Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 21: Đây là ngự viên, không phải nhà họ mặc



Vừa qua buổi trưa, Quý Noãn được Mặc Cảnh Thâm đốc thúc uống thuốc. Tuy cô không sốt nữa nhưng lại phải uống thêm một viên thuốc cảm.

Thuốc này khiến cô ngủ thẳng một giấc đến buổi chiều. Khi cô tỉnh lại đã gần chạng vạng.

Trong phòng yên lặng, Quý Noãn đứng dậy bước ra ngoài. Không nhìn thấy bóng dáng Mặc Cảnh Thâm đâu, cô tưởng anh ở trong phòng sách nên quay vào tìm, nhưng vẫn không tìm thấy người.

"Bà chủ, cô tỉnh rồi." Người giúp việc nghe tiếng nên đi tới: "Côđang tìm ông Mặc sao?"

Quý Noãn quay lại nhìn người giúp việc. Cô không chỉ không nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm, mà ngay cả chị Trần cũng không thấy đâu.

"Mặc Cảnh Thâm đến công ty rồi à?"

Chẳng lẽ công ty tạm thời có chuyện gấp cần anh đến?

"Ông Mặc ở dưới lầu đón tiếp khách."

"Khách?"

Khoảng thời gian trước, ngoại trừ Quý Mộng Nhiên được đặc cách cho phép thường xuyên lui tới nơi này thì bình thường cũng chẳng có bạn bè thân thích nào sẽđến.

Nửa năm nay, trưởng bối bên nhà họ Quý và nhà họ Mặc cũng không hề lui tới. Nếu muốn gặp bọn họ, người trong nhà sẽ gọi họ về, chứ không đích thân đến Ngự Viên.

Cho nên đột nhiên khách ởđâu ra?

Nếu trong nhà có khách, Quý Noãn lại đang bị bệnh, dáng vẻ mặc đồ ngủ này của cô trông không thích hợp lắm. Thấy người giúp việc bận rộn quay người đi, cô quyết định trở về phòng thay quần áo, chỉnh trang bản thân để trạng thái tinh thần tốt hơn một chút rồi mới ra ngoài.

Vừa mới bước xuống cầu thang, còn chưa thấy rõ người đến là ai, côđã nghe được tiếng phụ nữ: "Cảnh Thâm, bây giờ cháu bận rộn nhiều việc lắm à? Gần đây rất hiếm khi cháu về nhà họ Mặc. Haiz, trong nhà còn nhiều chuyện chờ cháu tiếp quản, nhưng hết lần này đến lần khác, người trẻ tuổi như cháu lại cứ muốn ra riêng tự lập. Công ty của nhà họ Mặc bên Mỹ vẫn còn cần…"

Vì sự xuất hiện của Quý Noãn mà giọng nói kia chợt ngưng bặt. Giọng điệu tận tình khuyên bảo lập tức chuyển sang giễu cợt: "Cô Cả nhà họ Quý tỉnh ngủ rồi sao? Quả nhiên làđược nuông chiều từ béđến lớn, bình thường không có việc gì làm, rảnh rỗi ở nhà thì thôi đi, vậy mà mỗi ngày côđều thức dậy muộn như vậy. Đúng là thiên kim tiểu thư không biết đến nỗi khổ nhân gian!"

"Côấy bị bệnh, là cháu bảo côấy ăn xong uống thuốc, rồi ngủđến giờ." Mặc Cảnh Thâm nhìn về phía Quý Noãn.

Quý Noãn nhận ra người đến là ai, liền bước tới chào hỏi: "Chào cô họ, thật ngại quá, người giúp việc cũng không báo cho cháu là côđến."

Đây là Mặc Bội Lâm, cô họ của Mặc Cảnh Thâm, là con gái của em trai Mặc lão gia, có thể xem như họ hàng xa. Nhưng quan hệ của họ hàng thuộc thế hệ của Mặc lão gia rất thân thiết, cho nên đám con cháu thuộc thế hệ sau cũng đều sống tại Hải Thành. Bọn họ thường hay gặp nhau trong các buổi tiệc họp mặt của nhà họ Mặc.

Mặc Bội Lâm làm như không nghe thấy câu nói của Quý Noãn, lạnh lùng liếc cô một cái.

"Cho dù là thiên kim bảo bối nhà nào, nếu đã vào nhà họ Mặc thì không thể xem đây như nhà mình được, chẳng có chút quy củ lễ phép nào cả. Cảnh Thâm à, cái gì nên quản lý thì vẫn phải quản lý, không thể dung túng như vậy được."

Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm xa cách lãnh đạm: "Đây là Ngự Viên, không phải nhà họ Mặc. Côấy không cần tuân thủ quy củ gì cả."

"Vậy thì không được. Tuy rằng bây giờ không phải là xưa kia, nhưng nếu con dâu nhà họ Mặc mà không hiểu chuyện, lại còn luôn biếng nhác như vậy thì quả thật khó coi!"

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng cười khẽ một tiếng, không thèm để tâm đến lời nói đầy ác ý của bà ta. Thấy Quý Noãn đứng đó không nhúc nhích, anh thản nhiên nói: "Đứng mệt không? Đến đây ngồi đi."

Quý Noãn bật cười. Ngay trước mặt Mặc Bội Lâm, cô ngoan ngoãn bước đến ngồi bên cạnh anh.

Thấy bọn họ ngồi gần như vậy, vẻ mặt Mặc Bội Lâm bất chợt có vài phần khó coi.

Cô con gái Mặc Giai Tuyết đang ngồi bên cạnh Mặc Bội Lâm vẫn luôn theo dõi mọi chuyện, vẻ mặt thoạt nhìn không mấy vui vẻ.

Chị Trần bê ra một bình trà ngon lúc trước mang từ nhà họ Mặc về. Dưới sự ra hiệu của Mặc Cảnh Thâm, chị lại lấy thêm bình nước ấm đặt lên bàn trà.

"Khỏe hơn chút nào chưa?" Mặc Cảnh Thâm rót ly nước ấm cho Quý Noãn. Bây giờ côđang bị cảm, không thể uống trà.

"Cả ngày không ăn thì ngủ, bây giờđã khỏe hơn nhiều rồi." Quý Noãn ngồi bên cạnh anh cười, làm như không nhìn thấy sắc mặt càng lúc càng khó coi của hai mẹ con nhà kia.

"Cô cũng biết mình không ăn thì ngủ hả? Hết ăn lại nằm thì còn ra thể thống gì! Cảnh Thâm với cô kết hôn đã hơn nửa năm, đến bây giờ vẫn chưa thấy cô về nhà họ Mặc. Ai không biết còn nghĩ rằng Cảnh Thâm chúng tôi còn độc thân đấy." Mặc Bội Lâm bị ngó lơ hết nửa ngày, ngồi đó trợn trắng mắt: "Cô Quý thật là nhõng nhẽo đủ chuyện, bị bệnh chút xíu thôi mà cũng khiến Cảnh Thâm bỏ mặc công ty, ở nhà chăm sóc bên cạnh cô."

Quý Noãn nhìn sang bà ta: "Cô họ, còn hơn một tuần lễ nữa mới đến đại thọ tám mươi tuổi của ông nội. Cháu đang chuẩn bị chờđại thọ của ông nội rồi về thăm ông luôn."

"Nếu đại thọ của ông cụ Mặc mà cô cũng không về thì e rằng sau này cô không cần vào cửa nhà họ Mặc nữa!" Mặc Bội Lâm cười khẩy.

Mặt Quý Noãn không biến sắc, cô nhướng đôi mày xinh đẹp lên, ngữđiệu ngạo mạn: "Bình thường ông nội đãđủ bận rộn rồi. Cháu ít khi trở về chẳng phải làđểông nội có thêm thời gian yên tĩnh hay sao?"

Gương mặt Mặc Bội Lâm cứng đờ, ánh mắt tràn đầy bất mãn.

Ý tứ trong câu nói của Quý Noãn chính là những người họ hàng thân thích bắn đại bác cũng không tới như bọn họ, vìôm bắp đùi nhà họ Mặc mà cả ngày réo ông ới ông ời để tranh thủ tình cảm, làm hại ông cụ Mặc ngày thường không có cả chút thời gian yên tĩnh?

"Hứ! Đúng là cô nên trở vềít thôi, tránh để nhà họ Mặc phải xem chừng sắc mặt của cô!" Vẻ mặt của Mặc Bội Lâm thật khó chịu, giọng điệu cũng đay nghiến hơn: "Không biết Cảnh Thâm trúng bùa gì mà lại xem trọng cô nữa!"

Bởi vì giọng điệu và thái độ của Mặc Bội Lâm, bà ta cứ mở miệng ra là chất vấn Quý Noãn mà Mặc Cảnh Thâm cau mày.

Giọng nói của Mặc Bội Lâm lại tiếp tục nâng cao thêm vài đề-xi-ben: "Ban đầu cô không biết điều, đã kết hôn rồi mà mặt mày vẫn nhăn nhó. Từ lúc kết hôn đến bây giờ mà trong bụng vẫn chưa có tin tức gì. Tôi thấy cô vốn chưa từng muốn sống an phận mà! Vậy cô còn chiếm cái danh phận bà Mặc để làm gì? Mau ly hôn cho rồi, trả lại tự do cho Cảnh Thâm nhà chúng tôi! Con gái tốt muốn gả cho nó còn nhiều lắm, rất nhiều! Hải Thành rộng lớn như vậy, thiên kim nổi tiếng xinh đẹp xứng với Cảnh Thâm cũng phải trên cả chục nghìn người!"

Mặc Cảnh Thâm chợt lên tiếng, ngữđiệu lạnh lùng: "Chị Trần, tiễn khách."

Nhận thấy sự giận dữ trong giọng nói lạnh lùng của anh, Quý Noãn không hề lên tiếng. Cô chủđộng đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, khẽđè lòng bàn tay anh xuống, tỏý mình không để tâm đến những lời này.

Mặc Bội Lâm vốn không cóýđịnh bỏđi, nên ngồi ở trên ghế sofa không chịu đứng dậy: "Cảnh Thâm, cô nói còn chưa hết đâu! Hôm nay cô cốýđến Mặc thị một chuyến, kết quả bọn họ bảo hôm nay cháu không đến công ty! Nếu cháu nhất quyết muốn tự lập thìđương nhiên chuyện của công ty quan trọng hơn. Ấy vậy mà cháu lại ở nhà chăm sóc Quý Noãn!"

"Cái gì nặng cái gì nhẹ cháu tự có chừng mực, không cần cô họ nhọc lòng."Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm vẫn lãnh đạm như cũ, vẻ khách khí ban đầu cũng đã không còn.

"Cô vốn là bậc trưởng bối, cũng không muốn ngồi ởđây nói lời khó nghe như vậy, nhưng không phải cô ta chỉ là cảm mạo phát sốt thôi sao? Đâu phải là bệnh nghiêm trọng gì mà cháu phải cốýở bên cạnh chăm sóc cô ta? Cô thấy tình cảm cô ta đối với cháu tuyệt đối không được như sự quan tâm của cháu đối với cô ta đâu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.