Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 38: Trở về nói chuyện!




Điện thoại vừa mở thông, giọng nam khẩn trương bên kia không ngừng tra hỏi: "Liên Hoa, anh mới vừa họp xong, lúc này mới nghe thư ký nói rằng Mịch Nhi xảy ra chuyện! Mịch Nhi thế nào rồi, tại sao lại phát sốt mà hôn mê? Không phải bệnh của con bé bị rất nghiêm trọng chứ, tình hình bây giờ thế nào rồi? Bác sĩ nói sao? Anh sẽ mua vé máy bay trở về ngay, em hãy chăm sóc Mịch Nhi thật tốt nhé!"

"Mục Thần . . . . . ." Liên Hoa bị Mục Thần truy hỏi đến nỗi không thể chen vào câu nào, cho nên chỉ có thể nói cho anh biết những điều quan trọng nhất, "Tố Tâm nói Mịch Nhi không sao, anh đừng lo lắng. . . . . ."

"Là Tố Tâm kiểm tra cho Mịch Nhi sao? Để cô ấy nghe điện thoại!" Mục Thần vẫn không yên lòng, "Anh vẫn muốn biết mọi chuyện rõ ràng, rốt cuộc tại sao Mịch Nhi lại bị bệnh!"

"Mịch Nhi chỉ phát sốt thôi." Tố Tâm lạnh lùng nhận lấy điện thoại, nhẹ nhàng giải thích, "Con bé ở trong phòng thí nghiệm nuôi cấy một loại vi khuẩn nguy hiểm, có thể là khi thí nghiệm trên người động vật, đã vô ý lây lên người mình. Anh yên tâm, loại vi khuẩn này sẽ không mất mạng, con bé không có việc gì --"

"Tôi biết ngay mà, tôi biết ngay là sẽ xảy ra chuyện!" Nghe xong mọi chuyện, Mục Thần chẳng những không có buông lỏng, mà ngược lại cắn răng nghiến lợi tức giận hơn, "Tôi không nên để cho Mịch Nhi còn nhỏ như vậy mà đã học y học nguy hiểm như vậy, lại càng không nên để cho con bé sử dụng phòng thí nghiệm! Hừ, tốt nhất Mịch Nhi không nên có chuyện gì, nếu không tất cả là lỗi của cô! Chờ tôi trở về rồi sẽ cùng cô nói chuyện!"

Mục Thần nói xong cũng cúp điện thoại, khiến Tố Tâm không kịp phản bác một câu. Đôi mắt màu tím của cô chớp chớp vài cái, đè nén sự không thoải mái khi bị trách cứ, cô chỉ có thể đem lời nói của anh trở sự yêu thương đối với Mịch Nhi, quan tâm sẽ bị rối loạn, cô không cần so đo cùng anh.

"Tố Tâm, không có sao chứ?" Liên Hoa tiến lên vỗ vỗ bả vai Tố Tâm, "Mục Thần nói gì, mà sắc mặt cô khó coi như vậy? Anh ấy mới vừa nói sẽ mua vé máy bay trở về, nhất định là vô cùng lo lắng cho Mịch Nhi, anh ấy có nói nhảm thì cô cũng đừng để ý!"

"Không có, không có gì." Tố Tâm lắc đầu, "Không cần phải để ý đến anh ta, chúng ta chăm sóc Mịch Nhi trước đã. Bác sĩ đã đưa con bé về phòng rồi sao, Liên Hoa, cô giúp tôi chăm sóc Mịch nhi nhé, tôi muốn đi điều chế thuốc!"

"Cô yên tâm, Tiểu Bạch và Thiếu Khuynh đã đi theo bác sĩ, sẽ không để cho Mịch Nhi không người chăm sóc." Liên Hoa nhẹ nhàng an ủi Tố Tâm nói: " Cô không phải lo lắng ở đây, nhanh đi điều chế thuốc, nếu uống thuốc sớm hơn sẽ khiến Mịch Nhi khỏe lại nhanh hơn!"

Tố Tâm cảm kích gật đầu, chạy về phía phòng thí nghiệm của mình lấy thuốc, mà Liên Hoa cũng lập tức chạy tới phòng bệnh, mặc dù chồng cô và con trai đã đi theo, nhưng cô vẫn phải tự mình chăm sóc Mịch Nhi thì mới có thể yên tâm, ngoài ra còn phải lại dặn dò quản gia trông coi bọn trẻ, không thể để cho bọn chúng tới gây phiền toái.

Trong khoảng thời gian ngắn, nhà họ triển và Tố Tâm đều vì Mịch nhi mà bận rộn. . . . . .