Góc Khuất

Chương 4




Mới chớp mắt mà đã đến ngày khai trường, sự buồn bực tích tụ trong lòng Ánh Lý vào những ngày hè cũng vì bận rộn mà biến mất tăm. Cậu hiện đang bận thu dọn bàn làm việc, bởi vì học kì trước có một giáo viên nghỉ hưu, qua học kì này trường đã bổ sung thêm một giáo viên tư vấn mới nên giờ cậu phải dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp cái bàn làm việc mà cậu đã chất đống lên đó cơ hà nào tạp chí và những thứ linh tinh lung tung trong dịp hè để vị đồng nghiệp mới có cái sử dụng.

Tụ trường, nếu nói điều gì khiến Ánh Lý chịu không thấu nhất, có lẽ là câu mà hầu như ai gặp nhau cũng hỏi:

_ Trong dịp hè cậu đã làm những gì?

Ánh Lý chỉ cười ngây ngô trả lời rằng: Ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn. Ai cũng nghĩ rằng cậu đang đùa vui mà thôi, nhưng đó lại là sự thật không sai vào đâu được.

Mỗi ngày vừa mở mắt thức dậy, là chuẩn bị đến trường trực nửa buổi, sau đó đến “Góc khuất” vào buổi chiều, hay vào thư viện ôm sách đọc, còn không thì cứ nhảy lên xe bus làm chuyến du lịch Cao Hùng nửa ngày, cuối cùng là về nhà, ăn cơm, ngủ, ngủ dậy lại là bắt đầu một ngày mới.

Khó trách mẹ Ánh Lý càng nhìn cậu càng cảm thấy chướng mắt gì đâu. Đã 29 tuổi rồi mà không bạn gái, cũng không có kế hoạch đi chuyên tu, những giáo viên khác vào ngày hè chỉ ít còn đi học lớp bồi dưỡng hè dành cho giáo viên, còn Ánh Lý thì hoàn toàn không muốn đi.

Hỏi cậu tại sao lại không đi? Ánh Lý sẽ thưa rằng: Tư vấn là công việc từ trái tim mà ra! Lôi đống sách ra để làm gì? Khiến mẹ cậu tức muốn phát khùng lên được. Đi học lấy cái bằng thạc sĩ về, chí ít thì tiền lương cũng thêm được mấy ngàn tệ chứ phải không?

_ Thầy Đặng, nghỉ hè thầy có làm gì không?

Xem! Mới chớp mắt lại thêm một người, không biết đây là người thứ mấy trong ngày hôm nay hỏi cậu câu này rồi.

_ Ăn no rồi ngủ, ngủ o rồi ăn. Ánh Lý mỉm cười trả lời, trong lòng nghĩ: làm ơn hỏi câu nào có chút sáng tạo hơn được không hả?

_ Thật không? Thầy không ra nước ngoài du lịch à?

_ Không có, nhưng tôi rất hiếu thuận mà khuyên ba mẹ tôi ra nước ngoài du lịch và chơi cả phần của tôi nữa.

Chịu hết xiết rồi! Ánh Lý nghĩ nụ cười cậu khoác trên môi sắp phải rớt ra khuôn mặt cậu rồi.

_ Ha ha! Thầy thật là khéo đùa! Bye bye thầy! Học sinh vì tiếng chuông vào học vang lên nên chào cậu để kết thúc cuộc chuyện trò.

Mỉm cười nói lời tạm biệt, Ánh Lý nghĩ đến mấy ngày nay bất luận là giáo viên hay học sinh thì câu hỏi đầu tiên khi gặp mặt đều là: Nghỉ hè cậu có làm gì không?

… Cậu thật muốn trốn vào góc biển chân trời nào đó đợi cho câu hỏi trào lưu này qua đi rồi mới xuất hiện.

Đúng là vô vị. Tại sao người gặp mặt nhau thì phải nói những câu vô vị thế này chứ? Không nói mấy câu khách sáo thì không được à? Chỉ có những câu này để nói sao? Nói những câu vô ý nghĩa này chẵng lẽ bản thân không cảm thấy nhạt nhẽo lắm? Trong lúc dọn dẹp bàn làm việc cậu không nén được suy nghĩ như thế.

Ánh Lý rất là dễ suy nghĩ miên man và lung tung thế này đây.

~***~

“Góc khuất”, vẫn là nơi mà Ánh Lý rất thích lui tới.

Mỗi lần tâm trạng buồn bực ức chế cậu đều đến đây, sau đó tinh thần sảng khóai nhẹ nhõm bước ra. Đó cũng chính là nguyên nhân tại sao cậu lại thích”Góc khuất” đến như thế.

Cậu biết Dung Thâm là người đồng tính, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến cảm nhận của cậu về con người Dung Thâm cũng như tâm trạng của bản thân mình.

Cậu nhận định rằng mỗi người đều có cá tính và sở thích không giống nhau, nên việc tôn trọng và bao dung mới là điều quan trọng.

Đã quen với việc chọn thời gian quán vắng khách mà đến, như thế thì cậu mới có thể ngồi bên quầy cùng Dung Thâm trò chuyện câu được câu mất.

Ánh Lý rất thích cảm giác thế này. Lúc trò chuyện không nhất thiết người hỏi phải có kẻ đáp gì cả, muốn nói cứ nói, không muốn nói thì im lặng làm công việc của bản thân, uống trà của mình, cũng không có ai vì cuộc trò chuyện đột nhiên đứt ngang mà thấy quái lạ … Rất thoải mái, cậu thích vậy.

_ Hồng trà bá tước, cám ơn! Ánh Lý nói.

_ Lập tức có ngay.

Chỉ cần thấy dáng vẻ thư thả ung dung của Dung Thâm, thì tâm trạng bức bối trong cậu đã tan biến hơn phân nửa. Cậu nhận thấy Dung Thâm quả thật là một người có khí chất rất đặc biệt. Có lẽ, nếu nói là thích “Góc khuất”, thì chi bằng nói là thích một “Góc khuất” có sự hiện diện của Dung Thâm thì đúng hơn! Bỗng nhiên không hiểu tại sao, Ánh Lý cảm thấy bầu không khí từ chỗ bên cạnh truyền đến rất kì quái, một sự quái dị không biết nói sao.

Sẽ không được lịch sự lắm nếu cậu tò mò mà xoay hẳn người về phía đó để xem cho rõ, nên qua khóe mắt Ánh Lý chỉ thấy được chỗ bên phải cậu là hai người đàn ông, còn khuôn mặt thì cậu nhìn không rõ cho lắm.

Rõ ràng là hai người đó chỉ im lặng uống cà phê của họ, nhưng cậu vẫn nhận thấy hai người họ không giống lắm với những khách khác. Bầu không khí này khiến Ánh Lý nảy sinh ảo giác là mình hình như đã vào lộn một quán kì lạ nào đó.

_ Hai người có thể ở tạm chỗ này của tôi.

Dung Thâm vừa pha trà vừa hơi nghiêng đầu nói với hai vị khách ngồi kế bên Áh Lý. Bởi vì kế bên chỉ có một vị khách là Ánh Lý, nên Dung Thâm rất yên tâm nói chuyện với họ, mà không sợ có người suy diễn ra nhưng điều không cần thiết, gây phiền phức cho anh.

_ Không phiền chứ?

_ Không đâu, không cần nói mấy câu khách sáo, cứ ở lại là được rồi.

Ánh Lý tự hỏi không biết giữa hai người đó với Dung Thâm rốt cuộc là quan hệ gì nhỉ? Nhất định không phải là bình thường rồi, nếu không thì một người với tính cách ngoài nóng trong lạnh như Dung Thâm thì sẽ không dễ dàng gì mà cho người khác vào nhà mình đâu!

_ Chìa khóa đây. Trong thời gian chờ hồng trà ủ xong, Dung Thâm quay qua lấy chìa khóa đưa cho họ. Từ đây đi lên trên, lầu hai. Có một căn phòng trống, hai ngừơi ở tạm đó trước vậy. Tủ lạnh trong nhà bếp có thức ăn, muốn ăn gì thì có thể tự nấu. Dung Thâm chỉ tay vào cầu thang mà nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy được nằm ở phía trong quầy bar để cho hai người đi lên trên. Từ đầu chí cuối Ánh Lý vẫn không nhìn thấy được mặt của họ. Nhưng cũng không tò mò lắm, dù gì thì đó cũng là chuyện của người khác.

_ Họ là bạn học trước kia của tôi. Dung Thâm quay qua nói với Ánh Lý.

_ Hả? Ánh Lý không ngờ rằng Dung Thâm lại giải thích cho cậu nghe. Uhm … rất tốt đó chứ! Bạn học trước kia đến giờ vẫn còn liên lạc với nhau là rất hiếm đấy.

_ Hồng trà bá tước của cậu đây. Không có tặng kèm dĩa lê, vì mùi vị của hai thứ không hợp nhau lắm.

_ Cám ơn!

_ Hai người họ là gay. Dung Thâm bỗng nhiên thốt ra lời này, nhưng lời nói vừa buột khỏi miệng thì anh thấy rất hối hận.

Dung Thâm không nên nói với Ánh Lý chuyện này, vì đây là chuyện riêng tư của bạn bè anh. Tuy rằng nếu biết Ánh Lý là bạn của Dung Thâm có thể họ sẽ không ngại việc để cậu biết khuynh hướng giới tính của họ, vả lại cậu cũng không phải người tùy tiện bàn về chuyện riêng của người khác, kín miệng nữa khác. Và việc này cũng không ảnh hưởng gì đến hai người đó … Nhưng, Dung Thâm anh đã sai rồi, không nên trong lúc bạn bè không biết gì mà tùy tiện nói ra chuyện riêng của họ.

Cảm thấy rất hối hận, không hiểu tại sao vừa nãy lại không suy nghĩ mà đã thốt ra khỏi miệng những lời đó…

Ánh Lý nghe Dung Thâm nói, ngẩng đầu lên, nhìn anh với ánh mắt khó hiểu, sau đó chỉ gật gật đầu mà không nói gì cả.

Bạn bè của Dung Thâm là người thế nào đều không liên quan gì đến cậu, những người đó yêu đàn ông hay phụ nữ, chỉ cần họ thấy vui là được rồi.

Nhìn Ánh Lý không có phản ứng gì, Dung Thâm không nén được bèn hỏi:

_ Không có cảm giác gì à?

Dung Thâm bỗng nhiên hiểu ra, thật ra vừa nãy bản thân rất muốn thấy sự kinh ngạc xuất hiện trên khuôn mặt Ánh Lý, nên mới nói cho cậu biết về bạn bè anh. Muốn thấy sự kinh ngạc của cậu, muốn thấy cậu … có phản ứng gì đó giống vơí những người bình thường thường hay có.

_ Cảm giác? Không có, lúc vừa bước vào chỉ là cảm thấy bầu không khí bên phải có chút quái lạ, chỉ vậy mà thôi. Ánh Lý nhìn Dung Thâm một cách khó hiểu, chỉ về bên phải, nơi mà hai ngừoi kia vừa ngồi.

_ Vậy à? Có những lúc, thấy cậu thì tôi rất giận.

Giọng nói tuy không lớn nhưng Ánh Lý vẫn nghe được, lập tức ngẩng đầu lên nhìn Dung Thâm với vẻ mặt nghi hoặc, khó hiểu.

_ Ý muốn nói là nếu trên đời này có nhiều người như cậu thì hay biết mấy … có chút ấu trĩ khi giận lây cậu, xin lỗi.

_ Tôi không hiểu … Ánh Lý không thể lý giải được rốt cuộc Dung Thâm đang muốn nói gì.

_ Tôi muốn nói là nếu trên đời này có thêm nhiều người như cậu, thì sự kì thị và xa lánh mà chúng tôi nhận được sẽ ít đi .

Ngước nhìn Dung Thâm, Ánh Lý nhất thời không nói nên lời.

Dung Thâm trước đây cũng đã từng bị xa lánh qua? Nhất định là khó chịu lắm? Nhưng đối với anh, lời an ủi của cậu chắc chỉ là những câu sáo rỗng, nông cạn, hơn nữa cậu cũng chưa đi qua con đường đó nên cũng không thể hiểu được, cho nên tốt nhất là im lặng vậy…

_ Bánh quy, tặng kèm. Xin mời dùng… Dung Thâm đặt lên bàn một dĩa bánh quy, mang ý xin lỗi của anh với cậu.

_ Cám ơn! Dung Thâm đã tặng thì Ánh Lý cũng không có lý do gì để từ chối. Chỉ là cậu rất muốn nói cho Dung Thâm biết cậu thật chất không để bụng những lời vừa nãy.

Hai người im lặng một lúc, Ánh Lý nghĩ đi nghĩ lại, rồi nói:

_ Không phải là tôi tốt bụng hay những người khác quá ngu ngốc, chỉ là vì tôi đã thấy và gặp qua nhiều người như thế rồi! Chuyên ngành học của tôi là tâm lý nên cũng thường tiếp xúc với một số người đến điều trị và tư vấn về tâm lý, cho nên tôi thường nhìn sự việc theo góc độ không giống với những người khác cho lắm. Tôi nghĩ … nếu những người khác cũng tiếp xúc những kiến thức và con người về phương diện này, có lẽ họ sẽ không… không… uhm, nói chung là vậy.

Không biết nên dùng từ ngữ nào diễn tả tiếp, Ánh Lý chỉ cười ngây ngô và dùng “nói chung là vậy” để thay cho lời kết.

Dung Thâm nghe xong chỉ khẽ nhếch khóe môi, không nói.

_ Có khi nào anh nghĩ, một ngày nào đó họ trưởng thành, sẽ thấy bản thân họ rất ấu trĩ và hối hận không? Ánh Lý bỗng chốc nghĩ đến điều gì đó, bèn an ủi Dung Thâm như thế.

_ Đó là việc của họ, đối với tôi nó không có ý nghĩa gì cả. Dung Thâm khẽ nhếch mày nói.

Quả là phong cách của Dung Thâm, việc của người khác đều vô can với anh. Nhưng đã thế thì tại sao anh lại còn để tâm đến lời nói và sự xa lánh của ngừơi khác? Hay là, sau khi đau nhiều lần anh mới hiểu ra!?

_ Không cần biết họ nói gì, sau này họ như thế nào; điều quan trọng là bản thân học được gì từ điều đó. Dung Thâm nở nụ cười lạnh nói. Câu này là Bội Liêm đã nói với tôi.

Ánh Lý đã biết Bội Liêm chính là bạn trai trước kia của Dung Thâm. Vào cái ngày mà Dung Thâm vô ý nói cho cậu biết khuynh hướng giới tính của mình, hai người cũng đã có trao đổi thêm, sự hiểu biết lẫn nhau cũng vì đó mà sâu đậm hơn một chút. Vì vậy sau đó Dung Thâm cũng đã kể cho cậu nghe chút ít chuyện về Bội Liêm, và cách viết tên của Bội Liêm nữa.

Dung Thâm có trực giác Ánh Lý là một người bạn rất khó có được, nên anh muốn nói cho cậu biết những việc này…

Ánh Lý nhẹ gật đầu phụ họa lời nói của anh:

_ Đúng vậy! Chính là vậy không sai. Có người cả đời cũng không hiểu ra điều đó, anh đã hiểu, cho nên rất tốt đó chứ!

_ Nhưng vẫn rất muốn thấy cảnh những người đó chịu sự báo ứng. Dung Thâm nói với vẻ mặt vô cảm.

Ánh Lý chỉ còn biết mỉm cười an ủi:

_ Không sao đâu, dù gì thì sức đánh đi cũng sẽ bị dội lại đánh chính họ thôi.

Dung Thâm chỉ khẽ nhếch khóe môi nói tiếng cám ơn, rồi lại quay đi làm việc của mình.

Sau đó hai người không nói thêm gì nữa. Ánh Lý yên lặng ngồi uống trà của mình, Dung Thâm thì cầm giẻ lau dọn những chiếc bàn trống.

Không khí trong quán thật tĩnh lặng, yên tĩnh đến nỗi hình như không khí cũng ngừng cả chuyển động.

Không phải không có đề tài để nói, cũng không phải không muốn trò chuyện với người kia, chỉ là thấy dù cho không nói chuyện, cảm giác vẫn rất hay, cho nên chuyện trò là không cần thiết lắm.

Ánh Lý rất thích phương thức giao tiếp như thế này, cậu cảm thấy Dung Thâm là người bạn rất khó gặp được.

~~~

Từ sau khi Mai Quân đến trò chuyện rất lâu với cậu trong kì nghỉ hè, thì cô bé thường đến tìm cậu, có khi còn gọi điện thoại chuyện phiếm với cậu nữa.

Sau khi tụ trường, Mai Quân không còn tìm đến cô giáo Mỹ Lâm mà trước đây cô bé thường lui tới, mà chuyển sang tìm đến tâm sự với Ánh Lý.

Mỹ Lâm cũng không để bụng gì, học sinh thì cũng là học sinh, cần gì phải phân biệt của người này người kia! Cô cho Ánh Lý biết một số chuyện mà trước kia Mai Quân từng tâm sự và nhắc cậu lưu ý một vài điều, sau đó vỗ vỗ vai cậu nói đứa bé này giao cho cậu đấy.

Ánh Lý đã phải tốn không ít tâm trí và sức lực, mới có thể khiến Mai Quân giảm bớt sự ức chế và áp lực trong lòng, dần dần đã có chút hoạt bát vui vẻ hơn.

Cậu khuyên Mai Quân hãy suy nghĩ, tìm hiểu suy nghĩ và tính cách của mẹ cô bé, như thế thì cô bé sẽ hiểu ra và bao dung hơn cho những hành động mà người ngoài cho rằng điên khùng và bất bình thường của bà.

_ Thực ra đó chỉ là vì không thể chịu đựng nổi mà mất đi sự khống chế bản thân, hoặc chỉ là muốn được người khác quan tâm hơn mà có những hành động hơi khoa trương mà thôi.

_ Em phải làm sao để mẹ trở lại bình thường? Mai Quân hỏi.

Nhìn cô bé, Ánh Lý miễn cưỡng kìm nén lại ý muốn hỏi “như thế nào mới được xem là bình thường?”

Cậu biết cái gọi là “bình thường” mà Mai Quân nói là như thế nào, cậu cũng biết thứ mà mọi người gọi là “bình thường” là ra sao, chỉ là cậu không thể chấp nhận điều đó mà thôi … Chỉ là do cậu, Ánh Lý biết rõ chứ, nhưng vấn đề là cậu không tài nào chấp nhận được, thế thôi.

Người bạn học hồi cao trung, đã để lại ảnh hưởng rất lớn đối với cậu.

_ Hãy trò chuyện với mẹ nhiều hơn, nói về những đề tài nhẹ nhàng thôi. Đùa cho mẹ cười, nếu được thì cùng mẹ dạo phố, cho mẹ biết rằng, em có thể hiểu được những gánh nặng và lo âu trong lòng mẹ, hãy khiến mẹ hiểu rõ rằng, em rất yêu mẹ.

Mai Quân chỉ lặng lẽ gật đầu, nhưng Ánh Lý biết là cô bé đã ghi nhớ rồi.

Một thời gian sau đó, Mai Quân bẽn lẽn nói với cậu rằng cô bé và mẹ đã gần gũi hơn trước kia nhiều, mẹ cũng giống như những người mẹ khác, đã dịu dàng và tỉnh táo hơn trước hẳn. Tuy cô bé nói với giọng điệu thoáng qua nhưng cậu vẫn cảm nhận được là cô bé đang rất vui.

Ánh Lý cũng vui mừng thay cho cô bé, nhưng cậu hoàn toàn không biết giông bão đang tiến đến gần cậu.

~~*~~

Vài ngày sau, mẹ của Mai Quân bỗng nhiên tìm đến trường, vu cáo Ánh Lý quấy rối con gái của bà, làm náo động cả toàn trường.

Dáng vẻ lúng ta lúng túng lắp bắp trước mẹ của Mai Quân, càng làm cho Ánh Lý có trăm miệng cũng khó mà biện bạch.

Sau đó hiệu trưởng phải ra mặt nói chuyện với Mai Quân và mẹ cô bé, Mai Quân đã nói rất rõ với ông Ánh Lý hoàn toàn không có bất cứ hành động bất chính nào với cô bé, mẹ cô bé nghe xong đã rất kích động.

Hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm đều nhận định rằng dù Ánh Lý có trong sạch hay không thì cũng phải tách Mai Quân ra khỏi cậu, vì dù cho sự việc thật hư ra sao thì cũng vẫn sẽ có lời ra tiếng vào của những người không rõ sự tình. Thế là cô giáo mới chuyển đến trong học kì này đã xung phong tự nguyện tiếp nhận việc hướng dẫn và tư vấn cho Mai Quân, từ đó cô bé cũng không đến tìm Ánh Lý nữa.

Trong hai ngày này, bất luận cậu đi đến đâu đều bị những ánh mắt quái dị chăm chú dõi theo, khiến cậu rất không thoải mái dễ chịu gì. Thật không biết bản thân đã đụng chạm gì đến ai rồi.

Bỗng dưng rất muốn xin Dung Thâm chia cho cậu một chút “công lực” của anh, để cậu chỉ cần một ánh mắt thôi là có thể khiến cho những người đó bị đông lạnh đến bắc cực luôn. Cậu hiện giờ rất nhớ Dung Thâm, người nam nhân mà với khí chất ung dung tự tại đặc trưng của anh có thể khiến cho tâm trạng ức chế buồn bực của người khác bình tâm trở lại.

Những học sinh thường tìm đến trò chuyện với cậu cũng đến an ủi, nói là trong lớp có một bạn là bạn học của Mai Quân hồi tiểu học, biết mẹ của Mai Quân là người bệnh tâm thần đã kêu gọi mọi người không nên tin vào những lời của bà mẹ ấy.

Nghe đến đây cậu cảm thấy rất khó chịu.

“Lời nói của bệnh nhân tâm thần đều không đáng tin”… Tại sao lại như thế? Họ cũng là người mà? Ánh Lý lại nhớ đến ngyười bạn học hồi cao trung, vẻ mặt oan ức và phẫn nộ, hiện rõ trong tâm trí cậu, khiến cậu thấy rất khó chịu. Sự việc không vui vẻ đó đã quá khắc sâu trong cậu, không thể quên được.

Không biết lời đồn giờ đây đã thành như thế nào rồi? … Cậu không nén được cười lạnh trong lòng.

Ba người thì thành hổ. Đây là cái thế giới mà chỉ cần có người nói, thì ắt sẽ có kẻ ngu ngốc đi tin vào.

_ Trông cậu có vẻ không tốt lắm. Dung Thâm nói với người đang ngây ra là Ánh Lý.

Cậu đã ngồi ngây ra bên quầy bar nhìn chăm chăm vào trà của Dung Thâm rất lâu rồi, lâu đến nỗi Dung Thâm còn nhầm tưởng rằng cậu đang mở mắt mà ngủ.

Lại ngây ra một hồi lâu, Ánh Lý mới chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn Dung Thâm…

_ Hả? Vừa nãy có ai nói chuyện với tôi à?

_ Có, là tôi đây. Dung Thâm khẽ nhếch mày nói. Tôi vừa nói là, cậu trông có vẻ không được tốt lắm.

Ánh Lý nhìn Dung Thâm, lại ngây người ra một lúc, sau đó mới chầm chậm gật đầu.

_ Uhm, không tốt lắm …

_ Này, cậu đừng có mở mắt ra mà ngủ như thế chứ.

Dung Thâm giúp Ánh Lý đổ bỏ ly trà đã nguội lạnh từ đời thửơ nào, và châm thêm một ly trà nóng khác cho cậu.

_ Cám ơn. Cậu chầm chậm gật đầu cám ơn, nhìn có vẻ như là một con rô bốt đã lâu không được châm dầu, khiến Dung Thâm không nén được khẽ cười.

_ Có muốn ăn không? Dung Thâm lấy ra một trái lê đưa cho cậu.

_ Uhm, cám ơn! Ánh Lý nhìn quả lê màu vàng nhạt bắt mắt, từ từ thở một hơi dài ra, có vẻ đã vui hơn được một chút rồi.

_ Không cần khách sáo.

_ Hôm nay không được tốt lắm à? Trong khi gọt lê Dung Thâm bắt đầu trò chuyện với cậu.

Ánh Lý nhìn động tác thong thả nhưng dứt khoát của Dung Thâm, nhìn mãi nhìn mãi đến nỗi ngây cả ra, đến lúc Dung Thâm đặt những miếng lê đã được cắt gọt đẹp mắt lên dĩa thì cậu như chợt tỉnh ngủ chớp chớp mắt.

_ Đúng vậy, rất là không tốt. Cậu dụi dụi mắt và lại thở ra một hơi dài. Tôi ấy à, hôm qua tự dưng có một phụ huynh đến thưa tôi quấy rối con gái của bà ấy, giờ tôi thành danh nhân luôn rồi, đi đến đâu cũng bị toàn trường chỉ chỉ trỏ trỏ …

Dung Thâm đẩy dĩa lê đến trước mặt Ánh Lý, xem như là một chút an ủi của anh.

_ Cám ơn.

_ Sau đó?

_ Sau đó … sau đó tôi thấy tình cảnh thê thảm nhất có lẽ vẫn chưa đến … Ánh Lý ghim vào một miếng lê, cười khổ.

Dung Thâm không nói gì, chỉ ngồi xuống bên trong quầy, phía trước Ánh Lý, rót ly nước uống một ngụm, rồi đặt ly xuống ngay bên cạnh ly trà của cậu, và tiếp tục ngồi đó.

Ánh Lý biết đó là sự quan tâm không lời của Dung Thâm … biểu hiện là anh sẵn sàng ngồi nghe cậu than vãn. Tuy không thể nói những câu an ủi cậu, nhưng ít ra Dung Thâm có thể ngồi đấy, lắng nghe cậu than oán, bộc bạch tâm sự.

_ Không biết lời đồn đã biến thành gì rồi? Ánh Lý nhếch nhếch khóe môi, nở nụ cười không thể gọi là cười. Đây là thế giới mà chỉ cần có người nói bậy ắt sẽ có kẻ ngốc đi tin là thật.

Dung Thẫm khẽ cười, rất là đồng ý với lời nói của Ánh Lý.

_ Không biết là bà ấy rốt cuộc đang lo lắng về điều gì nữa? … Ánh Lý chìm vào suy nghĩ, khẽ nói.

Mẹ của Mai Quân chắc chắn là bị đả kích bởi điều gì đấy, nên mới bồn chồn kích động như thế, đến trường để nói những điều không thật này đây.

Vậy rốt cuộc là bà ấy đang lo lắng điều gì? Chẵng lẽ chỉ vì lúc Mai Quân và bà ấy trò chuyện, có nhiều lần nhắc đến cậu, bèn hoang tưởng rằng cậu đối với cô bé…? Hay là vì sự tổn thương mà người chồng đã gây ra cho bà quá lớn, khiến bà ấy rất căm ghét đàn ông. Nghe Mai Quân nhắc đến cậu, nên rất không vui? Hay là bà ấy không thể chấp nhận việc con gái mình tìm đến thầy giáo tư vấn để tâm sự những ức chế trong lòng? Hoặc nhẽ lúc bà ấy hỏi “Thầy Đặng” là ai, thái độ trả lời lúng ta lúng túng của Mai Quân đã khiến bà nghi ngờ?

_ Rốt cuộc là vì gì đây? Ánh Lý đã hoàn toàn quên là Dung Thâm đang ngồi trước mặt mình, cứ lẩm bẩm một mình như thế.

_ Này, cậu có ăn cơm không?

Dung Thâm hơ hơ tay, cắt ngang việc Ánh Lý tự lẩm bẩm một mình mà hòan toàn quên đi sự tồn tại của anh.

_ Hả? Ánh Lý hoàn hồn lại nhìn anh, nét mặt ngây ra.

_ Tôi nói, đã 8 giờ rồi, cậu đã ngồi đây từ 5 giờ mấy, có muốn ăn cơm không? Dung Thâm dùng ngữ điệu bình thản nhắc lại một lần nữa.

_ Uhm … đã 8 giờ rồi à? Ánh Lý ngước nhìn đồng hồ treo tường, cười ngây ngô một cái. Nghe anh nói vậy, tôi cũng có chút đói …

Dung Thâm đứng dậy, nói:

_ Có muốn ăn cơm cà ri không?

_ Cơm cà ri? Chủ quán, anh từ lúc nào bắt đầu bán thức ăn nhẹ vậy? Ánh Lý nghi hoặc lật giở menu trên tay mình.

_ Không phải bán, mời cơm bạn bè thôi. Dung Thâm mỉm cười nhẹ. Có muốn không?

_ Có chứ, cám ơn! Dung Thâm mời cơm cậu đấy nhé! Anh nói là mời cơm “bạn bè” đó! Vui quá đi!

_ Lập tức có ngay, tôi lên trên lấy.

Dung Thâm dùng tay chỉ chỉ phía trên, rồi bước lên cầu thang khuất sau quầy bar. Dù sao con đường lớn gần quán cũng đang tu sửa nên cũng không có khách, hiện giờ thì chỉ có một người khách là Ánh Lý mà thôi, Dung Thâm cũng không lo lắng gì nhiều khi bỏ quán để lên tầng trên.

Dung Thâm không thích những người muốn lôi kéo quan hệ gì đó với anh, không thân lại làm ra vẻ thân lắm, cũng không thích những người mà anh “chấp nhận rồi” lại đi nói lời khách sáo với anh. Dung Thâm đã đề nghị, đồng nghĩa anh có thể cho đi được, thì không lý nào Ánh Lý lại từ chối, nên cậu rất vui mừng nói lời cám ơn.

Không biết hai người mà lần trước Ánh Lý cảm thấy bầu không khí của họ có chút quái dị, có còn ở tầng trên không? … Nhìn cái cầu thang mà phải nhìn kỹ lắm mới thấy được, Ánh Lý nằm dài trên quầy lại bắt đầu thả hồn suy nghĩ.

Có phải họ đã không còn nơi để đi nên mới đến tìm Dung Thâm, và Dung Thâm cũng vì vậy nên mới cho họ mượn tạm chỗ ở? Hay là do họ có cùng cảnh ngộ, cùng nỗi đắng cay, nên mỗi khi có việc lại tìm đến Dung Thâm tâm sự? Nếu vậy, thì mỗi lần Dung Thâm đau khổ cũng sẽ tìm đến sự an ủi của họ? Chủ quán à … anh cũng có thể đến tìm tôi mà… Nghĩ đến đó, Ánh Lý không nén được gật gật đầu, cằm cũng vì vậy mà khe khẽ gõ lên quầy.

_ Đến đây, đừng gõ nữa. Dung Thâm tay cầm khay thức ăn đi xuống.

Ánh Lý ngượng ngùng cười trừ.

Trên khay là hai tô lớn chứa đầy cà ri, Ánh Lý nghĩ trong đó có lẽ là có cơm trắng.

_ Tôi nghĩ rằng cơm thì phải dùng tô chứa thì ăn mới ngon. Dung Thâm mỉm cười đặt một tô lớn xuống trước mặt Ánh Lý.

_ Nếu thấy cơm chứa trong dĩa lớn để ăn thì tôi cũng đau đầu lắm. Ánh Lý cầm lấy muỗng, rất vui, là cà ri đó nha! Cơm cà ri vừa thơm vừa ngon lại cả một tô lớn đó! Vừa nhìn thôi thì đã khiến tâm trạng cậu vui vẻ lại hơn phân nửa rồi.

Lúc ăn không ai nói chuyện gì cả, hai người ngồi cách nhau quầy bar, yên lặng cùng nhau ăn hết tô cơm.

Sau đó cả hai trò chuyện thêm chút, đã đến lúc Ánh Lý phải về, cậu lại cám ơn Dung Thâm lần nữa; tâm trạng thoải mái khi ở đây, đủ để quét đi những buồn phiền trong lòng cậu suốt ngày hôm nay trong trường.

_ Đừng khách sáo, lần sau có thể tôi sẽ làm món hấp hoặc nướng cho cậu ăn nữa. Dung Thâm mỉm cười nhẹ tiễn Ánh Lý ra về.

~~*~~

Tâm trạng vui vẻ mà Ánh Lý có được từ chỗ Dung Thâm đã vì Mai Quân mà tan biến không vết tích.

Thật ra cậu không lo lắng lắm cho bản thân mình. Cậu đã trưởng thành rồi, có đủ bản lĩnh và trầm tĩnh để đối diện với mọi sự việc. Cậu biết rõ khi gặp phải áp lực thì cần phải làm gì để giải tỏa, và thẳng thắn đối mặt với ngừơi sự vật đã gây nên áp lực cho cậu.

Nhưng còn Mai Quân thì sao? Và cả mẹ của cô bé nữa? Ánh Lý thật sự rất lo lắng cho họ.

Hôm nay Mai Quân đến phòng tư vấn tìm gặp cậu, đây là ngày thứ ba kể từ khi mẹ cô bé đến thưa với hiệu trưởng gây náo loạn cả toàn trường, Ánh Lý mới được gặp lại cô bé.

Thời gian là lúc nghỉ trưa, cô giáo Phương Dung đã đưa cô bé đến.

Mai Quân xin lỗi và mong cậu có thể tha thứ cho việc mẹ cô bé đã mang lại phiền phức cho cậu.

Ánh Lý trả lời rằng cậu không để tâm chuyện đó, nên cô bé cũng đừng nghĩ nhiều quá và hỏi cô bé dạo này ra sao rồi. Mai Quân nói là cô sẽ chuyển trường.

Cũng không cách nào khác, Mai Quân không thể chịu đựng ánh nhìn của người khác hướng về mình, cô bé vốn là người rất nhạy cảm, đối với những sự chỉ trỏ xì xầm bàn tán của người khác, cô bé chịu không nổi.

Dù cô bé có đứng ra công khai thanh mình rằng “Thầy Đặng không làm gì tôi cả, tất cả chỉ là hiểu lầm của mẹ tôi mà thôi.” Tuy sự việc có thể vì vậy mà hạ màn kết thúc, nhưng cô bé sẽ không chịu đựng được ánh nhìn của người khác, bàn tán về mẹ cô bé, hoặc là lấy chuyện đó ra làm câu chuyện mua vui hay trò đùa trêu chọc … Bất luận là như thế nào, cô bé vẫn sẽ không chịu nổi.

Vì vậy mà Mai Quân quyết định chuyển trường.

Cô bé cười có chút ngập ngừng, nói Ánh Lý đừng lo lắng quá, bởi vì người phụ trách hiện giờ của cô bé là cô giáo Phương Dung đây rất tốt, cũng nói chuyện rất hợp với mẹ cô bé. Mai Quân hứa nhất định sẽ cố gắng sống cho thật tốt.

Ánh Lý thật ra cũng đã đoán ra được là sẽ chuyển trường để kết thúc sự việc, đây cũng không phải là lần đầu tiên. Nhưng vẫn cảm thấy rất buồn rầu, có chút không muốn chấp nhận. Đầu óc cậu trống rỗng, sau đó cậu không nhớ được là cô bé rốt cuộc đã nói những gì với cậu.

Chỉ mang máng nhớ là Mai Quân đã rất buồn bã nói, có người mẹ như thế quả thật cô bé cảm thấy rất mệt …

Mai Quân cứ vậy mà chuyển trường đi, sau đó hiệu trường đã thanh minh trước toàn trường về vụ náo loạn hôm đó, trả lại cho cậu sự trong sạch.

Một vụ náo loạn đột ngột, hình như cứ thế mà kết thúc rồi, xong chuyện rồi.