Giấc Mộng Hoa Tư

Chương 4: Lãnh đạm




Hắn có chút khưng lại nhưng k hề nói gì lặng đi ra cửa.Đc rồi tên này là tảng băng,k chẩp đi.Số ta xui xẻo,ta ngoáy sang tiểu Đào đã sớm mắt đỏ hoe.Ta cười 1 cái ôn nhu rồi mở miệng nói:

_khóc cái gì?ta con chưa khóc nữa.

Tiểu Đào chạy ù đến ta,khóc lớn:

_Nương nương thật đáng thương nếu k phải vì cái Hoàng Ngọc Dung kia thì tốt quả.nương nương vì vương cố gắng nhiều như vậy làm nhiều như vậy.Vương gia thật k hiểu người ma.

Ta ôn nhu cười vỗvỗ vai nàng,dịu giọng nói:

_k sao.Từ giờ ta sẽ k vì hắn nữa.Mẫu thân mất rồi ta cũng còn gì quyến luyến nữa,có cơ hội ta với ngươi rời đi.đc k?

Nàng ta trố mắt nhìn ta,giọng k tin đc:

_người nghĩ thông rồi.

Ta gật 1 cái,cái nha đầu kia cười ngoắc tận mang tai:

_thật tốt.

******Thư phòng*****

_Bẩm vương gia,Hoàng cô nương hiện vẫn k rõ tin tức.

Hắn tuấn nhan k động,trầm mặc từ người toat ra khí lãnh bức người,ám vệ áo đen kia bị loại khí làm cho đổ mồ hôi lạnh,gào thét trong lòng:Hoàng cô nương người đâu người k về nhanh đi,ta k sợ chết vì đao kiếm mà chết vì đau tim đi.Hắn chậm rãi mở miệng:

_xuôi xuống phía nam tìm.

Ám vệ kia ầm thầm thở phào,thật hù chết người mà.Hắn nhanh chóng tuân mệnh rời đi,rất nhanh k thấy bóng.Căn phòng nhanh chóng im lặng,tầm mắt của Độc Cô Lãnh Hàn,trong đầu hắn vang lên 1 câu hỏi hắn k có câu trả lời:"vương gia người hạnh phúc k?",trong mắt loé lên tia bi ai.Nữ nhân đó thật k yêu hắn,hắn là người đến trước,cự nhiên bị thành người tới sau,trong nàng chỉ có 1 cái Thượng Quan Phong kia.Nàng ở cạnh hắn nhưng tâm ở nơi nam nhân kia,nàng lãnh đạm với hắn,k để ý hắn coihắn như không khí.khiến hắn đau lòng k thôi mỗi đêm đều ra hoa viên uống rượu,nhưng hắn k hề hay biết có 1 nữ nhân bên cạnh,quan sát hắn từ xa.Hắn trầm ngâm 1 phen:

_Lãnh Thiên kim,ngươi rốt là loại người nào?

PS:kiki.tối đăng típ nha.