Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 49: Cảnh thâm! Cứu em



Chu Nghiên Nghiên cười khẩy: "Cô tưởng khiến tôi thân bại danh liệt dễ dàng vậy sao? Hại tôi bị nhốt trong nhà nhiều ngày như vậy, Quý Noãn, tôi thật sự muốn xem thử tin tức sáng mai cóđổi thành cô Cả họ Quý thông dâm tập thể với đám đàn ông hay không! Chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục, thân bại danh liệt này vẫn nên để cô gánh chịu thay tôi mới đúng!"

Cho nên… loại thuốc trên chiếc ly vừa rồi, quả nhiên là… loại thuốc côđoán?

"Chu Nghiên Nghiên, côđúng làđồđiên!" Quý Noãn mắng một câu rồi siết chặt túi xách trong tay, quay người muốn đi.

Chu Nghiên Nghiên thấy cô gần như sắp đứng không vững thì mỉm cười đi qua bẻ quặt tay cô.

"Muốn đi? Cô tưởng hôm nay cô ra ngoài được sao? Tôi đãâm thầm bố trí rất nhiều người ởđây, mỗi một bước đi của côđều có người nhìn thấy! Quý Noãn, cô hãy cam chịu số phận đi! Tối nay tôi bảo đảm cô sẽđạt cực khoái! Mà lúc cô sướng thì rên khẽ thôi nhé, để tránh mời gọi thêm nhiều đàn ông đến, làm cho tất cả mọi người thấy cô trình diễn Xuân cung sống!"

Nói xong, cô ta dùng sức kéo Quý Noãn ra ngoài, rồi lôi cô từ trước cửa nhà vệ sinh đến thang máy ở cuối hành lang tối om, đẩy côđi vào.

Quý Noãn cắn chặt răng để giữ tỉnh táo, nhưng làm thế nào cũng không chống cựđược dược tính xâm nhập. Hiện giờ tâm trạng cô trào lên từng cơn hoảng hốt, cô không có cách nào thoát khỏi tay Chu Nghiên Nghiên.

"Buông ra!" Gắng gượng lấy lại chút tỉnh táo, Quý Noãn vặn vặn tay mình, cố gắng rút ra.

"Qua đêm nay, sau này đoán chừng cô phải cảm ơn tôi vìđã tìm cho cô nhiều đàn ông cường tráng như thế. Tôi còn cho bọn họ uống thuốc giống cô, thật sự là một màn nghĩ tới thôi cũng đã khiến máu huyết người ta sôi trào!"

Nghe Chu Nghiên Nghiên nói vậy, Quý Noãn dựng tóc gáy, càng giãy giụa mạnh hơn, nhưng lại bị cô ta xô mạnh vào thang máy.

Lưng đập mạnh vào vách thang máy, đầu óc Quý Noãn tỉnh táo lại một lúc vìđau đớn. Cô cố gắng đứng vững, ngước lên nhìn vào đôi mắt vừa điên cuồng lại vừa đắc ý của Chu Nghiên Nghiên.

"Chu Nghiên Nghiên, tôi cảnh cáo cô! Bình thường đấu võ mồm chỉ là miệng lưỡi nhanh nhảu, còn bây giờ là côđang phạm pháp đấy!"

"Ha! Pháp luật có thể quản được tôi sao? Chờ sau khi cô vào phòng với mấy tên đàn ông kia thì kẻ thông dâm chính là cô! Người sáng sớm mai bị cảđám phóng viên xông vào chụp ảnh cũng là cô! Chỉ cần cô tụ tập bán dâm cũng đủđể cảnh sát đưa côđi rồi! Camera trên mấy tầng lầu của khách sạn này đều đã bịđộng tay động chân, không có ai nhìn thấy tôi xuất hiện ởđây đâu! Lời khai của cô sẽ hoàn toàn không có hiệu lực pháp lý nào cả!"

Chu Nghiên Nghiên vừa nói vừa hất mái tóc dài ra sau, đắc ý nhìn Quý Noãn: "Quý Noãn, mỹ nữđệ nhất Hải Thành? Ha ha, nhiều đàn ông thèm nhỏ dãi dung mạo và cơ thể của cô như vậy, đêm nay tôi phải thành toàn cho bọn họ."

Thang máy dừng lại ở tầng mười, Quý Noãn vô thức ghì lại không chịu đi. Chu Nghiên Nghiên thẳng tay lôi mạnh cô ra ngoài.

"Á!" Bỗng nhiên, Chu Nghiên Nghiên kêu lên đau đớn, vẫn chưa kịp phản ứng thì mu bàn tay đã bị Quý Noãn cào một đường rớm máu. Cơn đau khiến cô ta lập tức trừng mắt nhìn Quý Noãn đầy tức giận.

Quý Noãn thừa cơ quay người chạy đến lối thoát hiểm bên cạnh thang máy, mở cửa chạy thẳng xuống cầu thang. Nhưng hai chân dường như nhũn ra, toàn thân rã rời, cả người nóng ran khiến cô không thể chạy nhanh được.

Nghe tiếng bước chân của Chu Nghiên Nghiên vang lên sau lưng, Quý Noãn vừa chạy vừa run rẩy thò tay vào túi xách của mình.

Cô phải báo cảnh sát!

Nhưng cô chạy quá nhanh, vừa chạy vừa sử dụng điện thoại không thể bấm được mật mã trên di động. Tiếng bước chân sau lưng càng lúc càng gần, kèm theo đó là tiếng gào thét của Chu Nghiên Nghiên.

"Cô tưởng rằng hôm nay cô có thể chạy thoát được sao? Quý Noãn! Cô quá ngây thơ rồi!"

Trên người Quý Noãn đã rịn một lớp mồ hôi mỏng, môi bị cắn bật máu, ngón tay vẫn vội vàng ấn vào màn hình điện thoại. Theo động tác chạy, cô không thểấn chính xác vào mấy con số.

Bỗng nhiên, một hồi chuông vang lên từđiện thoại trong tay cô, số của Mặc Cảnh Thâm thình lình xuất hiện trước mắt.

Mặc Cảnh Thâm?

Anh đã về rồi?

Thấy Mặc Cảnh Thâm gọi tới, Quý Noãn vội vàng ấn vào phím kết nối. Ngay lúc Chu Nghiên Nghiên lao đến túm lấy tóc cô, cô liền hét vào điện thoại đãđược kết nối: "Cảnh Thâm! Cứu em!"

Mái tóc dài bỗng nhiên bị Chu Nghiên Nghiên giật ngược ra sau, điện thoại cũng lập tức bị cô ta hất rơi xuống đất.

Cô bị Chu Nghiên Nghiên kéo mạnh trở lại, lưng đập vào cầu thang mấy lần liên tục. Quý Noãn đau đến nỗi mặt mày trắng bệch.

"Chu Nghiên Nghiên, côđiên rồi! Tôi là người của nhà họ Mặc, cô không muốn sống nữa hay sao mà dám đụng đến tôi!"

Váy áo trên người Quý Noãn bị Chu Nghiên Nghiên kéo xốc xếch. Sau khi trở lại tầng mười, Chu Nghiên Nghiên xách cả người cô lên, đầy hưng phấn nhìn Quý Noãn toàn thân nhếch nhác, cười nói: "Cho Mặc Cảnh Thâm biết cũng tốt. Một màn kịch vui như thế mà bị anh ta bỏ lỡ thì quáđáng tiếc phải không?"

Nói xong, cô ta liền kéo Quý Noãn đến trước cửa một căn phòng ở cuối hành lang tối om. Vị trí của căn phòng này có thể tránh được camera giám sát trong khách sạn, huống chi camera đã bị Chu Nghiên Nghiên động tay động chân. Quý Noãn bị kéo vào đây thìđúng là sẽ không bị ai phát hiện!

Rõ ràng là một kế hoạch chu đáo kín kẽ!

Cửa phòng vừa mở ra, đầu tiên Quý Noãn nhẫn nại im lặng. Chu Nghiên Nghiên nói vọng vào trong: "Mấy anh đẹp trai, nhịn sắp chết rồi hả? Côđây đưa phụ nữđến cho mấy anh nè!"

Dứt lời, cô ta dùng sức kéo Quý Noãn vào trong. Cô ta mở rộng cửa phòng định đẩy mạnh Quý Noãn vào căn phòng hắc ám này.

Nhưng bỗng nhiên, cánh tay Chu Nghiên Nghiên đau đớn dữ dội, cô ta bị Quý Noãn thừa thắng xông lên trở tay đẩy vào phòng trước, lảo đảo ngã vào trong.

"Cô làm gì thế? Quý Noãn, cô…"

Quý Noãn dùng chút sức lực cuối cùng đóng cửa lại. Sau đó nhìn thấy trên bệ thủy tinh cạnh cửa có một chiếc chìa khóa đãđược chuẩn bị từ trước, cô quả quyết vội vàng cầm chìa khóa lên khóa trái cửa lại!

"Quý Noãn! Cô mở cửa ra cho tôi!"

Chu Nghiên Nghiên không ngờ mình lại bịđẩy vào phòng này. Nghe thấy tiếng của những người kia kề sát sau lưng, bọn họđều bị bỏ thuốc, đã hoàn toàn mất hết lý trí, cô ta sợđến nỗi vội vàng đập cửa điên cuồng, đồng thời dùng sức vặn chốt cửa, nhưng làm cách nào cũng không mở ra được.

"Quý Noãn, mở cửa!"

"Là do cô ngu xuẩn, chuẩn bị một kế hoạch não tàn trăm ngàn sơ hở như thế, cuối cùng tự nhận lấy hậu quả, âu cũng đáng đời!" Quý Noãn lạnh nhạt nhìn cửa phòng đóng kín trước mặt.

Trong phòng nhanh chóng truyền ra mấy tiếng thở dốc nặng nề của đám đàn ông và tiếng la hét hoảng sợ cùng với tiếng đập cửa dồn dập của Chu Nghiên Nghiên.

"Quý Noãn, cô hãy mau thả tôi ra đi…Đừng giam tôi trong này… hãy thả tôi ra ngoài đi…"

"Tôi, tôi sai rồi! Bỏ qua cho tôi đi… Xin cô, mau thả tôi ra đi…"

"Quý Noãn! Tôi cầu xin cô!"

"Á… không được qua đây…"

"Không được đụng vào tôi! Các người hãy mở to mắt nhìn xem tôi là ai! Thấy rõ chưa! Không được đụng vào tôi…Á…"

"Quý Noãn, tôi thật sự sai rồi, tôi xin lỗi cô, cô mau mở cửa ra đi…"

Quý Noãn không thèm đểý, quay người muốn rời đi nhưng chân lại bủn rủn, suýt chút ngã xuống trước cửa.

Rốt cuộc đây là thuốc gì? Chỉ uống có một hớp mà lợi hại vậy sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.