Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 22: Gần quan được ban lộc



Cho dù chuyện Quý Noãn lâu nay náo loạn đòi ly hôn không hề truyền ra ngoài, nhưng người nhà họ Mặc đều biết.

Mặc Bội Lâm nói như suy bụng ta ra bụng người: "Cảnh Thâm, cháu cũng đừng để bụng những lời cô họ nói. Cô chỉ là cảm thấy không đáng thay cho cháu thôi…"

Tay Quý Noãn vẫn được Mặc Cảnh Thâm nắm trong lòng bàn tay, dường như không hề bị những lời nói này tác động. Quý Noãn ngầm hiểu trong lòng, mỉm cười lên tiếng: "Chắc chắn cô hiểu lầm chuyện gì rồi. Khoảng thời gian trước đây, cháu và Cảnh Thâm có một vài xích mích, cho nên chỉ là chiến tranh lạnh một thời gian dài mà thôi. Huống hồ chuyện giữa vợ chồng chúng cháu, ba mẹ còn chưa đểý tới, có phải cô họđã hơi quá phận rồi không?"

"Cô…"

Mặc Bội Lâm còn tưởng rằng Quý Noãn chỉđơn giản ỷ vào Mặc Cảnh Thâm có mặt ởđây nên mới không thèm quan tâm quy củ. Không ngờ cô ta đúng thật là phách lối quá mức! Dám trực tiếp bác bỏ lời mình!

"Quý Noãn còn bệnh, côấy cần không gian yên tĩnh tuyệt đối để nghỉ ngơi." Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn không thèm đểýđến vẻ mặt bị mắc nghẹn lúc này của Mặc Bội Lâm: "Nếu hai người chỉđến chỗ cháu để tùy tiện giải sầu thì thứ lỗi, cháu đây không tiếp."

"Mẹ." Mặc Giai Tuyết ngồi bên cạnh Mặc Bội Lâm dè dặt kéo kéo tay bà ta, thấp giọng nói: "Mẹđừng nói nữa… Nói chuyện chính đi."

"Hừ, từ nhỏđến lớn tính tình cậu ta đều như núi băng vậy. Cùng lắm thì mẹ chỉ mới nói Quý Noãn vài câu thôi, cậu ta đã che chở nó như thế rồi…"Ánh mắt của Mặc Bội Lâm lại nhìn Quý Noãn một cách hung tợn.

"Đi thong thả, không tiễn." Mặc Cảnh Thâm không thèm nhìn hai người nữa, dắt Quý Noãn đứng lên.

Ý muốn đuổi khách quá rõ ràng, Mặc Bội Lâm vội nói: "Đợi chút! Cô nói chuyện chính đây! Cảnh Thâm, dù gì Giai Tuyết cũng là em họ cháu. Năm nay nó tốt nghiệp khoa thương mại đại học Hải Nam, năng lực trên mọi phương diện đều xuất sắc. Cô nghe nói tạm thời vị trí thư ký bên cạnh cháu còn trống, hay làđể Giai Tuyết thử một chút, thế nào?"

"Cháu không đồng ý!"Ánh mắt Quý Noãn chợt lạnh, lập tức cự tuyệt theo bản năng.

Mặc Bội Lâm bỗng chốc trừng Quý Noãn, vẻ mặt vô cùng bất mãn: "Cô không đồng ý? Tại sao cô không đồng ý? Người tôi hỏi là Cảnh Thâm!"

Sao Quý Noãn có thể không nhìn ra mục đích tới đây của người cô họ này chứ?

Mở miệng ra là nói cô không xứng với Mặc Cảnh Thâm, thật ra Mặc Bội Lâm muốn tìm cơ hội sắp xếp con gái bà ta đến bên cạnh anh, là muốn gần quan được ban lộc sao?

Mặc Bội Lâm đã ly hôn từ khi còn rất trẻ. Con gái theo họ bà nhưng rốt cuộc vẫn không tính là người nhà họ Mặc, chỉ là họ hàng bình thường mà thôi. Nhưng nếu có thể thân càng thêm thân, cộng thêm mối quan hệ với Mặc Cảnh Thâm, sau này bọn họ chẳng cần phải nghĩ mọi cách đi lôi kéo tình thân từ phía lão gia nữa.

Dĩ nhiên Quý Noãn làm gì cho bọn họ cơ hội đó, "Cô họ, tập đoàn Mặc thị không phải là công ty tầm thường. Nhân viên các bộ phận đều phải trải qua khâu xét duyệt tư cách và kinh nghiệm mới có thể vào làm. Chức vụ quan trọng như thư ký tổng giám đốc sao có thể nói cho người nào là cho người đóđược?"

"Dù sao vị trí thư ký bên cạnh Cảnh Thâm vẫn còn trống, trong khoảng thời gian ngắn cũng không tìm được người nào thích hợp, bảo Giai Tuyết làm thì sao lại không được!?"Đúng là chõ mồm vào việc của người khác! Mặc Bội Lâm lại càng ghét cay ghét đắng, chướng mắt Quý Noãn hơn!

Dường như Quý Noãn nghe được gìđó thú vị, bật cười: "Con gái cô hai mươi ba tuổi tốt nghiệp khoa thương mại đại học Hải Nam, cháu mười tám tuổi đã lấy được bằng tài chính của đại học MIT ở Mỹ. Nếu nói như vậy, cô xem có phải cháu thích hợp hơn không?"

"Em tin thứ công ty anh họ xem trọng chính là năng lực." Mặc Giai Tuyết vừa nghe lời này thìđột ngột đứng lên, đẩy kính cận trên sống mũi một cái, nói chen vào.

Đồng thời ánh mắt cô ta cứ nhìn chằm chằm vào Mặc Cảnh Thâm. Chỉ trong một thoáng nhưng khuôn mặt cô ta đã không kiềm được màửng hồng. Cảm xúc thầm yêu đơn phương từ lâu, vừa có chút tự ti lại vừa có chút mong chờ, biểu lộ hết sức rõ ràng.

"Đúng vậy! Quý Noãn, côđừng có khoe khoang năng lực. Tôi đoán chừng bằng cấp đó cũng là do nhà họ Quý mua cho cô. Hiện giờ cô vẫn còn nhỏ, mới chỉ hai mươi tuổi, chưa có kinh nghiệm làm việc, làm người nhàn rỗi cả ngày hết ăn rồi nằm mới thích hợp với cô!" Mặc Bội Lâm vừa cười vừa châm biếm, liếc cô một cái.

Đúng lúc này, điện thoại của Mặc Cảnh Thâm vang lên.

Hai phút sau, anh cúp điện thoại. Quý Noãn nghiêng đầu hỏi: "Ở công ty có chuyện quan trọng cần anh đến sao?"

"Không, chỉ có một hợp đồng anh bắt buộc phải tựđọc. Trước năm giờ, Thẩm Mục sẽđưa đến Ngự Viên." Mặc Cảnh Thâm nói xong, một tay bị cô kéo không rời đi, tay còn lại thì tùy ýđút vào túi quần tây, lãnh đạm liếc nhìn Mặc Giai Tuyết đỏ mặt đứng bên cạnh Mặc Bội Lâm.

"Đúng là Mặc thị coi trọng năng lực, nhưng theo cháu được biết, luận văn tốt nghiệp của Mặc Giai Tuyết là nhờ người khác viết thay, thành tích sát hạch mọi mặt của cô ta đều không được xuất sắc." Giọng điệu anh lạnh lùng thờơ, nghe không quá sắc bén, nhưng cũng chẳng chừa cho đối phương chút vận may hay bất cứ lý do nào để tiếp tục dây dưa.

Sắc mặt Mặc Giai Tuyết cứng đờ: "Em…"

Mặc Bội Lâm gấp gáp muốn bênh vực con gái mình: "Ôi trời! Loại chuyện viết thay này sao có thể xảy ra với con gái côđược! Cảnh Thâm, cháu đừng tin mấy tin tức vỉa hèđó! Thành tích của Giai Tuyết rất tốt!"

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt cong khóe môi, nhưng không nhìn bọn họ mà chỉ nhìn Quý Noãn: "Mệt không?"

Quý Noãn lắc đầu một cái: "Không mệt, không sao đâu."

***

Tốc độ của Thẩm Mục rất nhanh, còn chưa đến năm giờ mà cậu ta đãđưa tài liệu đến Ngự Viên.

Mặc Bội Lâm vẫn tiếp tục tìm đề tài nói chuyện, nhất quyết không chịu đi. Lúc nhìn thấy có tài liệu đưa đến, bà ta nhanh tay nhanh mắt đi đến trước cửa nhận ngay, sau đó giao lại cho Mặc Giai Tuyết.

Dưới vẻ mặt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm, Mặc Giai Tuyết nhìn xuống tài liệu trong tay.

Chỉ mới nhìn sơ qua, nhưng trong chớp mắt cô ta đã sửng sốt.

Đây là… toàn bộ tài liệu bằng tiếng Anh!

Hơn nữa còn là tiếng Anh cóđộ yêu cầu trình độ cao! Cô ta nhìn các thuật ngữ chuyên ngành khó khăn mà hoa cả mắt.

"Thất thần gìđó? Mau đưa qua cho anh họđi!" Mặc Bội Lâm ra hiệu bằng ánh mắt cho cô ta, nhằm để cô ta nắm cơ hội mà thể hiện cho tốt.

Mặc Giai Tuyết ngập ngừng lúng túng, không dám nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm, cầm tài liệu đưa đến.

Mặc Cảnh Thâm không nhận, thờơ nói: "Không phải cô muốn chứng minh năng lực của mình sao? Dịch trang đầu tiên tôi nghe thử xem."

"Hả? Trang, trang đầu tiên…" Mặc Giai Tuyết lúng túng, ngước mắt lên nhìn anh. Đối diện với đôi mắt không hề có nhiệt độ của Mặc Cảnh Thâm, cô ta lập tức run bắn người.

Làm sao cô ta có thể dịch được trình độ tiếng Anh khó như vậy…

Ngay cả thực tập cô ta còn chưa từng thử qua, huống chi tài liệu như thế này, cô ta nhìn thấy vô cùng lạ lẫm…

Bất chợt, một cánh tay trắng nhỏ nhắn duỗi tới, đón lấy tài liệu trong tay cô ta. Mặc Giai Tuyết vừa nhìn thấy động tác của Quý Noãn thìđịnh nói gìđó, chỉ là lời đãđến miệng nhưng lại không thể không nuốt xuống.

Bản thân cô ta không biết, lẽ nào kẻ thường ngày chơi bời lêu lổng như Quý Noãn lại biết?

"Đây là tài liệu gì?" Quý Noãn tùy tiện lật xem rồi đọc lưu loát một đoạn văn tiếng Anh đầu tiên. Hơn nữa cô còn dùng cách dịch ngắn gọn nhưng vô cùng chuẩn mực để tóm tắt nội dung ghi chú trọng điểm. Sau khi đọc xong, cô giương mắt lên nhìn vẻ mặt đãđỏửng của Mặc Giai Tuyết: "Chẳng lẽ ngay cả những cái này mà cô cũng không biết sao?"

Mặc Giai Tuyết ngây người. Sao cô ta lại quên, trước đây Quý Noãn đã du học ở nước ngoài nhiều năm!

Mặc Bội Lâm thấy thế vội vã bước lên, che chắn cho con gái đang đứng chết trân ở sau lưng. Mặt mày bà ta bực bội, nhìn chằm chằm cô: "Giai Tuyết tốt nghiệp đại học trong nước, không rành tiếng Anh chẳng phải cũng là chuyện bình thường sao? Mười mấy tuổi côđã du học nước ngoài, biết chút tiếng Anh thì có gì hay ho màđắc chí?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.