?"

"Cô đối xử tốt với tôi như vậy, khiến tôi cảm thấy sợ hãi trong lòng." Lương Tử Ngưng thẳng thắn, "Sau khi tới phần đường dành riêng cho người đi bộ, tôi muốn xuống xe!"

Tài xế dừng lại, Lương Tử Ngưng nhanh chóng xuống xe, đóng mạnh cửa lại.

Kiều Tâm Du cũng xuống xe theo, phất tay một cái với tài xế, "Khi nào tôi gọi điện, anh hãy tới đón chúng tôi."

"Sao cô cứ như âm hồn không tan đi theo tôi vậy hả?!" Lương Tử Ngưng dừng bước, hung tợn trừng mắt liếc Kiều Tâm Du đang theo sát sau lưng cô.

Lương Tử Ngưng càng không để cho cô đi cùng, Kiều Tâm Du càng cảm thấy trong lòng cô ta như có quỷ. Khóe miệng lặng lẽ giơ lên, một nụ cười nhạt xuất hiện trên mặt, "Không phải cô nói khi tôi đối xử ân cần với cô, cô cảm thấy sợ hãi sao! Cũng đúng lúc, tôi muốn cô cảm thấy sợ." Miệng cố ý toét ra, lộ ra một nụ cười mỉm tiêu chuẩn với tám cái răng.

"Cô......" Lương Tử Ngưng có chút nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt siết chặt, nhìn chằm chằm Kiều Tâm Du, nếu ánh mắt có thể giết người, đoán chừng Kiều Tâm Du đã bị ánh mắt ác độc của cô róc xương lóc thịt rồi."Nếu cô thích theo đuôi tôi như vậy, tôi cũng không ngại!"

"Gì mà theo đuôi, khó nghe vậy! Nói bám như gấu koala được rồi." Kiều Tâm Du lập tức đuổi theo cho kịp bước chân của cô ta. Cô gái này thật lợi hại, mang giày cao gót cao như vậy mà bước đi thật nhanh, Kiều Tâm Du không thể không bội phục công lực của cô ta.

————

Trong không khí thoang thoảng mùi thơm cà phê, mang theo tiếng đàn dương cầm du dương, lặng lẽ, êm dịu, cho con người ta một cảm giác thoải mái......

Kiều Tâm Du thoáng nhìn xung quanh, "Cô không phải nói đi gặp bạn sao, vậy bạn của cô đâu?"

Lúc nãy Kiều Tâm Du nghe qua là biết đó chỉ là cái cớ, giọng cô ta mất tự nhiên lại ừm à mãi như vậy mà, hơn nữa, cô ta sống ở nước ngoài lâu như thế, thì làm sao có bạn bè thân trong nước được chứ.

Kiều Tâm Du chính là muốn biết, người quan trọng nào lại khiến Lương Tử Ngưng để ý như vậy, lại còn ăn mặc rất ư là tỉ mỉ, hơn nữa còn lén lút gặp gỡ như thế.

Lương Tử Ngưng liếc mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại di động, "Còn sớm, chắc họ còn đang trên đường đi."

"A ~~~" Kiều Tâm Du đem kéo dài âm giọng, "Dù sao hôm nay cũng không phải Chủ nhật, trên đường sẽ không quá kẹt xe, chắc cũng không trễ lâu đâu nhỉ." Hàm ý sâu xa rằng cô ta nên lấy một cái cớ khác đi.

"Chắc vậy!" Lương Tử Ngưng nói chuyện có chút lo lắng, sự sốt ruột biểu hiện rõ ra ngoài, thỉnh thoảng nhìn chung quanh, sau đó càng không ngừng đùa bỡn với chiếc điện thoại di động.

Kiều Tâm Du chống cằm, tầm mắt bắn thẳng về phía cô ta, suy nghĩ nhất cử nhất động của cô ta.

Lương Tử Ngưng quay đầu lại, muốn chống lại tầm mắt của Kiều Tâm Du, bực mình hỏi: "Cô đang nhìn cái gì?"

"Nhìn cô" Thấy cô ta bối rối, cô đột nhiên cảm thấy rất muốn trêu chọc cô ta. Kiều Tâm Du phát hiện nếu cô phải đợi Nhâm Mục Diệu lâu như vậy, hẳn cô cũng sẽ bực mình như cô ta.

"Tôi có gì đáng để cô nhìn?!" Lương Tử Ngưng tức giận liếc cô một cái.

"Tôi thấy cô rất khẩn trương, có phải cô đang có cảm giác như đứng trên đống lửa không?"

Khóe miệng Lương Tử Ngưng nhếch thành một nụ cười trộm, "Ha ha...... Khẩn trương? Thật buồn cười, tôi khẩn trương khi nào?"

Giọng nói vội vàng, lại nói nhanh như bão, quả thật chính là giấu đầu lòi đuôi.

Thời gian vẫn còn sớm, vì chưa đến xế chiều, nên người trong quán cà phê không nhiều lắm. Đột nhiên, một bóng dáng cao to màu đen xuất hiện bên cửa quán cà phê, gương mặt lạnh lùng lại đẹp hệt như được điêu khắc nên, cả người tản ra một loại khí tức, khiến người khác phải cách xa vạn dặm.

Khí tức lạnh lùng, nhưng hắn lại lập tức trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người, hệt như một nhân vật nổi tiếng vốn chỉ có thể nhìn thấy trên TV.

"Oa nha...... đẹp trai quá!" Nhân viên phục vụ si mê bưng lên cà phê, tay cô ta phát run.

"Này, này, này". "Này" nửa ngày, vẫn không thể khiến nữ phục vụ tỉnh táo trở lại. Đôi mắt thâm thúy lạnh như băng của hắn như có thể đầu độc người ta, lại như toát ra những ánh mắt giận dữ, độc ác, tàn bạo

Đôi tay của nhân viên phục vụ run rẩy không dứt khiến cà phê đổ ra ngoài, dọc theo mặt bàn mà chảy xuôi xuống, vẩy vào chiếc áo khoác trắng tinh trên người Kiều Tâm Du, biến nó thành màu nâu, đậm như mực vẽ.

"Tâm Du, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây." Nhâm Dịch Tuấn đi tới bên người Kiều Tâm Du, cầm khăn giấy trên bàn, trong lòng là muốn giúp cô lau, nhưng bàn tay hắn đột nhiên dừng lại, nhét khăn giấy vào trong tay của cô, "Cô lau đi!"

"Mỗi lần gặp phải anh đều không có chuyện tốt lành gì!" Kiều Tâm Du đứng lên, lau chùi đại khái vết bẩn, "Chắc anh là Thiên Sát Cô Tinh trong truyền thuyết."

Không nghĩ tới, mọi thứ đột nhiên trở nên yên tĩnh, một ánh sáng lạnh lóe lên trong mắt hắn, "Đúng! Tôi chính là Thiên Sát, nên mới khắc chết ba mẹ."

"Thật xin lỗi, tôi không có ý đó." Kiều Tâm Du ngập ngừng, nói xin lỗi.

"Vậy cô mời tôi uống cà phê đi!" Nhâm Dịch Tuấn không thèm trưng cầu ý kiến của Kiều Tâm Du, hắn tự ý ngồi xuống, chỉ chỉ Lương Tử Ngưng hỏi: "Cô ấy là ai?"

Kể từ lúc Nhâm Dịch Tuấn vừa xuất hiện ở quán cà phê, tầm mắt Lương Tử Ngưng chưa từng dời khỏi người hắn. Rõ ràng là quen biết nhau, nhưng giờ lại giả bộ như chưa từng gặp mặt, Lương Tử Ngưng cúi đầu, che giấu đi đôi mắt đã ươn ướt, nhưng sâu tận đáy lòng, nổi chua xót đang lan tràn......

"Lương Tử Ngưng." Kiều Tâm Du giới thiệu sơ lược.

Nhâm Dịch Tuấn mặc dù là anh em với Nhâm Mục Diệu, nhưng hai người lại Thủy Hỏa Bất Dung, Kiều Tâm Du cũng không biết mình nên lấy thân phận gì để đối mặt với hắn. Em dâu? Hắn còn không nhận Mục Diệu là em trai mình, nói chi là em dâu. Bạn bè sao? Cô và hắn chỉ gặp nhau có mấy lần, đối với hắn, cô căn bản còn chưa hiểu rõ, nhiều lắm cũng chỉ là người xa lạ. Hơn nữa quan hệ giữa hắn và Nhâm Mục Diệu lại đối lập, khiến Kiều Tâm Du đối với hắn càng thêm lúng túng.

"Phục vụ, cho một ly cà phê Blouse Mountain, một ly Cabo Keno và một ly trà sữa."

"Cô còn nhớ tôi thích cà phê Blouse Mountain?" Nhâm Dịch Tuấn có chút mừng rỡ. Nguồn: http://truyenfull.vn

Kiều Tâm Du nhàn nhạt liếc hắn một cái, "Bởi vì Mục Diệu cũng thích uống nó."

Nụ cười nhạt trong nháy mắt trở nên đông cứng, rồi trở nên lạnh như băng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.