Gia Tộc Ma Cà Rồng 3: Hé Lộ

Chương 16




Năm ngoái, trong suốt mùa thu, Rolf Morgan đã làm khán giả đi bộ xuống đường băng trong khi các người mẫu ngồi ở hàng ghế trước và gỉ vờ ghi chép. Mánh khóe này đã quyến rũ báo chí thời trang nhiều đến nỗi ông hăng hái thử 1 mánh khóe thú vị khác. Năm nay chương trình sẽ làm ngược lai, nó sẽ bắt đầu với cây cung của người thiết kế, và những chiếc váy trong các dịp lễ hộ và kết thúc.

Khi ban nhạc chơi bản "Không gian kì lạ", Rolf chạy lên sân khấu với tiếng vỗ tay như sấm. Ông trở lại mang một bó hoa hồng, tươi cười rạng rỡ và tràn đầy sinh lực. Schuyler trông như Cyrus, dẫn đầu là Bliss. Schuyler vẫy tay Bliss 1 cách khích lệ. Cô biết người bạn của mình vẫn còn hơi bị đe dọa bởi sàn diễn, và Bliss nhìn giống như một con ngựa non lo lắng, tay chân hơi run rẩy khi người cưỡi trên lưng cô.

Bliss trở lại sau vài phút, một nụ cười nhẹ nhõm trên mặt cô. - Ngoài kia thật điên rồ.

Cô phun ra với Schuyler trước khi bị đưa đi 1 cách nhanh chóng để thay bộ trang phục thứ 2.

Schuyler cười đáp trả Bliss, nghĩ rằng cô sẽ vui mừng khi buổi diễn kết thúc, khi cuối cùng cô có thể mặc lại trang phục của chính mình - 1 cái áo sơ mi chắc chắn là của đàn ông Oxford là chiếc áo ưa thích hiện tại cô ưa thích, với 1 đôi vớ đen và đôi giày móng chẻ mà cô vớ được tại 1 cửa hàng đồ cũ.

Các cô gái trong trang phục vũ hội gothic đã ra khỏi sàn diễn, và Cyrus ra hiệu cho cô bước về phía trước. Cô là người tiếp theo. "Hãy nhớ rằng, khi cô bước đến cuối sàn diễn, 1 bức ảnh, 2 bức ảnh, BAM! Và cô quay lại."

Schyler gật đầu. Cô hít một hơi thật sâu và bước đi trên sân khấu. Bước lên sàn diễn ra giống như bước trên mặt trăng vậy. Bạn từ hậu trường thực, bị bao quanh bởi sự huyên náo và kim băng và tình trạng lộn xộn của giá để quần áo và phụ kiện để bước vào ánh đèn trắng sáng của sân khấu và đèn plash của hàng trăm máy ảnh.

Bầu không khí thật náo động, âm thanh ồn ào chói tai cho các buổi hòa nhạc rock hay nhất - tiếng huýt sáo và từ cổ vũ từ những dãy ghế đằng sau tiếp thêm sinh lực cho ban nhạc chơi nhanh hơn và to hơn, và các người mẫu khoác lấy những bộ mặt kiêu ngạo nhất. Schuyler thậm chí không nhận thấy những bộ mặt dữ tợn của các biên tập viên hay những bộ mặt cáu gắt của những người nổi tiếng ở hàng ghế đầu, cô quá bận rộn tập trung vào việc đưa 1 chân lên phía trước và không làm trò ngớ ngẩn nào.

Cô tìm thấy vị trí đánh dấu ở cuối đường băng và nắm lấy yêu cầu được đặt ra, quay trái và xoay hông về phía trước, và rẽ phải ngay sau đó. Và ngay khi cô sắp quay lại, thì tâm trí cô mở ra với 1 khẩn cấp, 1 lời gửi đầy vũ lực. Đó là lòng căm thù man dại, không mạch lạc. Cảm xúa mãnh liệt không mong đợi này đủ để ngăn Schuyler bước vào giữa, và cô bị loạng choạng, vướng vào giày cao gót và các thành viên ở hàng ghế đầu đều thở hổn hển thành tiếng.

Schuyler cảm thấy mất phương hướng và bị gián đoạn. Một người nào đó hoặc cái gì đó đã thâm nhập 1 cách man rợ vào tâm trí cô. Cô nhận ra điều đó ngay lập tức như 1 thao tác, nhưng điều này thậm chí còn mạnh hơn và xấu xa hơn nhưng kinh nghiệm cô có từ Dylan. Đó là một sự xâm phạm không thể tha thứ, và cô cảm thấy bị xâm phạm, trần truồng và sợ hãi khủng khiếp. Cô phải ra khỏi đó.

Không có thời gian để làm một lối ra thích hợp. Schuyler nhảy từ sân khấu xuống, hạ cánh giữa đám nhiếp ảnh gia. Cô biết chính xác cô phải đi đâu ngay bây giờ.

- Xin lỗi. - Cô nói với người không may mắn đứng ở cửa sập bị cô nghiến chân.

Cô lướt qua đám đông, để lại sự bối rối và sự vui thích cho những người nghĩ rằng tất cả chuyện này là 1 phần của chương trình. Từ hậu trường, cô nghe tiếng gọi - Này! Cô nghĩ cô đang đi đâu chứ. Quay lại đây.

Ngày mai sẽ có một câu chuyện lá cải về người mẫu đã chạy ra khỏi sàn diễn thời trang của Rolf Morgan, nhưng Schuyler không lo lắng về giới truyền thông hay người quản lý của cô hay Rolf đứng ngay sau đó.

Đó là cái gì vậ? Cô nghĩ, tim cô cảm thấy như thể sẽ phát nổ vì sự sợ hãi khi cô chạy lên xa lộ West Side, di chuyển nhanh hơn giao thông cho phép. Đó là ai? Cảm giác ốm yếu, nhơ bẩn giảm bớt chút ít khi cô đến được khu nhà ở tồi tàn trên đường Riverside Drive. Khu nhà trông có vẻ không còn xập xệ như trước đây nữa, nhờ vào sự cải tiến mới đây của Lawrence. Các bậc thang đá mới được quét lại, những hình vẽ trên cửa đã được sơn đè lên và những chiếc máng xối đã khôi phục lại giá trị cũ. Khi cô bước vào phòng làm việc của ông cô, ông đang cuối người xuống, đóng gói 1 xấp giấy tờ vào trong va li làm bằng da của ông. Schuyler nhận thấy tuổi ông đã cao trong cái tháng mà họ bị chia cắt. Mái tóc sư tử của ông có những vệt tóc xám, và có những nếp nhăn mới quanh mắt ông.

Lawrence là một Enmortal, một trong số ma cà rồng hiếm có đã không nghỉ ngơi, không đi qua các chu kì luân hồi bình thường. Ông đã giữ vỏ ngoài của mình trong hàng thế kỉ. Ông có khả năng tr3 trung như Schuyler, nhưng tối nay, ông trông như thể mình đang mang trọng lượng của một nghìn năm. Ông trông có vẻ, lần đầu tiên kể từ Schuyler biết ông, cổ xưa. Ông không giống như một người đàn ông của thế kỷ 21. Ông trông như thể ông từng ở cái thời mà Moses đã được đặt vào trong một cái giỏ và thả xuống dòng sông.

- Schuyler, thật là 1 ngạc nhiên thú vị. - ông nói, mặc dù ông ngạc nhiên khi nhìn thấy cô.

- Ông địng đi đâu vậy? - Cô hỏi lại, khi nhìn thấy chiếc va li mòn vẹt được đóng gói và buộc bằng dây da, nằm cạnh bàn.

- Rio - Ông đáp.

- Có 1 trận động đất lớn ở đó; cháu xem tin tức chưa?

Lawrence hỏi, chỉ vào cái ti vi được đặt ở văn phòng ông dạo gần đây. Máy ảnh đã quay 1 thành phố bị chìm trong lửa, toàn bộ những tòa nhà bị đổ sập xuống thành những đống gạch vỡ.

Schuyler nói một lời cầu nguyện nhanh chóng khi nhìn thấy sự tàn phá này.

- Ông ơi, có chuyện gì đó đã xảy ra với cháu. Chỉ mới cách đây vài phút thôi.

Cô miêu tả cảm giác rằng cô cảm thấy có sự hiện diện của 1 mối ác tâm không thể tin được. Đó chỉ lá khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cũng đủ cảm thấy bị ô uế trong từng lỗ chân lông của cô.

- Vậy là cháu cũng cảm thấy điều đó.

- Đó là gì vậy? - Schuyler rùng mình. - Thật...ghê tởm.

Cô nói, mặc dù từ ghê tởm còn quá yếu để diễn tả sự thù địch vừa mới bắt đầu này.

Lawrence ra hiệu cho cô ngồi xuống trong khi ông vẫn tiếp tục xem xét đống giấy tờ của mình

- Trong bài đọc của cháu, cháu có đọc chương về Corcovado chưa?

- Cháu biết nó ở Rio...Thuộc Braxin.

Cô ngập ngừng nói. Cô không tiến bộ nhiều lắm trong nhiệm vụ của Lawrence giao cho. Cô thật ngớ ngẩn, nhưng cô cảm thấy ông cô là 1 phần để đổ lỗi cho hoàn cảnh này, và vì hờn dỗi cô đã bác bỏ đề nghị của ông về việc xem lại lịch sử Máu Xanh. Ông đã ép cô đọc những bản sao cổ xưa, các văn bản mà trước đây bị cấm-cho đến bâ y h, lịch sử của Croatan đã bị xoá bỏ từ các hồ sơ chính thức.

Nếu Lawrence cảm thấy khó chịu thì ông cũng không thể hiện ra ngoài. Thay vào đó, ông kiên nhẫn giải thích, giống như 1 giáo sư đại học mà có lần ông đã làm.

- Corcovado là 1 dịa điểm của sức mạnh, của 1 nguồn năng lượng, là 1 sức mạnh nguyên thủy, mà chúng ta, những ma cà rồng đã rút năng lượng từ Trái Đất. Sự bất tử của chúng ta xuất phát từ sự kết nối hài hòa với bản chất nguyên thủy của cuộc sống, một món quà mà chúng ta được giữ lại ngay cả sau khi chúng ta bị xua đuổi.

Trên màn hình, máy an3nh đang quay bức tượng nổi tiếng của Chúa Cứu Thế được đặt trên bệ của ngọn núi Corcovado hiện ra lờ mờ trên thành phố. Schuyler ngạc nhiên rằng bức tượng vẫn còn đứng vững trong khi các tòa nhà xung quanh thành phố đã bị sụm xuống thành đống đổ nát.

- Trận động đất. Tín hiệu mà cháu nhận được. Đó là kết nối, phải không? Đó có phải là lý do tại sao ông đi không? - Cô hỏi, biết rằng mình đã đúng.

Ông cô gật đầu nhưng không nói thêm gì cả.

- Sẽ tốt hơn nếu cháu không biết chính xác làm thế nào.

- Tối nay ông đi à? - Schuyler hỏi.

Lawrence gật đầu. - Trước hết, ta sẽ gặp nhóm của Kingsley ở Sao Paolo. Sau đó, chúng ta sẽ cùng nhau đến Corcovado.

- Còn Hội đồng thì sao?

- Họ có thể biết được. Nhưng sẽ tốt hơn nếu họ không biết quá nhiều chi tiết về chuyến đi của ta. Cháu biết những nghi ngờ của ta về Hội đồng mà, về những gì mà Cordelia và ta đã nghi ngờ.

- Rằng có 1 gia tộc lớn đã phản bội chúng ta. - Schuyler nói vừa quan sát ông đang thắt cà vạt 1 cách tỉ mỉ. Lawrence luôn ăn mặc trang trọng cho mọi dịp.

- Đúng rồi. Nhưng ta không biết bằng cách nào. Và ta cũng không biết tại sao. Dĩ nhiên, mối nghi ngại của chúng ta chưa bao h được chứng thực, và chắc chắn là chúng ta chưa có bất kỳ bằng chứng nào về sự phản bội như vậy. Tuy nhiên, các cuộc tấn công mới nhất khẳng định rằng bằng cách nào đó, 1 hoặc nhiều Máu Bạc đã sống sót và quay trở lại để săn chúng ta. Đó có lẽ là Hoàng tử bóng tối vẫn còn trên trái đất này.

Schuyler rùng mình. Bất cứ khi nào Lawrence nói về Lucifer, cô cảm thấy như thể máu của mình bị biến thành đá. Thậm chí tên ông ta nghe đã xấu xa rồi.

- Bây h, Schuyler, ta phải tạm biệt con rồi.

- Không! Hãy cho cháu đi với ông - Schuyler nói, vừa lật đật đứng dậy. Bóng tối, sự khủng khiếp, lòng hận thù. Ông cô không thể đối mặt với điều này - cho dù nó là gì - 1 mình.

- Ta rất tiếc. - Lawrence lắc đầu và thả ví vào túi áo khoác của ông.

- Cháu phải ở lại đây. Cháu mạnh mẽ, Schuyler, nhưng cháu còn rất trẻ. Và cháu vẫn còn nằm dưới sự chăm sóc của ta. - Ông kéo bức rèm và mặc vào chiếc áo mưa cũ. Anderson, Conduit của ông, xuất hiện ở cửa trước - Sẵn sàng chưa, thưa ngài?

Lawrence nhấc va li lên - Đừng thất vọng, cháu gái. Không vì lợi ích của cháu mà cháu phải ở lại New York đâu. Nếu có điều gì ta làm được cho mẹ cháu, thì đó là giữ cho cháu an toàn khỏi Corcovado càng xa càng tốt.

BẢN GHI ÂM LƯU TRỮ:

Kho lưu giữ lịch sử

TÀI LIỆU ĐÃ ĐƯỢC PHÂN LỌAI

Bản báo cáo của Venator filed 2/28

" Bản ghi âm bị nghẹt. Nghe được 2 giọng nói khác nhau : Venator Martin và Charles Force, Regis ".

Venator Martin: Cô ta đã mắc bẫy.

Charles Force: Cậu hoàn toàn chắc chắn chứ?

VM: Có. Không nghi ngờ rằng cô ta sẽ cố gắng để thực hiện câu thần chú Demonata. CF: Nhưng một đứa trẻ chỉ học đòi với ma thuật đen tối đó thôi. Có lẽ nếu cậu có thể tiết lộ cô ta cho tôi ....

VM: Ông biết tôi không thể nói tên cô ta được cho đến khi nó được xác nhận tại phiên tòa, Regis. Nhưng đừng lo, tôi sẽ không cho phép cô ta hoàn thành câu thần chú đâu.

CF: Nhưng cậu phải.

VM: Xin lỗi, Regis? Tôi không hiểu.

CF: Đây là một thử nghiệm, Venator. Câu thần chú này phải được thực hiện. Nếu cô ta thất bại, cậu phải cầm lấy con dao và lấy máu của chính cậu.

VM: Ủy ban có biết về điều này không? Hội đồng có phê duyệt chưa?

CF: Đừng lo lắng về hội nghị này. Đây là việc của tôi. Các Venators trung thành với tôi, phải không? VM: Nhưng Regis-câu thần chú. Ông có chắc không?

CF: Có. Khi thời gian đến, hãy làm điều đó. Theo lệnh của tôi.