Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 88: Chồng em đã gấp đến nỗi khó dằn lòng được




Quý Noãn chẳng thể suy nghĩ được gì nữa, giây phút bị người đàn ông đẩy xuống sofa, tất cả lý trí của cô đều tiêu tán đâu mất.

Đầu gối Mặc Cảnh Thâm chống bên người cô, giam cầm cô dưới cơ thể anh. Anh hôn từng chút từng chút từ cổ cô rồi lan xuống dưới.

Quý Noãn vươn tay đặt lên vai anh, nhỏ giọng nói: "Chờ chút…"

Anh cũng không ngừng lại, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai: "Hửm?"

Cô tăng thêm lực đẩy bả vai anh, cất cao giọng: "Em mới nhớ ra, lúc nãy trong công ty, em phát hiện vài vấn đề cần anh phân tích giúp em. Dù sao cũng là lần đầu tiên em quản lý, cách xử lý cũng không thể quyết đoán và kỹ càng như anh. Em không cần anh nhúng tay vào những chuyện khác, nhưng em vẫn cần anh giúp em đưa ra ý kiến cho một vài quyết sách."

Anh dừng lại, rũ mắt nhìn cô: "Em nhất quyết phải nói lúc này sao?"

"Cũng không nhất định phải ngay bây giờ… Nhưng em và ba đã đánh cược, nửa tháng trôi qua rồi mà công ty vẫn chẳng có tiến triển. Em sợ nếu trì hoãn nữa…"

Ánh mắt tao nhã sâu xa của Mặc Cảnh Thâm khẽ giương lên: "Có anh ở đây, em sợ cái gì?"

"… Em chỉ muốn anh tranh thủ chút thời gian làm quân sư cho em, chứ không phải muốn anh tốn thêm công sức can thiệp vào công ty của em."

Anh cười khẽ: "Công ty của em có tên anh, không cho anh can thiệp thì chẳng phải uổng phí cái tên này hay sao?"

"Công ty em chỉ là một công ty nhỏ. Bình thường anh đã rất bận rồi, em không muốn anh lãng phí thêm thời gian và sức lực vào chuyện này."

"Thời gian và sức lực có thể bỏ ra hay không thì còn phải xem đối tượng là ai." Mặc Cảnh Thâm thở dài rồi lại cười lần nữa, cúi người xuống: "Mỗi lần em đều tìm lý do này nọ, chẳng lẽ tối nay em không thể chủ động một chút sao? Hửm?"

"Đừng có chuyển đề tài!"

"Rõ ràng em mới là người chuyển đề tài!"

"…"

Anh hôn từng chút lên gương mặt cô, hờ hững nói: "Em có nghi vấn gì thì ngày mai tổng hợp lại rồi hỏi anh một lượt. Nếu như không thể đối phó với đám quản lý này thì anh có thể điều vài người tài giỏi trong bộ phận Nhân sự của Mặc thị đến giúp em một tay. Dĩ nhiên, nếu em cần anh, anh cũng có thể đích thân sang đó.

"Vậy thì không cần… Cũng không phải là em không thể đối phó. Em rất tự tin về lợi nhuận của công ty trong tương lai, nhưng dù sao em cũng chưa học qua quản lý tài chính, thiết nghĩ nếu bản thân quá vội vàng gấp gáp, quá cứng nhắc bướng bỉnh sẽ có thể đưa đến hiệu quả trái ngược. Nhưng nếu em không thị uy thì không thể thu phục được bọn họ. Công ty muốn ổn định phát triển lâu bền thì khâu quan hệ giao tiếp với quản lý các cấp là rất quan trọng."

Để ông Phật lớn như Mặc Cảnh Thâm đến làm ở công ty nhỏ của cô, không chừng những người ở đó sẽ nhảy dựng lên mất!

"Ừm, em nói không sai." Mặc Cảnh Thâm ngồi xuống bên cạnh cô.

Quý Noãn tưởng rằng anh không định tiếp tục nữa, nhưng không ngờ anh lại ôm cô ngồi lên đùi mình.

Nụ hôn anh rải đầy trên mặt khiến trái tim cô cũng ngứa ngáy, không thể nào kháng cự được. Cả người cô như bị nhào nặn đến mềm nhũn, tựa vào lòng anh, không còn hơi sức đâu mà vùng vẫy.

"Vậy anh nói thử xem, em có nên tranh thủ thời gian đi học hỏi tìm hiểu một chút về phương diện quản trị kinh doanh không? Trước đây ba em muốn em đến Quý thị làm việc nên đã đăng ký khóa bổ túc liên quan về mặt đó, nhưng em đã không đi." Quý Noãn tựa vào lòng anh, giọng nói mềm mại.

Anh cười khẽ, âm thanh tựa như phát ra từ lồng ngực. Quý Noãn nằm ở trong lòng anh nên cảm nhận rất rõ, vừa định hỏi anh cười gì thì trong chớp mắt đã bị anh cắn lên vành tai.

Quý Noãn đau đến "rít" khẽ một hơi, giơ tay lên che tai. Cô dời mắt nhìn vào đôi mắt như biển sâu vẩy mực của Mặc Cảnh Thâm. Anh thấp giọng nói: "Ông xã em đã gấp đến nỗi khó dằn lòng mà em cứ nhất quyết kỳ kèo mặc cả với anh ngay bây giờ sao?"

Trong lúc nhất thời Quý Noãn chẳng phản bác lại được, chỉ trừng mắt nhìn anh một cái.

Quả thật từ sau sinh nhật ông nội, anh đã phải nín nhịn mấy ngày.

Hai ngày trước anh lại bận rộn chuyện công ty, còn cô thì ngủ sớm…

Mặc Cảnh Thâm kéo tay cô qua, ấn thẳng lên nơi nào đó trên cơ thể anh.

Quý Noãn vô thức muốn rút tay nhưng lại bị anh đè chặt, không thể nào rút ra.

Trong nháy mắt, khuôn mặt cô đỏ bừng: "Mặc Cảnh Thâm!"

"Em muốn ngủ sớm à?" Anh dán sát vào tai cô, hơi thở nóng bỏng trêu đùa nơi vành tai: "Nếu tối nay em chủ động thì anh chỉ làm một lần, còn nếu để anh tiếp tục thì…"

Nhịp thở của Quý Noãn cũng nhanh thêm vài lần, tay đặt ở nơi nào đó không dám lộn xộn. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô hỏi một câu: "Thật sự chỉ làm một lần?"

Anh không nói lời nào, lại tiếp tục hôn lên gò má cô, trêu chọc đến ngứa ngáy.

"Thế nào mới được xem là chủ động?" Cô quyết định không thèm rụt tay lại nữa.

Quý Noãn nghĩ dù gì trước đây cô cũng đã từng lén xem qua không ít phim ảnh. Huống chi mười năm sau là thời đại Internet bùng nổ, những hình ảnh này đều có thể nhìn thấy ở nhiều ứng dụng phần mềm hoặc cách kênh truyền hình nước ngoài.

Nhưng khi đối diện với Mặc Cảnh Thâm, tay chân cô lại luống cuống, không biết có nên học theo mấy phim ảnh đó không.

Dù sao… Mấy kiểu đó có vẻ hơi phóng đãng…

Huống chi người đàn ông trong phim ảnh lại quá thua kém Mặc Cảnh Thâm, rõ ràng không cùng một đẳng cấp. Đối diện với anh, thật sự Quý Noãn chẳng thể nào ra tay nổi.

Mặc Cảnh Thâm không nói lời nào, chỉ nhìn cô bí hiểm.

Cho đến khi cô quyết định vòng tay ôm cổ anh, dựa theo bản năng hôn xung quanh cằm thì anh mới cúi người xuống dán lên môi cô, trầm giọng nói: "Lúc ở Ngự Viên, khi em lén dọn đồ anh về phòng ngủ chính, anh còn tưởng em định dùng tất cả vốn liếng để dụ dỗ ông xã em ngủ chung, cuối cùng lại thành ra anh suy nghĩ nhiều."

Giọng nói như trêu chọc bên tai cô, trong phút chốc, mặt Quý Noãn trở nên nóng đỏ như bị lửa đốt.

Lúc đó cô quá bất ngờ vì được sống lại, nên cô muốn đeo bám lấy anh, muốn anh lập tức thấy cô thật sự muốn sống bên anh.

Đúng là cô đã nghĩ đến chuyện quyến rũ anh, nhưng vẫn chưa làm thật lần nào. Suy cho cùng, mỗi lần làm, cô đều bị anh dẫn dắt đến không kiềm chế nổi, nào còn nghĩ đến chuyện chủ động hay không chủ động.

"Anh nghĩ nhiều rồi." Quý Noãn cắn mạnh lên cằm anh một cái.

Anh không cảm thấy đau nhưng vẫn rên khẽ một tiếng. Tiếng rên này khiến đầu óc Quý Noãn như suýt nổ tung.

Một bàn tay siết lấy eo cô, ấn cô vào trong lòng, tựa như muốn uy hiếp để cô có thể cảm nhận được sự biến hóa không thể nào che giấu được của anh. Quý Noãn không thèm tránh nữa, cô lập tức quấn lên người anh, vùi mặt vào cổ anh, bắt đầu làm theo những hình ảnh đã được xem qua trước đây. Cô thử đưa lưỡi hôn lên yết hầu anh…

Dường như lúc cô bị bỏ thuốc cũng đã từng làm như vậy, nhưng lúc ấy đầu óc cô còn mơ hồ. Sau này, lúc nào cô cũng bị anh nghiền ép trên giường, không có hơi sức đâu mà chủ động.

Bởi vì động tác này mà cánh tay đặt trên thắt lưng cô bất giác siết chặt hơn. Ngay lúc cô ngước mắt lên quan sát vẻ mặt và phản ứng của Mặc Cảnh Thâm thì anh đột nhiên giữ chặt cằm cô, hôn xuống thật mạnh.