Giống Như Một Giấc Chiêm Bao

Chương 40: Rất hợp ý ta




Edit: voi còi

Bên cạnh Liễu Ngạn Linh là La Điền, một người tâm tư tinh tế suy nghĩ tỷ mỉ, nha đầu có tính toán, hôm đó Liễu Ngạn Linh từ Ngưng Bích hiên ra ngoài, dọc theo đường đi đều mất hồn.

Trở về Nghiên Thanh các của Liễu Ngạn Linh, liền bảo nha đầu bà tử bên cạnh ra ngoài hết, đến gần Liễu Ngạn Linh nói nhỏ:

"Sao nô tỳ thấy, thường ngày tiểu thư đối với Thừa An thiếu gia trong phủ kia rất là để ý, nếu thật sự có ý, tiểu thư nên sớm tính toán mới đúng."

Liễu Ngạn Linh ngẩn người, tiếp theo mặt có chút hồng:

"Hôn sự của ca ca ta và Uyển Nhược cùng với Thừa An ca ca thì có gì liên quan đến nhau? Đây là ngươi đang nói gì vậy?"

La Điền nói:

"Tiểu thư cũng không hồ đồ, nào có nhà nào hôn sự của hai con đều thuận lợi (hai con đều cưới và gả vào cùng 1nhà khác, ở đây là UN gả vào Liễu phủ còn TA lấy NL), chính là gia đình tầm thường cũng sẽ không làm như vậy, ngược lại nô tỳ nghe mẫu thân đề cập tới, ở trong khe núi nơi thâm sơn cùng cốc kia, hỏi thăm được trong nhà nghèo nàn, nếu như nhi tử không cưới được thê tử, ngược lại sẽ đổi nữ nhi trong nhà, gọi là hoán thân, vì vậy rất là kiêng kỵ, huống chi chúng ta lại là phủ đệ trạch môn như vậy, vạn vạn không có đạo lý kết thân như vậy."

Liễu Ngạn Linh cúi đầu suy nghĩ một chút nói:

"Đúng vậy, theo ta biết, cũng không có nhà nào hai người cùng kết hôn một nhà, ý của ngươi là. . . . . ."

Phía sau La Điền cầm gối đầu có thêu cành hoa hình tròn đặt ở phía sau nàng, để cho nàng dựa vào, ghé vào bên tai nàng nói thầm một hồi, Liễu Ngạn Linh đưa tay đẩy nàng ta ra:

"Làm vậy có thể thành sao? Ca ca ta và Uyển Nhược từ nhỏ đã định hôn sự, kể từ đó, ca ca ta cũng không có gì, danh tiếng của Uyển Nhược cũng không xấu, những năm này chúng ta vẫn tốt lắm, chẳng lẽ chỉ vì hôn sự của chính ta, mà nhẫn tâm hại nàng hay sao?"

La Điền chu mỏ:

"Tiểu thư thật hồ đồ, có câu nói là nhân bất vi kỷ (người k vì mình), chính là ngài và Uyển Nhược tiểu thư rất tốt với nhau, nhưng cũng chỉ là những chuyện nhỏ trong khuê phòng của nữ nhi gia, nhưng hôn sự này lại là đại sự liên quan đến cả đời của tiểu thư, nếu ngài không yêu thích Thừa An thiếu gia, vậy cứ coi lời nói hôm nay của La Điền là nói hươu nói vượn đi, nếu là thật có lòng, hôn sự này của thiếu gia và Uyển Nhược thất bại, thì hôn sự của tiểu thư mới có thể thành."

Liễu Ngạn Linh thở dài: "Mặc dù hôn sự của Uyển Nhược và ca ca không thành, ta và Thừa An ca ca cũng không được, ngươi quên Thừa An ca ca là con vợ kế, cho dù là con vợ cả , môn đệ Tô phủ, ngay cả phụ mẫu cũng không chọn, tổ phụ và tổ mẫu cũng nhất định không đồng ý, mặc dù bên này chúng ta đáp ứng, Thừa An ca ca đối với ta nhưng cũng nhàn nhạt, ta cũng không chắc tâm tư của hắn. . . . . ."

Nói tới chỗ này, hai gò má không khỏi có chút hồng lên, La Điền cũng cười: "Nô tỳ nghe mẫu thân của nô tỳ kể, nam nhân ấy mà mặc dù trong lòng có ngươi, nhưng ngoài miệng cũng quyết sẽ không nói, mà chính những nam nhân ngoài miệng nói, nhưng không biết là trong lòng lại là một dạng hoa hoa đấy (chắc là k thành thực)."

Liễu Ngạn Linh cười hì hì một tiếng: "Ngược lại mẫu thân ngươi cái gì cũng nói, nhưng mà mặc dù Thừa An ca ca không nói với ta một lời nào, nhưng thời điểm trước mặt chỉ có Uyển Nhược, trong miệng cũng nói không ít đâu, thời điểm ta thường xuyên đi tìm Uyển Nhược, vừa mới đi tới phía dưới cửa sổ phòng của Uyển Nhược, là có thể nghe thấy bọn họ cười cười nói nói, mà khi ta tiến vào, thì Thừa An ca ca liền không nói, mà không chỉ có không nói, còn có thể tìm lấy một cái lý do tránh đi ra ngoài, ta nghĩ, hẳn là trong lòng hắn không thích ta đâu, vì vậy nhìn thấy ta liền muốn đi, cũng không cùng ta nói cười."

La Điền hì hì một tiếng cười: "Tiểu thư thật đúng là người hay nghi ngờ, mấy năm nay nô tỳ đã quan sát, Thừa An thiếu gia và Uyển Nhược thật sự hiếm thấy thân cận, nhưng lại thân cận, cũng là tỷ đệ ruột, dấm này tiểu thư ăn thật là không có đạo lý."

Cũng không phải là Liễu Ngạn Linh ghen, mà chính là cảm thấy, chỉ cần thời điểm Thừa An và Uyển Nhược ở chung một chỗ, nàng và Triệu Hi cũng chỉ có thể ở một bên mà nhìn, mỗi một tiếng nói cử chỉ giơ tay nhấc chân của hai người, ăn ý hòa hợp như vậy, hòa hợp đến mức căn bản người khác cũng không có cơ hội chen vào.

Tuy là nghĩ như vậy, lời nói của La Điền nhưng mà cũng thật vào tâm, qua ngày hôm sau lại có mưa xuống, một trận mưa xuân giọt giọt tí tách lại rơi xuống hai ngày, mới trời quang mây tạnh, Liễu Ngạn Linh cũng ở trong phòng buồn bực hai ngày, hai ngày này cũng không làm gì khác, vì vậy suy nghĩ về chuyện này.

Tuy nói chuyện của mình và Thừa An ca ca còn không biết có được hay không, nhưng mẫu thân luôn nói, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, hôn sự của Uyển Nhược và ca ca nếu như thành, ca ca không thích Uyển Nhược, về sau không nói chính xác cũng là phu thê bất hoà, chẳng phải không thành thì tốt hơn.

Nghĩ xong, trong lòng liền định chủ ý, đầu tiên là len lén sai người đi thông báo Triệu Hi trong cung, lại sai La Điền tìm gã sai vặt bên ngoài nhìn chằm chằm hành tung của ca ca, vì vậy trận này nhìn như tùy ý vô tình gặp gỡ, cũng là do nhiều người cố ý gây nên kết quả.

Như Ý nhìn thấy đối diện là bà tử bên người Uyển Như và đại thiếu gia Liễu phủ, liền cố gắng tự lừa dối trong lòng một chút, còn chưa kịp thông báo Uyển Nhược, Liễu Ngạn Linh đã nhảy xuống xe, bên người nàng La Điền nói:

"Tiểu thư, ngài nhìn, thiếu gia nhà chúng ta ở Thượng Cổ các phía đối diện kìa?"

Hai mắt Như Ý nhìn chòng chọc La Điền, Liễu Ngạn Linh lại kéo tay của Uyển Nhược lại: "Đi, chúng ta đừng mua điểm tâm nữa, đi sang Thượng Cổ các đối diện trước xem một chút đi, nghe quan gia trong phủ nói, Thượng Cổ các cũng có một ít đồ đáng giá có thể vào mắt."

Vừa nói chuyện, đã trực tiếp kéo Uyển Nhược đi sang phía đối diện, bà tử phục vụ Uyển Như đang canh ở cửa, chợt thấy Nhị tiểu thư và gia tiểu thư tới đây (tiểu thư bên nhà cô gia, nhà chồng), trong lòng luống cuống, vội vàng làm lễ ra mắt.

Lúc này Uyển Nhược mới phát hiện ra xe ngựa Tô phủ cũng dừng trước cửa, quét mắt nhìn mặt của bà tử, giống như là phục vụ bên cạnh Uyển Như, đây cũng thật là đúng dịp, vào Thượng Cổ các, chỉ thấy hai người Liễu Ngạn Hồng và Uyển Như mỗi người một bên một tả một hữu, một nhìn tranh chữ treo trên tường, một cúi đầu xem chưởng quầy từ tủ lấy ra vài món vật trang trí bằng ngọc, ngược lại lại là một bộ không liên quan đến nhau bộ dạng ngại ngùng tránh xa xa.

Rơi vào trong mắt Uyển Nhược, nhưng không khỏi thấy buồn cười, rốt cuộc là nam nữ trẻ tuổi, bộ dáng như vậy chẳng phải càng thêm giấu đầu lòi đuôi sao, giữa hai người này rõ ràng không thích hợp, hơn nữa.....

Nàng vừa quay đầu lại vừa đúng chống lại Liễu Ngạn Linh, ánh mắt Liễu Ngạn Linh lóe lóe, lôi kéo nàng nói:

"Uyển Nhược, ở chỗ này không chỉ gặp được ca ca của ta, còn có đại tỷ tỷ của ngươi nữa chứ, thật là đúng dịp có phải hay không?"

Uyển Nhược lại cười cười không lên tiếng, hai bên làm lễ chào hỏi, Uyển Như vội nói:

"Ta đi ra ngoài cũng được một lúc rồi, chắc là lão thái thái trong phủ cũng nhớ thương, đi về trước, muội muội cùng Liễu tiểu thư đi dạo nữa đi!"

Liễu Ngạn Hồng cũng nhấp nhổm không yên, nhưng Uyển Nhược và Ngạn Linh đều ở trước mặt, hắn cũng không tiện cùng đi ra ngoài, chỉ là ánh mắt vẫn không tự chủ được đuổi theo bóng dáng Uyển Như ra cửa, lên xe ngựa, hơn nữa vừa quay đầu lại, lại nhìn thấy ánh mắt Uyển Như, ánh mắt Uyển Như trong suốt sáng rõ, cứ như vậy nhìn hắn, khóe miệng khẽ nở nụ cười nhẹ, lại làm Liễu Ngạn Hồng chợt sinh lòng áy náy .

"Uyển Nhược muội muội nếu như thích cái gì ở đây, Ngạn Hồng ca ca mua cho muội được không?"

Uyển Nhược cười cười, ánh mắt rơi trên người hắn nhìn một vòng, lại nhìn mấy đồ trang trí bằng ngọc mà Uyển Như vừa mới chọn bên kia, lần lượt nhìn qua một lần, nói:

"Đều là đồ tốt, nhưng lại không lọt vào mắt ta được, hôm nay không còn sớm, nghĩ đến mẫu thân cũng đang trông ngóng, cũng nên trở về phủ thôi."

Nói xong, hướng Ngạn Hồng phúc phúc thân, mang theo Như Ý đi ra cửa, ngược lại Ngạn Linh lại không nghĩ tới, nàng lại phản ứng như vậy, chần chờ hồi lâu, đuổi theo, Liễu Ngạn Hồng cũng có chút ngây ngô, mới vừa rồi mắt Uyển Nhược nhìn cái kia một cái, giống như có chút ý tứ mỉa mai.

Không biết từ lúc nào, đối với Uyển Nhược, hắn liền không có cách nào đối đãi với nàng như một cái tiểu hài tử nữa rồi, hơn nữa bị đôi mắt nàng ấy nhìn đến, cảm giác mặc dù trong lòng có bí mật gì, cũng có thể bị nàng nhìn ra, rất là kỳ quái.

Nam nhân không thích nữ nhân quá thông minh, Ngạn Hồng cũng thế, vẻ thùy mị của Uyển Nhược không tính là xuất chúng thì cũng thôi đi, cố tình lại rất thông minh nhanh nhạy, mang đến cho hắn không ít phiền toái, trong lòng Ngạn Hồng thật sự không thế nào thích nàng.

"Thiếu gia, chúng ta cũng nhanh đi về đi!"

Khánh Phong ở phía sau nhanh chóng chà xát tay, này có thể tính là chuyện gì xảy ra, đánh cái ba mặt một lời, đúng là xấu nhất, về sau việc phiền lòng như vậy chỉ sợ không còn thiếu, ngay cả ý này của thiếu gia và vị đại tiểu thư Tô gia kia, khẳng định không buông tay đặt xuống đi (ý là k từ bỏ), nam nhân này người nào tránh được bị câu hồn, hơn nữa thiếu gia vốn là có tâm.

Uyển Nhược trở về phủ gặp qua lão thái thái và mẫu thân, liền trở về trong viện của mình, ngồi ở trên giường gạch, liền đem chuyện hôm nay từ đầu đến cuối tỉ mỉ suy nghĩ một lần, không khỏi nở nụ cười.

Như Ý đang cầm ly trà đi vào, vừa đúng nhìn thấy khuỷu tay nàng chống lên trên bàn đất bộ dáng đang cười, không khỏi nói:

"Lòng của tiểu thư thật là lớn, nô tỳ cũng không tin, tiểu thư không nhìn ra chuyện hôm nay, chuyện này thế nhưng lại liên quan đến chuyện lớn cả đời của tiểu thư đấy, Ngạn Hồng thiếu gia kia hồ đồ thì thôi đi, thế nhưng vị đại tiểu thư trong phủ lại thực sự không muốn thể diện, thế nhưng quyến rũ muội phu của mình ở bên ngoài riêng tư gặp mặt, đây coi là chuyện gì xảy ra, những năm trước đây, nô tỳ thấy tính tình Ngạn Hồng thiếu gia cũng coi như cẩn thận, tuy nói trong phòng có người phục vụ, cũng thấy giống như mấy tên công tử còn lại ăn chơi đàng điếm(hoa thiên tửu địa), đây thật là lộ tẩy khoe khoang rồi, mắt nhìn thấy sang năm tiểu thư sẽ phải gả đi, việc này phải làm sao mới tốt?"

"Như thế nào cho phải?" Uyển Nhược nói: "Cùng lắm thì từ hôn đi! Ngươi không phải vui lòng ta liền thôi (ngươi k muốn thì ta cung k cần), không có đạo lý bò không uống nước liền ép đè đầu bắt uống."

Xưa nay Như Ý biết Uyển Nhược rất có chủ ý, mơ hồ đối với của hôn sự này, cũng không để ý như thế nào, có thể nhẹ nhàng đem chuyện từ hôn nói ra, nhưng cũng cực kỳ không ổn.

Cũng may bình thường tiểu thư không thích nhiều người ở trước mặt, vào lúc này trong nhà liền có một mình nàng, nhưng cũng mấy bước đi ra ngoài, sai hai nha đầu đang ngồi bện dây trên ghế ngoài hành lang đi ra xa xa, lại để cho nha đầu tâm phúc là Phúc Nhi coi chừng bên ngoài, mới lại đi vào nói:

"Những lời nói này của tiểu thư thật là vớ vẩn, ngài không thèm để ý cửa hôn sự này, nhưng nếu là thật sự lui hôn, mặc dù chuyện này tiểu thư không làm, nhưng truyền đi thì danh tiếng của tiểu thư cũng có trở ngại, huống chi nếu là Ngạn Hồng thiếu gia càn quấy, lui hôn sự, lại muốn kết hôn với thứ tỷ của tiểu thư, thế nhưng còn đem tiểu thư đặt ở chỗ nào, không chừng truyền ra nhiều lời khó nghe đấy?"

"Khó nghe mới phải." Uyển Nhược lành lạnh nói: "Cùng lắm thì cả đời không lấy chồng, cũng tốt hơn gả cho cái nsm nhân chần chừ nay Tần mai Sở." (nay ng này, mai người kia, hay thay lòng)

Ngược lại Như Ý lại kinh ngạc: "Tiểu thư lại nói linh tinh rồi, gia đình tầm thường hay người lỗ mãng, có dư tiền, còn muốn cưới nhiều vợ một chút đấy, huống chi quan lại đại tộc, cái nào không phải tam thê tứ thiếp, trong phòng bên ngoài một đoàn."

Sắc mặt Uyển Nhược tối sầm lại: "Cho nên ta mới nói không lấy tốt hơn, tiết kiệm đến lúc đó, nhìn loạn mắt phiền lòng."

Ngược lại Như Ý lại bị nàng ngụy biện mà có chút tức giận: "Vậy theo ý tứ của tiểu thư, không lấy tiện lợi như thế nào? Chẳng lẽ ngài thật tính toán, tương lai trông cậy vào Thừa An thiếu gia khi cả đời gái lỡ thì?"

Uyển Nhược nghiêng nghiêng đầu: "Như Ý, cái chủ ý này của ngươi rất hợp ý ta."

Ngoài cửa sổ xuy một tiếng cười, Như Ý bị hù dọa giật mình, vừa muốn đi ra ngoài, lại thấy Thừa An một cước bước vào .