Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 32: Lòng can đảm tuyên bố muốn cởi quần áo anh bị gấu ăn rồi à?



Quý Mộng Nhiên đang ở ngoài cửa, Quý Noãn thật sự không thể nào chuyên tâm.

"Hay làđuổi Quý Mộng Nhiên đi đi, nó có thểđứng ở ngoài cửa cảđêm đấy." Cô thì thầm kháng nghị.

Mặc Cảnh Thâm xoa đầu cô rồi đứng dậy đi ra mở cửa.

Quý Mộng Nhiên vẫn đang gõ cửa, nhưng lại giống như sợ ba mình nghe thấy, vừa gõ vừa nói nhỏ: "Hai người đã ngủ chưa? Bình thường chịđâu có ngủ sớm vậy…"

Cô ta còn chưa dứt lời thì cửa bỗng nhiên mở ra.

Nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm, ánh mắt Quý Mộng Nhiên dừng lại hai giây trên chiếc áo sơ mi đã bị cởi vài chiếc cúc của anh, sau đó cô ta ngước lên: "Anh Cảnh Thâm, em bêđồăn khuya đến cho hai người!"

Bóng dáng cao ráo của Mặc Cảnh Thâm chắn ở trước cửa, hờ hững nói: "Đem vềđi, chúng tôi không ăn."

Thấy anh lạnh lùng như thế, Quý Mộng Nhiên chu môi nói: "Nhưng mà anh Cảnh Thâm, anh làm việc muộn vậy mới đến, chắc là buổi tối vẫn chưa…"

"Không cần."

Cô ta còn chưa nói hết câu thì chỉ nghe một tiếng "rầm", cửa phòng đóng lại trước mặt cô ta.

Quý Mộng Nhiên trừng to mắt, không dám tin mà nhìn vào cửa phòng đóng sập lại trước mặt mình không chút lưu tình!

Quý Noãn vừa mới kéo lại quần áo xốc xếch từ trên giường ngồi dậy cũng không ngờ anh lại giải quyết nhanh vậy. Tuy rằng đây đúng là phong cách của Mặc Cảnh Thâm, nhưng dù sao đây cũng là nhà họ Quý, ít nhiều gì anh cũng phải cho gia đình cô chút thể diện.

Nhưng rõ ràng anh hoàn toàn không cóýđịnh nể mặt Quý Mộng Nhiên.

Côđang nghĩ ngợi, ngước lên thì thấy Mặc Cảnh Thâm đi trở lại.

Quý Noãn vừa nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm nhưđáy biển của anh thì lập tức bật dậy, đứng lên cầm lấy con gấu bông to màu trắng trên giường ném vào anh, rồi quay người trốn vào phòng tắm: "Em đi tắm!"

Mặc Cảnh Thâm bắt lấy con gấu cô ném sang, sau đó nhìn theo bóng lưng như chạy trốn của cô, khẽ cười, rồi ném con gấu bông chướng mắt sang một bên.

Quý Mộng Nhiên vẫn còn muốn gõ cửa. Nhưng lúc này trong phòng quá yên tĩnh, cô ta giơ tay lên rồi lại bỏ tay xuống. Bởi vì bóp chiếc bát quá mạnh mà ngón tay dần trở nên trắng bệch.

Một lát sau, cô ta nghiến chặt răng quay người trở về phòng mình, trút toàn bộ bữa ăn khuya trong tay vào thùng rác, sau đó vứt luôn cái bát.

***

Quý Noãn lề mề trong phòng tắm nửa tiếng mới trùm khăn ra ngoài.

Ra khỏi phòng tắm, một tay cô cầm khăn mặt lau tóc, tay kia giữ lấy khăn tắm bao quanh trước ngực, vô thức sợ khăn tắm rơi xuống. Cô vừa đi vừa nhìn người ngồi bên mép giường, thấy Mặc Cảnh Thâm đang ngồi trước giường xem quyển album ảnh cũ của cô.

"Anh đang xem gì vậy?" Cô lau khô tóc đến mức không còn nhỏ nước rồi đi qua.

Mặc Cảnh Thâm đặt quyển album xuống, cô cúi xuống nhìn thì thấy ảnh chụp cả nhà bốn người hơn mười năm về trước.

Lúc đó Thẩm Hách Như vẫn còn chưa chen chân vào, nhà họ Quý vui vẻ hòa thuận, hạnh phúc vô cùng.

"Đây là mẹ em." Cô nhìn thoáng qua rồi chỉ vào: "Bà rất đẹp đúng không?"

Mặc Cảnh Thâm nói rất khẽ, dù vậy nghe vẫn êm tai và trầm thấp: "Nhìn tấm hình này, anh thấy em và em gái của em từ nhỏđến lớn chẳng giống nhau bao nhiêu nhỉ?"

"Đúng vậy, dù em và Mộng Nhiên là chị em ruột, nhưng quả thật không hề giống nhau." Quý Noãn mím môi: "Nào chỉ không giống nó, thậm chí em cũng không giống mẹ chỗ nào luôn. Nếu không phải trước giờ ba nhất mực yêu chiều em thì em đã nghi ngờ không biết rốt cuộc mình có phải con ruột của họ không."

Bỗng nhiên Mặc Cảnh Thâm nhìn cô một cái.

Vừa chạm vào đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của anh, Quý Noãn liền bị nụ cười nhàn nhạt như có như không kia xâm lấn, vô thức cúi xuống nhìn khăn tắm trên người mình. Hình nhưđâu có hở chỗ nào?

"Cái đó… Tóc em vẫn chưa khô, em đi sấy…" Cô quay người đi.

Nhưng chưa đi được hai bước thì côđã bị anh dễ dàng kéo ngược về, đẩy lên giường.

Quý Noãn phản xạ cóđiều kiện muốn đứng dậy, nhưng tay của Mặc Cảnh Thâm đãđặt bên eo cô, tay trái thì chống xuống giường cạnh người cô, vây cô dưới thân.

Giọng nói của anh càng thêm trầm thấp: "Em nghĩ rằng anh sẽ buông tha cho em hết lần này tới lần khác sao?"

Mái tóc dài mềm mại của cô hơi ướt, xõa ra trên giường như rong biển.

Mặt cô càng lúc càng đỏ vì tư thế của anh, nhịp tim càng lúc càng mất khống chế.

Quý Noãn mấp máy môi muốn nói chuyện: "Mặc Cảnh…"

Nhưng anh không cho cô cơ hội nói thêm chữ nào, liền cúi xuống hôn cô. Quý Noãn vừa định đẩy anh ra thì hai tay đã bị một tay anh đè trên đỉnh đầu.

Tư thế này…

Tư thế này!!!

Mặt Quý Noãn đỏ bừng!

"Này, anh…Á…Đừng…Đừng cởi khăn tắm của em…"

Lúc nãy trong phòng tắm, vất vả lắm cô mới quấn khăn tắm chặt được như vậy!

"Đừng sờ vào nơi đó…"

"Á… anh đừng…"

Mặt Quý Noãn đỏ như sắp nhỏ máu, hoàn toàn chưa trải nghiệm qua cảm giác này. Bình thường anh ôm hôn hay thậm chí cốý trêu chọc nơi mẫn cảm, cô cũng coi nhưđã quen rồi, nhưng ở trên giường không nương tay cởi khăn tắm ra thì...

Hơn nữa, tay anh còn luồn xuống dưới khăn tắm của cô!

"Không mặc quần áo vào mà chỉ quấn khăn tắm đi ra, chẳng phải làđể anh dễ dàng cởi ra sao? Hử?"

Giọng nói của anh như một loại mê hoặc, khiến những mong ngóng và thẹn thùng nữ tính của Quý Noãn lập tức phơi bày.

Cô thừa nhận rằng tối nay cô không định trốn. Nhưng sóng tình dạt dào thế này thật sựđã lật đổ tất cả nhận thức của cô. Bây giờđầu óc của cô hoàn toàn trống rỗng, tất cảđều vô thức.

Quý Noãn cảm thấy Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn áp chế mình, nụ hôn nóng bỏng khiến cô không thể nào suy nghĩđược.

Lúc anh kề sát tai cô thì thầm, hơi thở nóng hổi phả ra khiến toàn thân cô không kìm được mà run rẩy.

"Lòng can đảm tuyên bố muốn cởi quần áo anh bị gấu ăn rồi hả? Anh lái xe 200km/h từ công ty đến nhà họ Quý, kết quả anh phải tự cởi sao?"

Côđã nghĩ dù công ty anh có gần nhà họ Quý cỡ nào cũng không thểđến nhanh vậy được, hóa ra là anh lái xe với vận tốc 200km/h.

Sóng tình nóng bỏng tiếp tục nhấn chìm cô, Quý Noãn bị trêu chọc đến sắp phát khóc: "Anh đừng sờ vào chỗđó…Á…Đừng hôn…"

Âm thanh ấy vừa yêu kiều lại vừa mềm mại đến nỗi ngay cả cô cũng không thể tin được giọng nói này phát ra từ chính miệng mình.

Cô càng không ngờ mình sẽ khiến cho người đàn ông vốn đã căng cứng như dây cung bộc phát, mất khống chế, cúi xuống mạnh mẽ hôn môi cô lần nữa.

Cả người Quý Noãn bịđè lên, môi lưỡi bị anh xâm chiếm, khăn tắm trên người đã sớm bị ném xuống giường. Trước giờ cô chưa từng động tình thế này, cơ thể cũng chưa từng run rẩy vì thấp thỏm và chờ mong thế kia…

Trên người côđã không còn một mảnh vải, nhưng giờ phút này quần áo trên người anh vẫn chỉnh tề như cũ.

Đột nhiên anh cầm tay cô lên, bắt cô cởi từng cái cúc áo trên chiếc sơ mi đãđược tháo ra vài cúc. Sau đó anh lại nắm tay cô trượt xuống thắt lưng mình…

Khi tay Quý Noãn chạm vào khóa thắt lưng đắt tiền lại tinh xảo, xúc cảm lạnh buốt cứng rắn khiến đầu óc cô trống rỗng vài giây.

Chỉ nghe anh nói khẽ như dụ dỗ: "Ngoan, cởi ra đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.