Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 41: Cửa xe bị khóa cứng!



"À, tối hôm qua đi ngủ nên anh chịđặt điện thoại ở chếđộ yên lặng, không nghe thấy." Quý Noãn lạnh nhạt nói.

Quý Mộng Nhiên nghiến răng: "Đây là hai người cốý muốn dứt em đi phải không?"

Nét mặt Quý Noãn tựa nhưđùa giỡn cười cười lườm cô ta: "Dứt em ra làm gì? Nhiều năm rồi không phải lúc nào chị cũng đặt cô em này ở vị tríđầu tiên sao? Ba bảo anh chịđi mua đồ, còn khăng khăng bảo dẫn em theo, chị cũng đâu có từ chối."

"Chị, rõ ràng bây giờ chị cố tình tránh mặt em! Nếu chị chê em đi theo ra ngoài thấy phiền phức thì cứ nói thẳng từ lúc còn ở nhà, như bây giờ thì tính là cái gì hả?"

Quý Mộng Nhiên chờđến nửa ngày như vậy, thật sự rất bực.

"Mộng Nhiên, em nói hơi quá lời rồi. Trước kia mỗi lần chị dẫn em đi mua sắm, có lần nào em không đến muộn? Có lần lâu nhất chị phải chờ em đến hai tiếng! Sao bây giờ em lại vì mấy tiếng không tìm thấy anh chị mà giận dỗi đến mức này?"

"Là em lo lắng! Sợ chị với anh Cảnh Thâm gặp chuyện không may!" Quý Mộng Nhiên cũng không cóýđịnh gây căng thẳng quá, lập tức đổi giọng.

"Anh chị có thể gặp chuyện gì chứ? Mộng Nhiên, đừng trách chị nhắc em, gần đây càng ngày em càng lo sợ vớ vẩn."

Quý Mộng Nhiên sắp giận đến nội thương, kết quả là bị mấy câu nói của Quý Noãn làm cho ứa máu. Cô ta nghiến răng, nét mặt từ từ kéo giãn ra cứng ngắc: "Chẳng qua em chờ lâu quá sốt ruột nên mới nhiều lời mấy câu mà thôi…"

Quý Noãn lãnh đạm nhếch môi, không nhìn lại cô ta, kéo tay Mặc Cảnh Thâm đi vào trung tâm mua sắm.

Cuối cùng Quý Noãn cũng chỉ mua qua quýt vài món đồ. Quý Mộng Nhiên đi theo, thích một chiếc váy xòe ngắn hơn trăm nghìn đồng, muốn Quý Noãn lấy thẻ của Mặc Cảnh Thâm mua giúp mình. Quý Noãn sửng sốt ra vẻ không hiểu. Cuối cùng Quý Mộng Nhiên tự mình cà thẻ, sắc mặt rất khó coi.

Trước kia Quý Mộng Nhiên thích gì Quý Noãn cũng mua cho cô ta. Cô ta không nghĩ tới người từng chiều chuộng em gái đến mức người khác phải ghen đỏ mắt như Quý Noãn bây giờ lại máu lạnh như vậy!

Đến cả cái váy hơn trăm nghìn mà cũng không chịu mua cho cô ta!

Mãi cho đến khi ngồi lên xe đi về, Quý Mộng Nhiên cũng không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Mặc Cảnh Thâm.

Bây giờ Quý Noãn dính Mặc Cảnh Thâm như keo dán chó, một khắc cũng không rời! Thật là phiền chết!

Trở về nhà họ Quý, bọn họ không ngồi xe bus nữa, mà Quý Mộng Nhiên nằng nặc đòi đi xe riêng.

Quý Noãn không muốn làm theo ý Quý Mộng Nhiên nhưng giờđã sáu giờ chiều. Vào mùa thu, trời tối khá sớm, cô cũng không muốn lãng phí thời gian trên đường. Quý Mộng Nhiên giành gọi điện thoại đặt một chiếc xe đến đón, nên cô cũng chiều theo cô ta.

Dù sao hôm nay cô cũng đã hành hạ Quý Mộng Nhiên nhớđời rồi.

Tâm trí Quý Noãn bây giờđều dồn hết vào cuốn sách dạy đánh cờ trong tay, cô cẩn thận cất cuốn sách vào ngăn trong của túi da, tránh bị dính nước hoặc dính đồ bẩn.

"Ơ! Tài xế, sao anh lại đi đường vòng?" Lúc Quý Noãn ngẩng lên thì cảm thấy đường đi không đúng.

"Bây giờ là giờ cao điểm, phía trước đều tắc đường hết rồi, chỉ có thểđi đường bờ biển." Tài xế không chút do dự lái xe theo đường bờ biển, cẩn trọng trả lời.

Nghe ra có chút khác thường trong lời nói của anh ta, Quý Noãn lập tức nhìn lên Mặc Cảnh Thâm đang ngồi ở ghế lái phụ bên cạnh tài xế.

Quả nhiên Mặc Cảnh Thâm đã phát hiện ra tài xế này có vấn đề trước cô. Trước đó anh đã kiểm tra chốt trung tâm trên cửa.

Nhìn ánh mắt anh qua gương chiếu hậu, côđãđọc được đáp án: Cửa xe bị khóa cứng.

Lúc này Quý Noãn mới đểý tóc của tài xế hơi dài, gần quá lỗ tai. Bây giờ nhìn kỹ cô mới phát hiện trong tai hắn ta có giấu một tai nghe nhỏ, gần giống với loại tai nghe giám sát. Hơn nữa trán tài xếđổ mồ hôi liên tục. Trời đã vào thu, trong xe cũng không nóng đến mức ấy, nhưng hắn cứđổ mồ hôi suốt. Trong lúc lái xe, ánh mắt hắn ẩn chứa nét sợ hãi mơ hồ và… tuyệt vọng.

Quý Noãn lặng lẽđưa tay thử khóa cửa xe phía sau. Quả nhiên cửa bị khóa cứng không mởđược.

Cô ngước mắt về phía gương chiếu hậu, nhìn sắc mặt vẫn lạnh lùng bình tĩnh của Mặc Cảnh Thâm.

Bốn mắt hai người nhìn nhau trong tích tắc, Mặc Cảnh Thâm quả quyết vung cánh tay ra nhanh như chớp về phía bên trái, dùng phương pháp kiềm chếđè bả vai tài xế lại, giọng nói trầm thấp nhưng lại khiến cho người khác cảm giác nguy cơáp lực nặng nề: "Dừng xe."

Lập tức cả người tài xế run rẩy, mồ hôi trên đầu tuôn ra nhiều hơn, tuyệt vọng nhắm mắt, run run nói: "Không, không kịp…"

Vừa dứt lời, đầu tài xế bất chợt gục xuống, giống nhưđã bị chuốc một loại thuốc đặc hiệu từ trước, không chịu đựng được nữa mà ngất đi.

Chiếc xe đang đi nhanh, bởi vì mất lái mà bất chợt lao về phía trước. Quý Mộng Nhiên ngồi bên cạnh Quý Noãn bây giờ mới muộn màng phát hiện ra sự bất thường, hơn nữa nhìn thấy tình trạng lạ thường của tài xế mà kêu lên sợ hãi: "A…. Tài xế sao vậy? Xảy ra chuyện gì vậy?!"

Tay Quý Noãn gấp rút muốn mở cửa xe. Mặc Cảnh Thâm ngồi phía trước quyết đoán đạp tên tài xếđã hôn mê sang một bên, ngồi vào vị trí lái, nắm vô lăng, tránh cho chiếc xe mất kiểm soát.

Ba giây sau, anh chợt lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo khiến ta người ta có cảm giác bị rơi vào hầm băng: "Xe bị cài đặt lại rồi. Tốc độ xe cốđịnh ở 150km/h, phanh xe không ăn. Với tốc độ này thì chúng ta không thể dùng cách giảm tốc thông thường để dừng gấp được."

"Vậy chúng ta làm sao bây giờ?!" Quý Mộng Nhiên hét lên chói tai: "Sao tài xế lại đột nhiên bất tỉnh vậy? Có người muốn giết chúng ta sao!?"

Nghe tiếng thét chói tai này của Quý Mộng Nhiên, Quý Noãn có thể kết luận, vụ mưu sát này không liên quan đến cô ta.

Huống chi Quý Mộng Nhiên còn đang ngồi trong xe, cô ta không thể nào để bản thân dính vào nguy hiểm.

Hơn nữa, Mặc Cảnh Thâm cũng đang ngồi trên xe. Xét về mức độ si mê Mặc Cảnh Thâm của cô ta thì… cô có thể lập tức loại bỏ nghi ngờ với Quý Mộng Nhiên.

"Bình xăng còn đầy không?" Quý Noãn lóđầu lên, vừa hỏi vừa nhìn vào bảng điều khiển trước mặt Mặc Cảnh Thâm.

Vừa nhìn thấy, tim Quý Noãn như rơi xuống.

Quả nhiên là rất đầy!

Muốn chờ cho xe hết xăng dừng lại là chuyện không thể. Muốn chạy hết lượng xăng này thìít nhất cũng phải mất năm sáu tiếng!

Tốc độ vẫn giữ vững ở 150km/h không thay đổi, chiếc xe điên cuồng lao nhanh trong nội thành. Đường bờ biển tiếp giáp bãi biển trải dài và vùng biển rộng lớn ở phía đông thành phố, hơn nữa đây làđường quanh bờ biển, tốc độ này đi vào giờ cao điểm lúc sáu giờ tối chính là hành động tự sát!

Hơn nữa phía trước không cóđường nào vòng ra ngoại ô hoặc vùng an toàn. Xông thẳng về phía trước chỉ có một con đường đi thẳng vào khu phố trung tâm!

Mặc Cảnh Thâm chợt lạnh lùng nói: "Ngồi cho vững."

Quý Mộng Nhiên hoảng sợ, ngồi ở ghế sau nắm chặt dây an toàn, trên mặt lúc trắng lúc xanh.

Quý Noãn yên lặng liếc nhìn tài xếđã hôn mêđang nằm trên ghế lái phụ.

Rõ ràng tên tài xế này đã biết rõâm mưu này ngay từđầu. Từ tai nghe của hắn, cho đến việc bị hạ thuốc, có lẽ hắn bị uy hiếp nên không thể không liều chết làm chuyện này.

Rốt cuộc là ai có thủđoạn ác độc lại ra tay chuyên nghiệp như vậy? Chắc chắn là muốn bọn họ phải chết!

Đối phương nhằm vào cô? Hay là nhằm vào Mặc Cảnh Thâm?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.