Giang Sơn

Quyển 1 - Chương 1: Ven hồ Tây tử




Gió nhẹ nhẹ thổi, ý xuân dạt dào, bên Tây hồ Hàng Châu, liễu xanh khẽ động.

Thuyền hoa trên Tây hồ như thoi đưa, du khách giống như triều, công tử giai nhân chơi thuyền Tây hồ, tẫn hiện phong lưu mĩ sắc, sóng xanh bồng bềnh, trong suốt như gương, mặt hồ điểm thêm lá sen xanh, càng tăng ý xuân vô hạn.

Bên cạnh Tây hồ, các loại quầy hàng cao giọng rao hàng, đồ sứ, đồ cổ, thi họa, trang sức, đồ ăn vặt nối thành một mảng.

“Ồ, vị này thiếu gia xin dừng bước, tại hạ thấy thiếu gia thân có kỳ quang, chẳng biết có thể dừng bước đánh giá hay không?” Dưới một tàng cây dương liễu, đặt một cái bàn đơn giản, trên một cái ghế dựa nhỏ ở bên cạnh, một người trẻ tuổi chừng hơn hai mươi tuổi mặc trường bào bát quái đặc biệt của toán mệnh quái sư, ngồi ở đó đang kinh ngạc nhìn một gã thiếu gia ven đường kêu lên.

Thiếu gia nọ thân hình ục ịch, nhưng quần áo cực kỳ đẹp đẽ quý giá, đang dẫn hai gia đinh ăn mặc kiểu người hầu đi theo phía sau, nhìn chung quanh, tận tình ngắm nghía mỹ nữ.

Nghe thấy có người gọi lại, thiếu gia nghiêng đầu nhìn, thấy là một Toán sư trẻ tuổi gọi lại liền hỏi: “Tiểu tử, là gọi ta sao?”

Tuổi trẻ Toán sư liên tục gật đầu, trên mặt tràn đầy vẻ kinh phục, cung kính nói: “Vị thiếu gia này, trên thân người mang theo huyền quang bảy sắc, làm trăm năm khó gặp, tại hạ nhất thời giật mình, lỡ lời mà nói, chớ trách chớ trách!”

“Huyền quang bảy sắc?” Thiếu gia đầu tiên là sửng sốt, sau đó một bộ dáng không tin nói: “Ngươi nói cái gì huyền quang bảy sắc, ta sao lại không có thấy?”

Bên cạnh lập tức xông lên một gia đinh bộ dáng dâm loạn quát: “Nói bậy bạ gì đó? Biết thiếu gia chúng ta là ai không? Đây là đại công tử Kiều gia, thành Hàng Châu...!” Còn chưa nói xong, Toán sư đã cắt ngang, cười lạnh nói: “Cái này còn cần ngươi nói sao? Phóng mắt toàn bộ thành Hàng Châu, nhân vật anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, anh tuấn cùng trí tuệ cùng tồn tại như thế có thể có mấy người? Mặc cho ai thấy, đều biết là thiếu gia Kiều gia. Trên người tản mát ra cái loại khí chất quý tộc này, không cần đoán có thể làm cho người ta biết thân phận, ngươi nói như vậy, cũng quá xem thường Kiều thiếu gia rồi!”

Kiều thiếu gia nghe được mặt mày hớn hở, nghe hắn nói xong, trừng mắt nhìn gia đinh nọ một cái mắng: “Đồ chó ngươi, thành Hàng Châu ai chẳng biết thanh danh của ta, còn cần ngươi nói, lưỡi của ngươi cũng quá dài rồi đó!” Rồi cho gia đinh nọ một cước vào mông.

Toán sư cười hắc hắc, đứng dậy ôm quyền nói: “Sớm nghe nói thiếu gia chính là một công tử nhân nghĩa hiểu lý, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền, mời ngồi mời ngồi!”

Mấy tên gia đinh bên cạnh thyas Toán sư nói như thế, đều mồ hôi ướt đẫm, không thể tưởng được người này trình độ vuốt mông ngựa cao minh như thế, thật sự là mặc cảm, hổ thẹn hổ thẹn.

Thiếu gia đắc ý ừm một tiếng, ngồi xuống, nhìn nhìn Toán sư này, thấy hắn bộ dạng thanh tú, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, tuy rằng mặc trường bào bát quái quái dị, nhưng che dấu không được dáng người cân đối, liền nói: “Ta nói toán sư ngươi, ánh mắt thật ra cũng không tệ, tên gọi là gì?”

Toán sư cung kính nói: “Chỉ là một Toán sư, tên thực tục, nhập không lọt lỗ tai thiếu gia. Bất quá thiếu gia diện mạo thanh kỳ, mi cao cốt chính, tương lai nhất định không phải người bình thường, hôm nay lại thấy huyền quang bảy màu xung quanh thân thể, chính là thiên nhân bảo hộ!”

Kiều thiếu gia đầy hứng thú, tiến sát vào nói: “Lời này nói như thế nào? Ngươi nói huyền quang bảy màu là chỉ thứ gì?”

“Thiếu gia, huyền quang bảy màu không phải thứ gì, mà là thần quang!” Toán sư nghiêm mặt nói: “Thần quang hộ thể, đã nói lên chính là thiên nhân hạ phàm, được trời phù hộ! Nói cáhc khác...!” Kề sát vào lỗ tai Kiều thiếu gia, thấp giọng nói: “Thiếu gia rất có khả năng chính là thiên nhân hạ phàm, đến nhân gian dạo chơi một chuyến!”

Kiều thiếu gia nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn rất là hưng phấn, mắt lộ kỳ quang: “Ngươi nói là thật? Ngươi có thể nhìn thấy thần... cái gì thần quang hộ thể? Ta sao lại nhìn không thấy?”

Toán sư thấp giọng cười nói: “Thiếu gia, thần quang hộ thể không phải người thường có thể nhìn thấy, thiếu gia tuy rằng là thiên nhân hạ phàm, nhưng nay là phàm nhân, chưa thành thần thể khai thiên nhãn, nhất thời là nhìn không tới! Một khi thành thần thể khai thiên nhãn, vậy liền bách bệnh không xâm, thậm chí có thể trường sinh bất lão, nghe nói đến thời gian nhất định, trên trời sẽ mời thần thể trở về, ở trên trời tiêu dao khoái hoạt, tiên nữ trên trời là xinh đẹp tới cỡ nào...!”

“Ồ!” Kiều thiếu gia có chút nóng nảy: “Vậy làm thế nào thành thần thể khai thiên nhãn? Ngươi có thể giúp ta không?”

Toán sư muốn nói lại thôi, rất là do dự, hồi lâu mới lắc đầu nói: “Đó là Thiên Cơ, Thiên Cơ không thể tiết lộ, nếu như tiết Thiên Cơ, phải chịu trời phạt, tại hạ thọ mệnh phải mất đi một nửa!”

Kiều thiếu gia vội hỏi: “Ta cho ngươi bạc, ta cho ngươi bạc, ngươi dạy ta cách thành thần thể khai thiên nhãn, ta cho ngươi bạc!”

Toán sư sắc mặt trầm xuống, không vui nói: “Kiều thiếu gia, ta còn cóc ha mẹ phải nuôi dưỡng, tính mạng cũng không phải chuyện đùa, sao có thể nói cho chút bạc liền bán. Mới vừa rồi thứ ta nói lỡ, mời người về, mời người về!”

Kiều thiếu gia cuống quít nói: “Huynh đệ, huynh đệ, ngươi cũng không thể như vậy, chúng ta thương lượng, thương lượng!” Nghĩ đến nếu thực thành thần tiên, vậy là trường sinh bất tử, không chỉ như thế, trên trời tiên nữ nhiều như vậy, mình cũng có thể kiếm vài em chứ.

Toán sư xua tay nói: “Thiếu gia, đây là chuyện liên quan tới tính mạng, không thể thương lượng, không thể thương lượng!”

Gia đinh dâm loạn nọ ở bên cạnh trong lòng đang tức giận bưa bình, nghe được Toán sư nói như vậy, hiển nhiên là không cho thiếu gia mặt mũi, hung tợn nói: “Toán sư, ngươi cũng đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, nếu không nói lão tử một cước đác hết ngươi. Ngươi lúc trước giữ chặt thiếu gia chúng ta, hiện tại lại bày trò không nói, cái này không phải là đùa giỡn thiếu gia nhà chúng ta sao? Các huynh đệ, tiểu tử này trên người ngứa ngáy, mọi người đến gãi cho hắn đi!” Nói xong muốn đánh Toán sư.

Toán sư vẻ mặt đau khổ, nhún nhún vai nói: “Kiều thiếu gia, đây là hạ nhân của người? Người tuy rằng phong lưu phóng khoáng ngọc thụ lâm phong, nhưng là thủ hạ của người thực không cho người mặt mũi. Cho dù thương lượng muốn thành thần thể, cũng không phải thương lượng như vậy chứ!”

Kiều thiếu gia đang bức thiết hy vọng Toán sư đem cách thành thần thể khai thiên nhãn nói ra, không thể tưởng được gia đinh nọ lạin nhúng mũi chen ngang, quả nhiên là vừa tức vừa gấp, lại là một cước đá qua, gia đinh nọ vốn tưởng rằng mình đang vì thiếu gia nói chuyện, thiếu gia hẳn là sẽ không xuống tay đối với mình, thình lình một cước đá tới, đá ngay vào eo lưng, nhất thời bị đá ngã nhào xuống đất, thiếu gia một cước này khí lực không nhỏ, gia đinh dâm loạn liên tục lăn mấy vòng.

Toán sư khóe miệng xẹt qua một tia cười vui khi người gặp họa, thở dài nói: “Kiều thiếu gia công chính liêm minh, chính khí nghiêm nghị, thật sự là người rõ ràng khó được” Dừng một chút, lại là thở dài một tiếng: “Thiếu gia là người tốt như vậy, ta nếu không nói ra biện pháp, thật sự là thiên lý không tha. Bất quá... cái tính mạng này của ta, ài...!” Lại là phiền muộn vô hạn.

Kiều thiếu gia thấy Toán sư động tâm tư, tựa như muốn nói ra biện pháp, trong lòng nở hoa, lập tức từ trong lòng lấy ra hai tấm ngân phiếu nhét ở trong tay Toán sư, thúc giục nói: “Huynh đệ, làm phiền làm phiền, chờ ta thành thần tiên, đi địa hạ nói cùng diêm vương, để cho hắn không cần giảm thọ của ngươi, thuận tiện còn thêm cho ngươi!”

Toán sư tùy ý liếc mắt nhìn ngân phiếu một cái, thấy là hai mươi lượng một tấm, cũng chỉ có bốn mươi lượng bạc, trong lòng có chút khó chịu, nhưng trên mặt lập tức cảm kích nói: “Kiều thiếu gia dày rộng nhân từ, đại từ đại bi, tại hạ vô cùng cảm kích, vậy đến lúc đó liền làm phiền người nói cùng diêm vương!”

“Sẽ nói sẽ nói, nào, đem biện pháp mau mau nói cho ta biết!” Kiều thiếu gia lòng nóng như lửa đốt.

Toán sư tựa như còn có chút do dự: “Nhà của ta lý còn có nãi nãi tám mươi tuổi, gia gia chín mươi tuổi, ta nếu mà chết, chỉ sợ...!” Kiều thiếu gia lại nhét qua hai tấm ngân phiếu, Toán sư nhìn một chút, tựa như còn không hài lòng, vẫn như cũ thần sắc ảm đạm nói: “Ta còn có một muội muội bảy tuổi, từ trong bụng mẹ đã gặp bệnh nặng, ta vẫn muốn chữa khỏi cho nàng, nhưng mà...!”

Kiều thiếu gia nhìn nhìn Toán sư tham lam này, cắn chặt răng, vì tiên nữ xinh đẹp, lại nhét qua hai tấm ngân phiếu, Toán sư lúc này mới hiện ra vẻ mặt hài lòng, thở dài nói: “Nếu không phải ngưỡng mộ Kiều thiếu gia một thân chính khí, tại hạ thật sự không muốn tiết lộ Thiên Cơ, bất quá thiếu gia nếu đáp ứng qua giúp ta hướng diêm vương cầu tình duyên thọ, tại hạ liền cam mạo hiểm trời phạt, vì thiếu gia chỉ lối!”

Kiều thiếu gia vui vẻ ra mặt, tha thiết nói: “Yên tâm yên tâm, thiếu gia ta là người nói giữ lời, chờ ta thành thần tiên, tự nhiên sẽ giúp ngươi hướng diêm vương cầu tình, nếu thiếu gia ta vui vẻ mà nói, nói không chừng cũng mang ngươi thành thần!”

“Vậy xin đa tạ!” Toán sư nhìn trái nhìn phải, kề sát lại, áp vào lỗ tai mà nói.

Thiếu gia nọ nghe đến trợn mắt há hốc mồm, thẳng đến Toán sư nói xong, vẫn đầy mặt kinh ngạc như cũ, nửa ngày mới nói: “Cái đó... có thể chứ? Có thể hay không...!”

Toán sư ra vẻ cao thâm nói: “Thiên Cơ đã tiết lộ, không thể nhiều lời nữa. Kiều thiếu gia, thành thần vốn không dễ, đường tự nhiên gian khổ, người cần phải suy xét cho kỹ” Hắc hắc cười hai tiếng, thấp giọng nói: “Nói không chừng tiên nữ xinh đẹp đầy trời đều đang chờ người đó!”

Kiều thiếu gia lập tức lộ ra vẻ mặt trư ca (chỉ Bát Giới đại ca), thích ý gật đầu.