Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Chương 75: Thì ra là một trò đùa



Chân mày Trầm Trạm Vân nhếch lên, trong lòng đốt lên một cơn phẫn hận. Lẽ ra người nằm trên mặt giường lớn này phải là cô mới đúng, cô sẽ không quên là cô ta đoạt đi vị trí của cô.

"Cô đứng lên cho tôi!" Trầm Trạm Vân tiến lên kéo Kiều Tâm Du, giống như đang bảo vệ vị trí của mình .

"Thật ồn ào, phiền quá..." Kiều Tâm Du không nhịn được, vung tay gạt tay cô ta ra, cuộn mình tiến vào mộng đẹp.

Bởi vì động tác vừa rồi, chăn tơ tầm trên người Kiều Tâm Du trượt xuống, lộ ra da thịt trơn mềm nhẵn mịn, trên người còn điểm một chút hồng, giống như hồng mai trong tuyết trắng, kích thích thị giác của cô ta.

Trầm Trạm Vân nghĩ tới Vạn Khải Phong biến thái in dấu vết roi dài hẹp trên người, trên da thịt bị sáp dầu nóng còn gây nên đám bọt nước, còn có cái kẹp tạo thành từng khối máu tụ.

Cô tức giận căm phẫn vươn tay, hận không thể xé rách mặt cô ta ra, nhưng chợt dừng lại giữa không trung, trên mặt Trầm Trạm Vân hiện lên vẻ giảo hoạt, thu tay về.

Kéo ngăn tủ đầu giường, cô nhanh chóng đem một túi giấy tờ nhét vào.

Kỳ thật, cô đã sớm giữ lại cho mình, tay nắm chặt chứng cớ trộm tài liệu cơ mật của tập đoàn Vạn Hồng, thứ nhất, vạn nhất sự việc bị bại lộ, khi bị tố giác, cô có thể đưa cho Nhâm Mục Diệu lấy công chuộc tội, khỏi bị lao ngục tai ương. Hơn nữa, ngày nào đó cô thiếu tiền xài, cũng có thể dùng nó lấy tiền của Vạn Khải Phong. Bây giờ cô lấy ra, chẳng những có thể tiếp tục giá họa cho Kiều Tâm Du, lại có thể khiến cho Nhâm Mục Diệu có đầy đủ căn cứ chính xác để kiện Vạn Khải Phong cặn bã kia.

"Cô đang làm gì vậy?" Phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói sắc bén.

Trầm Trạm Vân khẩn trương, tay run run, túi giấy tờ trong tay rơi xuống.

"Ồn quá đi..." Kiều Tâm Du bất mãn nói thầm một tiếng, tiện tay kéo chăn lên, đem mình cuốn như một con nhộng. Cơn buồn ngủ như hắc ám vô biên vô hạn, chặt chẽ vây cô trong đó, cô thầm nghĩ muốn vứt bỏ tất cả phiền não, chỉ muốn ngủ say.

Tầm mắt Nhâm Mục Diệu dừng ở trên túi giấy tờ kia, không tự chủ hạ thấp giọng nói, nheo lại con ngươi đen hỏi: "Đây là cái gì?" Toàn thân hắn bao phủ một tầng hơi thở âm u, từng bước một tiến tới gần cô ta.

"Đây, đây là..." Trầm Trạm Vân kích động sắc mặt đỏ lên, ánh mắt nhìn loạn, lòng bàn tay chảy ra mồ hôi lạnh, "Cô ta ngủ như chết, em hỏi không ra cái gì, cho nên tùy tiện tìm kiếm ở trong phòng, kết quả tìm được cái này." Như vậy có thể chứng minh túi giấy tờ này cùng với mình không có quan hệ.

Đuôi lông mày Nhâm Mục Diệu giơ lên, mang theo vẻ nghi hoặc, "Những thứ này là gì?" Ngồi xổm người xuống, nhặt lên.

Bên trong túi có hai USB, một phần là đơn đấu thầu ban đầu của tập đoàn Vạn Hồng, còn có một cuốn băng ghi âm. Mọi thứ Nhâm Mục Diệu muốn đều ở trong đây, hắn chỉ dùng một kế nhỏ, lập tức khiến cô ta ngoan ngoãn đem chứng cớ đưa đến trước mặt hắn.

"Cám ơn..." Trong con mắt sâu thẳm của Nhâm Mục Diệu hiện lên ý cười, "Cô giúp tôi tìm được chứng cứ quan trọng như vậy."

"Diệu, cô gái này đối với anh như vậy, anh ly hôn với cô ta đi!" Trầm Trạm Vân chớp đúng thời cơ, bỏ đá xuống giếng.

Nếu mục đích đã đạt được, Nhâm Mục Diệu cũng không cần tiếp tục cùng cô ta diễn trò nữa, "Tôi sẽ suy nghĩ, cô có thể đi rồi."

Trầm Trạm Vân sửng sốt, một khắc trước Nhâm Mục Diệu còn miệng cười đón chào với cô, một giây sau đã hạ xuống lệnh đuổi khách sao?

"Diệu, em..." Trầm Trạm Vân còn muốn thúc giục hắn sớm một chút cưới cô vào cửa, nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng của hắn, mặt trở nên cứng ngắc, lập tức thức thời thu lại lời nói, "Vậy em về trước."

Cô đi tới cửa, nhưng vẫn là không thôi nhìn lại Nhâm Mục Diệu vài lần, đột nhiên cô cảm thấy trong lòng bối rối, giống như mình vĩnh viễn và hắn không có quan hệ.

Trầm Trạm Vân vừa đi, Kiều Tâm Du ôm chặt chăn trước ngực ngồi dậy, châm chọc nói: "Nhâm tổng giám đốc có phải là cần chất vấn tôi, trong tủ đầu giường sao lại có túi giấy tờ này?"

"Vừa nãy cô không ngủ sao?"

"Tôi rất muốn ngủ, nhưng bị đánh thức. Kỳ thật tôi cũng muốn biết mấy người muốn diễn tiết mục gì, nếu đang ngủ, chẳng phải là tôi đã bỏ qua một màn kịch vô cùng đặc sắc sao. Một cô gái ngốc bị anh lừa xoay vòng như thế, thật sự rất đáng yêu, thực buồn cười." Trên mặt Kiều Tâm Du lạnh nhạt nhìn không ra biểu tình gì, cô muốn dùng lạnh nhạt để che dấu đáy lòng tràn ra bi thương.

Lông mày Nhâm Mục Diệu chau lên, mở Laptop ra, ngón tay thuần thục gõ trên bàn phím, nhanh chóng đưa xuống một loạt các mệnh lệnh, bây giờ là lúc phản kích. Hắn liếc xéo Kiều Tâm Du một cái, nói "Cái này gọi là kỳ nhân chi đạo, hoàn kỳ nhân chi thân*."

*kỳ nhân chi đạo, hoàn kì nhân chi thân: dùng phương pháp của người ấy để trị người đó. Tương đương với câu "gậy ông đập lưng ông" của Việt Nam.

"Từ khi nào anh bắt đầu biết không phải là tôi làm?" Thật bi ai, thì ra cô chỉ là một con cờ trong tay hắn thôi, một quân cờ tùy thời có thể lấy ra hi sinh.

"Có lẽ phải cảm tạ cô chủ động hẹn cô ta ra, để cho tôi nghe được lời nói lỡ từ miệng cô ta. Cho nên tôi mới có kế hoạch..." Trong tay hắn xoay xoay hai cái USB, không biết bên trong là cái gì đây.

"Thì ra ngay từ đầu anh vẫn cho là tôi làm." Trong lòng Kiều Tâm Du vốn có một chút mong đợi, hắn vẫn là có tin cô, đến cuối cùng cũng chỉ là cô một bên cam chịu thôi.

"Tôi hẳn là nên tiếp tục cùng anh diễn trò, chúng ta không phải là vẫn còn phải diễn một tiết mục ly hôn sao?" Kiều Tâm Du chủ động yêu cầu thêm phần diễn. Nguồn: http://truyenfull.vn

"Cái đó không cần!" Trong giọng nói lãnh đạm lộ ra hờn giận, nghe được hai chữ "Ly hôn" này, khiến trong lòng hắn rất khó chịu.

Nhâm Mục Diệu kích chuột, mở USB ra, bên trong tất cả đều là video, lập tức mở ra một cái. Đột nhiên trên màn ảnh chiếu ra cảnh nóng, hình ảnh hạn chế tuổi vị thành niên, thoáng chốc làm cho đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu nhuộm đầy khinh bỉ.

Biến thái ở chỗ, người trong đó lõa thể, trên màn hình xuất hiện roi da, còng tay, nến... Hình ảnh ghê tởm đến cực điểm, khiến người ta buồn nôn.

Nhiều video như vậy, nữ không giống nhau, nhưng nam chỉ có một —— Vạn Khải Phong.

Tiếng thở gấp, tiếng kêu ầm ĩ, tiếng cầu xin tha thứ từ trong máy vi tính truyền ra.

Kiều Tâm Du thản nhiên nói: "Thật không ngờ đường đường Nhâm tổng giám đốc có thể yêu thích trang web này?"

Gương mặt tuấn tú của Nhâm Mục Diệu tối sầm, "Cô có muốn tới thưởng thức một chút không?" Hắn tắt video, mở firewall, đăng kí sever ở nước ngoài, sau đó đem đoạn video "hàm súc" quăng lên mạng.

Cứ như vậy, cho dù muốn tra, cũng không tra được hắn.

Xem ra, tin tức ngày mai sẽ phi thường đặc sắc.

"Biến thái." Kiều Tâm Du mắng nhỏ một câu, cuốn chăn qua người, không thèm để ý tới hắn.

Nhâm Mục Diệu ở trên mạng bố trí xong tất cả nhiệm vụ, đóng Laptop lại, nhìn dung nhan điềm tĩnh của cô gái ngủ trên giường, cười thầm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.