Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 79: Qua đêm




"Dựa vào việc tôi là chị của cô! Dựa vào việc tất cả những gì tôi có được đều quang minh chính đại! Tôi đã từng cao ngạo tự phụ thế nào đi nữa thì cũng không ngấm ngầm tính toán ủ mưu hãm hại người nhà của mình, thậm chí tơ tưởng đến chồng của chị mình như cô! Quý Mộng Nhiên, cô có tự trọng không hả?" Quý Noãn vạch trần thẳng tay, không hề nể mặt cô ta chút nào.

Đầu tiên, Quý Mộng Nhiên ngây người, một giây sau liền giận đến mức cả người run rẩy không ngừng. Cô ta không ngờ Quý Noãn lại biết hết tất cả mọi chuyện.

Vậy… Quý Noãn đã nhìn thấy hết tất cả những gì mình làm rồi sao?

Chị ta cố ý tương kế tựu kế?

Cho nên hôm nay chị ta mới có thể đột nhiên đảo ngược tình thế như vậy?

Bỗng nhiên Quý Mộng Nhiên hơi sợ hãi, ôm lấy gò má bị tát đỏ ửng, làm như yếu thế nghẹn ngào nói: "Em, em không hề tơ tưởng gì cả, chỉ là em không quen nhìn thái độ trước kia của chị đối với anh Cảnh Thâm. Em cảm thấy chị phụ lòng anh ấy, có lỗi với anh ấy, cho nên em mới…"

Bất chợt không biết Quý Hoằng Văn đi ra từ lúc nào, hiển nhiên ông đều nghe thấy được những lời hai chị em vừa nói.

Quý Noãn thấy ông đi tới thì bình tĩnh đi đến cạnh ông: "Ba, ba tới xử lý đi."

Dứt lời, cô liền rời sân sau không ngoảnh đầu lại.

Quý Mộng Nhiên quay lại trông thấy sắc mặt tối sầm của Quý Hoằng Văn thì sợ xanh mặt: "Ba…"

Quý Hoằng Văn không nói câu nào, chỉ giơ tay tát cái "bốp" vào mặt Quý Mộng Nhiên khi Quý Noãn đã đi xa.

Quý Mộng Nhiên không kịp đề phòng, liền ngã nhoài xuống đất.

Cô ta ngẩng đầu, sợ hãi nhìn Quý Hoằng Văn đang cực kỳ tức giận, cảm giác ớn lạnh bắt đầu lan ra khắp người.

"Mấy lời hai đứa vừa nói đều là thật sao?" Quý Hoằng Văn cau chặt mày.

"Con…" Quý Mộng Nhiên nhìn ông, khóc ròng: "Ba, con thật sự chỉ cảm thấy chị không xứng với anh Cảnh Thâm, bất bình thay cho anh ấy mà thôi. Con có thể giải thích chuyện hôm nay, con…"

"Ngu xuẩn!" Quý Hoằng Văn tức giận: "Tại sao tao lại có một đứa con gái như mày chứ! Nhiều năm nay, tao đã sớm gặp qua không ít ân oán tình thù trong gia đình quyền thế, nhưng tao không nghĩ rằng chính con gái tao cũng làm chuyện thấp hèn như thế!"

Quý Mộng Nhiên nhìn sắc mặt của Quý Hoằng Văn, chẳng dám nói câu nào, mặt mày trắng bệch gần như trong suốt.

***

Khách khứa đã không còn để ý đến khúc nhạc dạo ngắn vừa rồi, lời chúc thọ liên tục vang lên trong phòng tiệc.

Ông cụ Mặc tươi cười đáp lại vài câu, sau đó mới cẩn thận đặt sách dạy chơi cờ vào hộp quà bằng gỗ tử đàn như bảo bối, đồng thời gọi Mặc Cảnh Thâm qua ngồi cạnh mình.

Hai ông cháu ngồi cùng nhau, Mặc Cảnh Thâm luôn giữ nụ cười nhàn nhạt, dù sao ông cụ Mặc cũng nhìn thấy hết tình huống vừa rồi.

"Có phải con bé Quý Mộng Nhiên kia có ý gì với cháu không?" Ông cụ Mặc chỉ nói đủ để Mặc Cảnh Thâm nghe được: "Ít nhiều gì ông cũng biết về tình hình trong nhà họ Quý, Quý Hoằng Văn là người không tệ, nhưng dẫu sao hai đứa con gái của ông ấy cũng mất mẹ từ sớm. Bây giờ con gái thứ của nhà họ Quý lại có thái độ thù địch với Quý Noãn như thế, sau này cháu ít để Quý Noãn về bên đó đi. Có rảnh thì cháu đưa nó về đây nhiều hơn. Lão già ông đây không có bản lĩnh gì, nhưng bản lĩnh che chở cho cháu dâu thì có đấy nhé."

Mặc Cảnh Thâm cười cười: "Vâng ạ."

Đúng lúc này, Quý Noãn trở về. Vừa vào nhà cô đã thấy Mặc Cảnh Thâm hiếu thuận quan tâm ngồi bên cạnh ông nội. Trên mặt anh là vẻ ấm áp kiên nhẫn hiếm thấy.

Đáy lòng cô khẽ run lên.

Mặc Cảnh Thâm lười biếng ngồi dựa trên ghế sofa cùng ông nội Mặc. Ánh đèn trong phòng tiệc xuyên qua những ngọn đèn cổ kính trang trí xung quanh, chiếu rọi một nửa lên khuôn mặt anh. Vẻ lạnh lùng kiêu ngạo giống như cây cỏ giá rét trong bầu trời mù sương lại có thêm vài phần ấm áp gần gũi và bình dị vì được ánh mặt trời soi chiếu.

Quý Noãn bất giác nhìn say đắm.

Ở đây toàn là những nhân vật tinh anh và nổi tiếng trong giới thượng lưu, người nào cũng có thân phận siêu phàm và khí chất đặc biệt không thể bỏ qua.

Nhưng dù ở một nơi như thế này, Mặc Cảnh Thâm cũng vẫn khiến người ta chú ý nhất. Cho dù là khí chất hay nhất cử nhất động của anh đều là tiêu điểm nổi bật nhất.

"Cô nhóc kia về rồi kìa." Ông nội Mặc trông thấy cô bèn giơ tay ngoắc cô lại: "Cháu đứng đó làm gì? Lại đây ngồi cạnh ông này."

Quý Noãn đi qua, vốn là muốn ngồi bên cạnh ông nội Mặc, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đi đến bên cạnh Mặc Cảnh Thâm mà ngồi xuống.

Dĩ nhiên cô không cố ý thể hiện tình cảm của mình, nhưng vừa rồi chỉ là bản năng, chân không nghe sai bảo mà bước đến cạnh anh.

Ông cụ Mặc nhìn thấy hết tất cả, càng cười rạng rỡ hơn. Nhân lúc vị phu nhân bên cạnh đang hàn huyên vài câu với Quý Noãn, ông cụ thì thầm với Mặc Cảnh Thâm: "Chuyện chuẩn bị mang thai mà cháu nói lúc nãy... là thật hả?"

Mặc Cảnh Thâm cúi đầu cười: "Ông thấy thế nào ạ?"

"Chậc, gì mà ông thấy thế nào? Ông thấy bây giờ con bé Quý Noãn đã thật lòng thật dạ với cháu rồi đấy. Nếu tình cảm vợ chồng hòa thuận thì nhân lúc này mau bồi dưỡng sức khỏe cho con bé thật tốt để sớm sinh con đi. Như thế thì sau này ông bận bịu dỗ trẻ con cả ngày sẽ không có tâm tư đi làm việc khác."

Quý Noãn loáng thoáng nghe thấy lời của ông nội Mặc thì nhìn sang, nhưng lại chạm phải ánh mắt của Mặc Cảnh Thâm.

Cô vốn đang xấu hổ bởi đề tài chuẩn bị mang thai này, trong khoảnh khắc chạm mắt với Mặc Cảnh Thâm, cô thấy trong mắt anh tựa như biển sâu thăm thẳm, cảm giác như…anh thật sự tính toán như thế mà đồng ý với ông nội…

***

Khách khứa dần dần ra về, thời gian cũng không còn sớm. Mặc Cảnh Thâm là cháu đích tôn của nhà họ Mặc, khó tránh khỏi ít nhiều cũng uống vài ly. Ban đầu anh định lái xe về nhà nhưng đành thôi, hai người bị ông nội giữ lại qua đêm ở nhà tổ của nhà họ Mặc.

Sau khi kết hôn, Quý Noãn chưa từng về nhà họ Mặc. Hôm nay cô cũng mới biết nhiều năm qua Mặc Cảnh Thâm rất ít khi về đây ở. Nhưng phòng của anh ở đây đều có người sắp xếp quét dọn mỗi ngày.

Mặc dù nhà tổ nhà họ Mặc được gọi là nhà tổ nhưng đa phần kiến trúc trong sân nhà đều không cổ xưa. Chỉ có kiến trúc của tòa lầu ba tầng mộc mạc ở trước nhà là hơi cũ mà thôi. Nhưng ông cụ niệm tình xưa nên vẫn không cho xây lại.

Mấy ngôi biệt thự và gác lửng phía sau đều rất đẹp, được dựng dưới chân núi. Nghe nói có một suối nguồn được tìm thấy cách đây mấy chục năm dưới tòa nhà sát chân núi nhất. Nhưng ở đây rất hiếm khi cho người ngoài vào tắm suối nước nóng, chỉ có người nhà họ Mặc mới có tư cách này.

Nơi này được vây quanh bởi không khí trong lành của núi non, lại may mắn có được sự yên tĩnh và lành mạnh mà nếu ở trung tâm thành phố thì khó có thể hưởng thụ được.

Ở giữa sân là một tòa nhà được xây theo kiểu biệt thự, cả ba tầng đều là nơi ở của Mặc Cảnh Thâm.

Phòng ngủ chính bên trong là phòng của Mặc Cảnh Thâm. Mặc dù anh rất ít khi về đây nhưng không ai dám bén mảng đến nơi này, cũng không ai dám tùy ý xông vào chỗ ở của anh.