Giáo Chủ, Ngươi Lại Biến Thân

Chương 27: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ed: Jang Bò

Ta bực tức bỏ lại hắn, tự mình đi tới cửa địa đạo, lặng yên suy nghĩ ta không muốn làm bằng hữu với Thủy Hành Ca, sẽ không bao giờ làm bằng hữu nữa. Phi, ta rõ ràng có ngực!

Thủy Hành Ca ở phía sau nói: "Đừng đi nhanh như vậy, chân cô ngắn."

"A a a a a. Thủy Hành Ca ngài cứ phải lấy việc đả kích ta làm niềm vui."

"Không có."

"Rõ ràng ngài có."

"Được rồi, ta có."

"......"

Hai chúng ta một đường tranh cãi, rốt cuộc cũng nhìn thấy cửa động, tốn sức bò lên, thân thể còn chưa có đứng thẳng, chỉ thấy bên ngoài ba tầng người tay cầm đuốc đứng đó, hình như chờ đợi đã lâu. Ta bị dọa sợ đến mức còn cho rằng Ngư Tri Nhạc đã dẫn người mai phục, xoay người muốn lần nữa nhảy lại vào, lại thấy Thủy Hành Ca thò đầu ra, thiếu chút nữa một cước đạp lên. Wow, đây chính là mặt của ta nha!

Thủy Hành Ca ở cửa động vùng vẫy một phen, cau mày, đưa tay: "Kéo ta lên, chân ngắn đạp không tới."

Ta thật sự vô cùng muốn nhét hắn trở lại, sau đó lấp đất lên......

Mấy vòng người kia quỳ đầy đất: "Tham kiến Giáo chủ."

Ta vỗ đất trên người Thủy Hành Ca, lấy tay áo lau mặt cho hắn, cả đầu đầy bụi đất cứ như vậy xuất hiện trước mặt mọi người, không phải ảnh hưởng tới hình tượng của Thẩm Thu ta sao. Thấy hắn trợn tròn mắt, ta vặn lông mày nói: "Đừng động, phải lau sạch sẽ."

Những người khác một mảnh yên lặng......

Âm thanh của Tống Nghị có chút cứng ngắc: "Giáo chủ, trước mặt mọi người, khụ khụ, không bằng trước hết để cho bọn thuộc hạ đứng dậy?"

Đột nhiên Thủy Hành Ca hung hăng bấm ta một cái, ta sợ hãi kêu: "Ngươi bấm ta làm gì!"

Hắn đỡ trán.

Giáo chúng vọt đứng dậy, rút đao kiếm, xoạt xoạt vang dội: "Dám đả thương Giáo chủ, tìm chết!"

Ta mới phản ứng được, ta hiện tại là Thủy Hành Ca a, đây lại còn vừa lau mặt cho "Nàng" vừa thét chói tai, bôi nhọ Thủy Hành Ca như vậy hắn không làm thịt ta mới là lạ. Ta vội vàng nghiêm mặt nói: "Lui ra, ai cũng không được đả thương nàng."

Vẻ mặt Tống Nghị vô cùng đau đớn, ta cảm thấy rất sảng khoái, phất tay: "Chuẩn bị thức ăn, ta đói bụng."

Mặt của Thủy Hành Ca nhất thời đen không thấy đáy.

Ăn uống no đủ vào phòng, thấy hắn muốn phủi bụi trên người, ta vội vàng nắm tay của hắn, trợn mắt: "Không cho sờ loạn."

Hắn cau mày, ngẩng đầu nhìn ta chằm chằm: "Cho nên cô muốn cứ để bẩn thế này hết một ngày?"

"Vậy thì cứ để bẩn như vậy qua ngày đi." Ta trừng mắt nhìn, khó trách có lúc chúng ta nói chuyện hắn không nhìn ta, vì nhìn ở góc độ này mình thật sự là...... Quá lùn, cúi nhìn mấy lần cảm thấy thật mỏi, thì ra ta chỉ cao đến bả vai Thủy Hành Ca: "Tại sao lần này chưa đến mười lăm ngài đã biến thân?"

Thủy Hành Ca lắc đầu, nằm soài trên giường: "Ta cũng không biết, sáu năm qua đây là lần đầu tiên."

Suy nghĩ một chút, chợt cảm thấy tim đập nhanh, ngộ nhỡ ngày nào đó hắn biến thân ở trước mặt mọi người, vậy phải làm thế nào? Không đúng, ta gấp cái gì, hắn còn chẳng gấp cứ nhàn nhã lim dim nằm ngủ trên giường. Hoàng đế không gấp thái giám như ta gấp cái gì, ta không thoải mái, vắt khô khăn lông, ngồi ở mép giường lau mặt cho hắn, loại cảm giác này thật sự rất quỷ dị.

Lau xong, tự ta đi rửa mặt, chợt ta có xúc động muốn cởi y phục của hắn nhìn trộm cơ bụng của hắn một chút...... Ta lắc đầu một cái, thật không đoàng hoàng. Vội vàng quay đầu nhìn hắn đang nằm trên giường, lại ngủ thiếp đi! Ta bi phẫn, chẳng lẽ thật sự ta không có một chút hấp dẫn nào à.

Ta lấy chăn, nằm lên ghế dài cuộn tròn, ngủ!

Cũng không biết là do thói quen của thân thể này hay là cái gì, cả đêm ta đều nghe thấy tiếng xột xột xoạt xoạt, trùm chăn che kín cũng không có tác dụng. Sáng dậy, soi gương đồng, hai con mắt đen như gấu trúc. Ôm chăn nằm trên ghế, giơ tay lên nhìn ngón tay thon dài, khớp tay trắng noãn có lực. Nếu trước kia gặp phải chuyện như vậy, có lẽ ta sớm đã bị hù dọa phát điên rồi. Sau khi xuống núi quả thật là tiến vào thế giới sặc sỡ sắc màu......

Vì vậy cái này có thể gọi là.... Một phong thư đưa tới chuyện ly kỳ... 

Mặt trời lên đến đỉnh sào, Thủy Hành Ca mới tỉnh lại. Ta ngáp một cái nói: "Thủy Hành Ca, rốt cuộc ta đã biết tại sao ngài luôn dậy sớm hơn ta rồi, bởi vì võ công của ngài quá tốt, thính lực so với người thường tốt hơn 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.