Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 769: Nam hữu phong linh, bắc hữu hành mộc (32)





Nam Hành không thèm nhìn anh ta lấy một cái, lạnh nhạt đi vào bên trong. Trang phục chiến đấu màu đen trên người Nam Hành có chất liệu giống với bộ đồ trên người Phong Lăng. Thân hình cao lớn, chân dài thẳng tắp, dáng người khỏe mạnh càng làm nổi bật vẻ cao quý ở anh.

Phong Lăng cũng ngừng động tác, ngoảnh đầu nhìn anh.

Cái người lúc nãy còn nói để cô tự mình làm nhiệm vụ sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây. Anh có ý gì?

A K đứng ở bên cạnh định lên tiếng, nhưng thấy lão đại hoàn toàn không đáp lại mình thì chỉ có thể vò đầu bứt tóc, vô cùng tự giác nói: “Ở đây cùng lắm có hai người là đủ. Quá nhiều người chắc chắn lát nữa đám người đó qua đây sẽ nghi ngờ, hay là, tôi về trước nhé…”

Phong Lăng: “Rõ ràng lão đại qua đây để giám sát nhiệm vụ của chúng ta, cũng sẽ không ra tay giúp đỡ việc gì. Nếu phải ở lại thì người đó là anh mới đúng.”

Ý trong lời nói của cô rất rõ ràng, người nên đi chính là vị lão đại vừa lạnh nhạt vừa thờ ơ đến không chịu nổi kia.

Nhưng Nam Hành lại không coi ai ra gì mà đứng nguyên tại chỗ, anh nhìn lướt qua A K, cuối cùng nhíu đôi mày đẹp đẽ rồi nói: “Cậu không có nhiệm vụ riêng phải làm à?”

A K ngẩn người ra, “Dạ có, hôm nay tôi và Phong Lăng đều có nhiệm vụ riêng, nhưng sáng nay tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Dù gì cũng không có gì làm, lại tiện đường, nên tôi qua đây giúp cậu ấy.”

Nam Hành lại liếc nhìn tay của A K và Phong Lăng đang cùng đặt lên cái chuồng. Lúc nãy Phong Lăng còn chê A K vướng víu mà hất tay anh ta ra, từ đó có thể thấy đó là hành động không thể quen thuộc hơn được nữa giữa bọn họ.

“A K, giờ cậu cũng ở trong đội một sao?”

Anh vừa đặt ra câu hỏi, nét mặt của A K lập tức nghiêm túc hơn rất nhiều, trong mắt cũng ánh lên niềm kiêu hãnh và tự hào: “Đúng vậy, thưa lão đại. Nhờ nỗ lực của bản thân, bây giờ tôi đã được vào trại huấn luyện của đội một, hơn nữa còn cùng Phong Lăng tham gia sát hạch huấn luyện súng bắn tỉa! Nhất định sẽ không làm lão đại thất vọng!”

Tham gia sát hạch huấn luyện bắn tỉa thì nói tham gia, sao còn phải lôi tên của Phong Lăng vào làm gì.

Nam Hành đứng yên, cặp mắt sáng nguy hiểm nheo lại.

A K dự cảm được ánh mắt của lão đại sắp đông cứng mình, cũng không thèm để ý lời nói lúc nãy của Phong Lăng. Anh ta kiếm đại một lý do phải về căn cứ trước, dưới chân như được lắp bánh lăn, chuồn thẳng.

Trong kho hàng hiện giờ chỉ còn lại Phong Lăng và Nam Hành. Phong Lăng vẫn cảm thấy bình thường. Dù lão đại hay A K có ở đây hay không thì một mình cô cũng có thể xử lý được. Cô không chê bọn họ vướng víu là may lắm rồi.

Cô xoay người tiếp tục công việc của mình, đồng thời nhìn vào đồng hồ trên tay nói: “Lão đại, còn hai mươi phút nữa bọn họ sẽ đến. Rốt cuộc anh tới để giúp đỡ hay đứng một bên giám sát? Nếu muốn giúp đỡ thì cảm phiền anh cởi bộ trang phục chiến đấu ra. Còn nếu đến giám sát thì làm phiền anh quay lại xe chờ.”

Vẻ cao quý lạnh lùng của Nam Hành khi ở nhà họ Lệ và trước mặt người khác đã giảm đi. Anh chỉ liếc nhìn cô: “Sao hả, trách tôi đứng ở đây cản trở à?”

Động tác của Phong Lăng đột nhiên khựng lại, cô quay đầu liếc nhìn anh một cái, dùng ánh mắt để bày tỏ sự thật hiển nhiên: Anh cũng tự biết mình đấy.

Nam Hành cười khẩy, cũng không lằng nhằng với cô nữa mà xoay người bước ra ngoài, đi thẳng lên xe.

Phong Lăng: “…”

Quả nhiên là dáng vẻ của lão đại, đuổi người trợ giúp của cô đi, còn mình thì quay về xe để hưởng thụ.

Hai mươi phút sau, đám người kia lái vài chiếc xe đến, còn có một chiếc xe tải lớn, dự tính chở bầy chó ngao Tây Tạng đi.

Cả quá trình Phong Lăng đều ngụy trang rất tốt. Cô cùng đám người đó đi đến nơi trú ngụ bí mật. Khi mấy con chó ngao Tây Tạng đó bị bọn chúng chuyển từ trên xe xuống một lần nữa, thuốc mê cũng sắp hết tác dụng rồi. Vài con chó ngao vốn đang yên lặng bình thường, bất chợt không ngừng sủa đám người ở quanh chuồng. Đám người kia bực bội sai cô khống chế mấy con chó, bắt chúng nó im lặng. Phong Lăng biết chẳng mấy chốc cô sẽ bị lộ thân phận cho nên cũng không cần che giấu nữa. Cô chủ động tấn công người đứng ở gần mình nhất. Đầu tiên là cướp súng, sau đó là dang chân đá bay tên đứng ở bên cạnh muốn chạy đến giúp đỡ. Sau khi cướp được hai khẩu súng trên tay, mới vỏn vẹn mười giây mà đã có bốn, năm người ngã xuống trước mặt cô.

Đám người đó không giống các băng đảng tội phạm từng được huấn luyện tại Mỹ. Chẳng qua bọn chúng có nhiều người, lại chỉ biết dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề. Những người này đối với Phong Lăng mà nói quả thật chỉ là chuyện nhỏ.

Đám người bên trong nghe thấy có động tĩnh liền cầm lấy vũ khí dao súng xông ra. Phong Lăng đã nhảy lên cái chuồng đang nhốt mấy con chó ngao Tây Tạng. Cô mở chuồng, thả mấy con chó ngao ra ngoài. Lúc này thuốc đã hết tác dụng, mấy con chó lớn như đám dã thú điên cuồng xông ra ngoài, cứ gặp người là cắn. Phong Lăng đã nhanh chân nhảy lên chỗ cao nhất, còn đám người ở bên dưới chưa kịp chạy trốn đã trở thành con mồi trong mắt của đàn chó ngao Tây Tạng.

Chỉ trong vòng vài phút, hiện trường vô cùng hỗn loạn. Phong Lăng tìm cơ hội lẻn vào bên trong, đấu súng với tên trùm và mấy gã đầu sỏ trong băng đảng tội phạm. Để đảm bảo lúc cảnh sát đến tìm bọn chúng có thể suôn sẻ dẫn về Cục Cảnh sát lấy khẩu cung, cô bắn chính xác vào tay và chân của đám người đó, khiến bọn chúng không thể chạy trốn trong khoảng thời gian ngắn, nhưng vẫn tạm giữ lại được mạng sống.

Hoàn thành nhiệm vụ, Phong Lăng mau chóng rời khỏi hiện trường.

Sau đó, khi cô chuẩn bị định lái chiếc xe chở hàng đã trống không đi thì đột nhiên có người từ trong xông ra. Một chân gã bị chó ngao cắn máu me đầm đìa, gã liều mạng nổ súng vào bánh xe chở hàng mà cô đang lái. Khi chiếc xe đột nhiên dừng lại vì bánh xe bị thủng, Phong Lăng cảnh giác nhìn về phía họng súng của gã.

Cái gã muốn là bắn nổ thùng nhiên liệu của cô.

Nếu thùng nhiên liệu gặp lửa, chiếc xe này cũng sẽ tự bốc cháy. Nếu như nhiên liệu bên trong thùng còn hơn hai phần ba thì rất có thể sẽ gây ra cháy nổ ngay lập tức.

Ngay vào lúc Phong Lăng quyết đoán định mở cửa nhảy ra bên ngoài thì một tên khác từ bên trong xông ra, phối hợp chĩa nòng súng vào người cô.

Nếu như nhảy xe thì sẽ mất đi cánh cửa che chắn, nhất định cô sẽ bị trúng đạn. Nếu cô không nhảy khỏi xe thì một khi thùng nhiên liệu bị nổ, cô cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Ngay vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, tiếng súng đột nhiên vang lên cách Phong Lăng không xa. Ánh mắt Phong Lăng khựng lại, cô ngước mắt lên nhìn thấy hai tên vừa xông ra lúc nãy đồng thời bị một phát súng bắn xuyên qua, viên đạn xuyên thẳng qua đầu của một tên, rồi bay thẳng đến ngực của tên còn lại, hai tên đều ngã xuống đất.

Cô quay phắt người lại, nhìn về hướng vang lên tiếng súng.

Cô thấy chiếc xe Hummer cao lớn màu đen kia không biết được lái đến đây từ khi nào. Đừng nói là đám người đó không chú ý, ngay cả cô cũng không để ý đến sự xuất hiện của chiếc xe.

Nhìn thấy Lệ Nam Hành không cảm xúc cầm cây súng trong tay, giống như phát súng vừa rồi chỉ là một phát súng vô cùng đơn giản, như nhắm vào bia ngắm mà bắn thôi. Nét mặt anh không hề thay đổi, nhưng rõ ràng anh đã cứu mạng cô trong nháy mắt.

Ngày thường Phong Lăng đã quen nhìn dáng vẻ đầy khí chất bá đạo mà cố chấp của Lệ lão đại, trước giờ anh vẫn luôn không vừa mắt cô.

Nhưng Lệ Nam Hành lúc này dường như mới thật sự là anh.

Gương mặt hờ hững lạnh nhạt cao quý, bắn súng ung dung thản nhiên, đối với mỗi kẻ địch mà nói, quả thật là rất đáng sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.