Gia Có Khờ Phu

Chương 10: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Các ngươi làm gì đó!” Ngô Phương hét lớn một tiếng, vài bước đi đến đá văng cửa phòng giam, đem hai nữ nhân bên trong ném ra, thân thể cùng đất va chạm phát ra tiếng vang nặng nề.“ Lại có thể phát sinh loại sự tình này!” Tiểu Trương, đi đem Thạch Đầu “ Thỉnh” lại đây!” Ngô Tuệ cũng khó nhịn được phẫn nộ. Chỉ thấy trong phòng giam Vương Chủ Phu toàn thân trần trụi, hai mắt không chớp động nằm trên mặt đất dơ bẩn, hai tay hai chân bị trói chặt, vết máu tươi ướt sũng dây thừng. Trong miệng cũng bị nhét miếng vải, trên mặt sưng đỏ dấu bàn tay, toàn thân rải đầy dấu xanh tím.

Tao Nhã nhìn tên cai ngục quần áo không chỉnh tề nằm trên mặt đất kêu ai ui ai ui, khó có khi biểu lộ ra một tia cảm xúc. Một người khi có vướng bận bên người sẽ đặc biệt kiên kị sự tình nào đó, giống như bọn buôn người phần lớn sẽ không muốn có đứa con vì sợ báo ứng lên người đứa nhỏ của mình. Nàng không biết nguyên chủ vì vấn đề gì duy nhất không dính đến gian dâm, nhưng đối với nàng thì câm thù gian dâm đến tận xương tủy, hiện nay Vương Chủ Phu ở trong nha môn bị loại sự tình này, làm các nàng phải xử sự như thế nào đây?

Ngô Phương cưởi ra áo ngoài đắp lên người Vương Chủ Phu, môi nàng run động định nói gì đó với Vương Chủ Phu nhưng nhìn tới cặp mắt vô thần kia thì hóa thành thở dài. Trong lúc nhất thời nhà tù yên tĩnh tới tiếng hít thở đều nghe rõ ràng, hai tên cai ngục mặc xong quần áo cũng ngồi một bên run lên bần bật. Tiểu Trương lần này đi thật nhanh đã lôi kéo Trưởng cai ngục chạy tới. Trưởng cai ngục kia là nữ nhân nói năng lỗ mãng vừa rồi, vốn dĩ cảm xúc bất mãn khi thấy nội tình bên trong nhà tù cũng biết mất vô tung thay thế toàn bộ bằng cảm giác sợ hải. Hai cai ngục thấy nàng lập tức té ngã nhào lộn chạy tới ôm lấy đùi nàng, than thở khóc lóc kể lể ra chính mình bị quỷ mê tâm hồn.

“Mẹ nó! Hai người các ngươi ăn gan hùm mật gấu! Dám ở đây làm ra việc bỉ ổi này! Ta nhất định nghiêm trị các ngươi!” Trưởng ngục thấy biểu tình của mấy người Tao Nhã liền biết việc này rất có nguy cơ rủi ro, tâm tư vừa chuyển, nghiêm khắc trách cứ các nàng, giọng điệu chậm lại dò hỏi mấy người Tao Nhã “ Không biết mấy vị có cao kiến gì không?” Việc này bị các nàng bắt gặp được sợ là không thể tùy ý để mình làm chủ được rổi.

“ Vậy gia cho Từ đại nhân xử trí được không?” Ngô Tuệ nhấp miệng, sau một lúc lâu mới nói.“Không thể!” Trưởng Ngục âm thanh cả kinh, lời phản đối liền tự nhiên đi ra. Loại sự tình này rất thường thấy ở chỗ này, hoặc có thể nói nhưng nam phạm nhân vào đây đều bị đối xử như thế. Công việc của cai ngục không tính vất vả nhưng cả ngày cùng đám phạm nhân ở chung đã sớm bị đám ác nhân đồng hóa làm nhưng chuyện này cũng không có gì kỳ quái.

Nam nhân phạm tội vốn là thưa thớt, mỗi lần bị đưa vào tới cái nào không phải tử tội, chỉ còn chờ phía trên công văn xuống dưới liền chết cho xong việc. Các nàng bị các phạm nhân đó xúi dục mới bắt đầu hoạt động này, dù sao đều là chết, trước khi chết hầu hạ các nàng cũng không ai biết, dần dà thành bí mật trong của cai ngục và phạm nhân. Chỉ là không nghĩ tới lần này bị phát hiện, nháo đến nơi của đại nhân, các nàng sẽ bị lột mất một lớp da.

“Hả? Vì sao không thể?” Ngô Tuệ nghe vậy, rất có hứng thú nhướng mày, khóe miệng vẫn như cũ bình thản tươi cười, chỉ là ánh mắt không có chút độ ấm nào! “ Đừng cùng các nàng phí lời!” Ngô Phương đã sớm kiềm chế không được, đem hai tên cai ngục xách lên “Đi! Cùng ta đi gặp đại nhân!”“Đừng! Đừng nha!” Điền Thúy ngăn lại Ngô Phương đang kéo hai người ra ngoài, cái trán đổ mồ hôi, mặt mày nôn nóng:“Không được a!”

“Cút ngay!” Ngô Phương giận dữ, hung hăng đá một đá, đem Điền Thúy đá nằm trên đất. Điền Thúy bất chấp ngã bị đau, ngăn đón Ngô Phương lại không cho nàng đi.Ngô Tuệ biểu tình thanh thản nhìn các nàng, chỉ thiếu lấy cái quạt ra quạt hai cái.Tao Nhã mặt không biểu tình nhìn Vương Chủ Phu, thần sắc trong mắt biến hóa. Tiểu Trương ở một bên mắt xem mũi, mũi xem miệng không nói một từ.

“Ngô Phương, không thể đi.” Tao nhã rốt cuộc mở miệng, nói ra lại là lời phản đối. Điền Thúy tựa như thấy được cứu tinh nhào qua, Tao Nhã chán ghét tránh ra không cho nàng đụng tới.“Tao nhã! Ngươi đây là có ý tứ gì!” Ngô Phương nghe xong càng giận không thể át được, ném hai tên cai ngục trong tay xông đến nắm cổ áo của Tao Nhã, nàng so với Tao Nhã cao hơn rất nhiều, Tao Nhã bị nắm phải nhín chân mới miễn cưỡng chống ở mặt đất.“Tỷ!” Ngô Tuệ kinh hô, tâm tư vừa chuyển liền biết Tao Nhã đang lo lắng cái gì, “Nam nhân gia danh tiết không thể bị hủy a!”“Đến lúc này rồi, còn cái gì danh tiết hay không danh tiết!” Ngô Phương trừng mắt Ngô Tuệ, khinh thường đối với cách nói của nàng.

Danh tiết của nam nhân so với mệnh còn quan trọng hơn, nếu bị dán mác không giữ trinh tiết sẽ bị người ta nói cả đời, thậm chí càng truyền qua đời đời.Tao nhã không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cảm thấy đã xảy ra loại sự tình này, như thế nào cũng muốn nghe một chút ý kiến người bị hại, các nàng không làm chủ được, nếu nháo đến nơi của đại nhân, không thiếu được một ít tin đồn nhảm nhí.

Có lẽ lời nói Ngô Phương kích thích tới Vương Chủ Phu, hắn lôi kéo quần áo ở trên người, chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt vô thần nhìn hết qua mọi người, tới trên người hai cai ngục rồi chuyển qua người Ngô Phương.“Đại nhân nói rất đúng, ta nào còn có cái gì gọi là danh tiết.” Thanh âm của hắn nghẹn ngào cứng nhắc, nhưng lại có thể từ giữa nghe ra vô tận thống khổ, “Nhưng ta có tội trong người, không dám làm phiền đại nhân vì ta bôn ba.” Lời này ý tứ cự tuyệt thực rõ ràng, Ngô Phương buông tao nhã ra, trong phòng giam trong khoảng thời gian ngắn lại khôi phục yên tĩnh.

Ánh mắt mọi người toàn bộ tập trung lên người Vương Chủ Phu, hắn không có chút gì không khỏe cứ như vậy quỳ ngồi trên mặt đất hỗn độn. Tao nhã ý bảo Ngô Tuệ mang người những tên


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.