Giăng Bẩy Bắt Cháu Dâu

Chương 17: Hàng mua không trả lại




10h,

Nó đang híhoáy trên Internet tìm những công ty đang tuyển người, thì bỗng nhiên nghe mộttiếng động rất lạ ở phía ban công phòng mình. Nó sẽ không bao giờ tin là mộtngày đẹp trời nhà nó có trộm nếu như không nhìn thấy cái bóng đen to đùng đangtìm cách trèo lên tường ngay phòng nó. Trong đầu nó nảy ra hàng loạt cách giảiquyết nhưng tụ chung lại thì nó chọn cách tự mình giải quyết, nếu không xongthì la toáng lên kêu cứu viện. Sau lần sinh tử ở nhà ga thì máu liều của nóngày càng tăng, nó cứ nghĩ đối phó với 5 tên cướp mà nó còn dám đánh cho sưng đầumẻ trán thì một tên trộm đã là gì, nên cứ thế lục tìm cây gậy bóng chày tronggóc nhà đứng men cửa nơi ban công phục kích. Bóng đen xuất hiện ngày càng gần,nó còn nghe được rõ tiếng tên trộm hạ thân xuống nền gạch. Tim nó như trống sântrường dồn dập rối loạn và thầm cầu nguyện

1….2….3, rồi thìnó nhào ra từ trong chỗ ẩn nấp cứ thế dùng hết sức bình sinh mà nện thẳng vào đầutên trộm mà trong miệng vẫn liên tục chửi rủa

“Đánh cho nhàngươi chừa cái thói ăn trộm, tưởng tao không biết hả? Còn khuya”

‘Ui da….Ui da đừngđánh nữa, em mở to mắt ra nhìn anh nè. Anh là Quốc Bảo” Quốc Bảo một tay ôm lấymặt, một tay chụp lại cây đánh bóng chày của nó mà ca thán

“ Là anh?” nótròn mắt ngạc nhiên

“Uh” tiếng QuốcBảo nói trong tiếng hờn giận xen lẫn tức tối vì bị đánh không thương tiếc

“Sorry anh, em khôngbiết, mặt anh có sao không?” nó lo lắng nhìn Quốc Bảo ôm lấy mặt mà lòng thầmsót xa nghĩ ngợi “haiz, nếu anh đừng trèo ban công vào thì em đâu nghĩ là trộm,cái này là lỗi của anh hết, không liên quan đến em”, mặc dù không nghĩ đó là lỗicủa mình nhưng thấy cứ ôm mặt ngồi bệch xuống giường cũng làm nó sợ mất mật

“Anh có cần đi bệnhviện hay trạm y tế không?” nó sốt ruột hỏi tiếp

“Nếu khuôn mặtanh bị em phá hủy, thì em phải chịu trách nhiệm nuôi anh suốt đời, anh sẽ khôngbước ra khỏi nhà nửa bước” Quốc Bảo ra điều rất đau khổ khi nói ra câu ấy. Vừanhìn thấy thế nó đã biết 10 phần thì hết 9 phần là muốn ăn vạ nó vì mấy cúđánh. Nhưng nó không ngốc đến nỗi tin rằng chỉ vì mấy cú đánh kia mà hủy hoạiđược Quốc Bảo, nên cũng chẳng ngọt chẳng lạt nói với Quốc Bảo

“Thôi được rồi,trách nhiệm của em là bôi thuốc tiêu sưng cho anh, nhưng nếu vì thế mà anhkhông rời khỏi nhà thì tùy anh thôi”

“ Lão thái gia ởnhà sẽ thay anh kiện em tội hành hung gây thương tích” Quốc Bảo nói với giọngchắc nịch

“Anh quên mìnhlà bảo vật bị bán đi từ lúc xửa lúc xưa rồi hả?” vừa nói nó vừa xoa xoa thuốctiêu sưng vào đầu cho Quốc Bảo

“Em còn nhớ mìnhđã mua bảo vật nữa à? Mua rồi mà em vứt bỏ anh không quan tâm gì đến, không biếtanh sống khổ sở thế nào ? Mua rồi mà ngày nào em cũng để anh phải ngủ một mình?Mua rồi mà em không thèm nhìn anh lấy một lần? Em xem trách nhiệm của mình ởđâu?” Quốc Bảo như vừa than thở, vừa kể lể và cả trách móc nó.

Sau khi trở về từnhà ga, nó sốt liên tục mấy ngày nên phải vào bệnh viện nằm điều trị, nhưng vừakhỏi bệnh là nó cuốn gói đi về nhà mẹ đẻ rồi trốn biệt trong nhà không rangoài. Mặc dù vì lo cho nó mà Quốc Bảo có đến tìm nó nhưng chẳng hiểu sao nó lạikhông muốn gặp Quốc Bảo, nên cứ ru rú trong phòng. Bần cùng xin đạo tặc thế làQuốc Bảo nghĩ ra cách đột nhập vào phòng nó mà xem thử nó giỏi trốn đến mức nào. Nghe Quốc Bảo than vãn màlòng nó dâng lên một niềm vui khôn tả, khi nó biết mình vẫn là chủ nhân của món“bảo vật” này, nhưng vì cái thứ gọi là “chảnh cho nó có giá” nên nó cố nén niềmvui mà ngang ngạnh nói

“Đơn li dị cũngđã kí rồi, em nghĩ mình đâu còn quyền sở hữu bảo vật là anh nữa” vừa nói nó vừađứng dậy xoay người bước đi, nhưng chưa rời chân đi thì Quốc Bảo đã đứng dậy, nắmtay nó rồi xoay nó ôm vào lòng rất chặt.

“Từ đầu anh đãbán cho em, thì mãi mãi em cũng không thể bỏ anh mà đi như thế được. Dù em cókí 100 hay 1000 đơn li dị cũng thế thôi. Anh là thế đó khi đã xác nhận được chủnhân rồi thì sẽ không bao giờ thay đổi chủ khác cả. Nên em hãy nhớ vậy là đượcrồi” Quốc Bảo thầm thì bên tai nó rất nhẹ nhàng khiến trong lòng nó như trămhoa đua nở. Nó không phủ nhận những gì mà Quốc Bảo nói làm cho nó chết mê chếtmệt, ngay cả khuôn mặt đang sưng húp mà nó cứ muốn lao vào hôn ngay vào chỗ ukia thì nó biết mình chẳng còn muốn giận hờn hay làm khó gì Quốc Bảo cả. Trongmọi tình huống nếu quá vui thì không nên nói chuyện, thế là nó tiếp tục im lặngchờ Quốc Bảo nói tiếp

“Trước đây vìanh cưới em quá vội vàng nên có lẽ đã không cho em một cuộc sống như ý. Sau đóchúng ta li dị rồi anh trốn tránh em, anh biết đã làm em mệt mỏi rất nhiều. Rồisau ngày em bỏ trốn khỏi bệnh viện mà không chịu gặp anh nữa thì anh đã biếttrong cuộc đời này người mà anh sống không thể thiếu là chính em. Trong cuộctình của chúng ta có những lúc đi cùng nhau nhưng không hiểu nhau còn có nhữnglúc anh và em chỉ rượt đuổi nhau. Nỗi đau hay nước mắt trong quá khứ hãy để nólại đấy, hãy nắm tay anh để chúng mình cùng đi hết con đường còn lại em nhé?” sựchân thành trong từng lời nói của Quốc Bảo khiến nó chỉ có thể hình dung bằnghai từ “hạnh phúc”.

Nó rất muốn nóigì đó cùng Quốc Bảo chẳng hạn như “ Em đồng ý” hoặc dạt dào hơn là “Em yêu anhnhiều lắm, em sẽ làm một người vợ hiền dâu thảo” ,…v.v…. nhưng ngoài nước mắtvà cái gật đầu ra thì nó chẳng làm gì hơn được cả (đúng là hỏng cả phim hay). Vừanhìn thấy nó đồng ý Quốc Bảo liền mừng hớn hở ôm siết nó vào lòng rồi xoay mấyvòng làm nó chóng hết cả mặt, nhưng vẫn thích. Kết thúc một buổi tối chẳng biếtlà cầu hôn hay xin lỗi là một nụ hôn đúng mác lãng mạn đến mức đêm nằm ngủ mànó vẫn mỉm cười hạnh phúc.