Gửi Người Tôi Yêu

Chương 21: Ở Na Uy liệu có rừng rậm dành riêng cho cô không?




Sao cô có thể quên được anh ấy chứ? Tần Ca của cô, trong ánh nắng màu hồng ấy, nó vừa vội vàng mà lại hoang mang sợ hãi, lại có chút bận rộn, trên trán đầy những giọt mồ hôi trong veo như thủy tinh. Còn cuộc đời của anh, có phải cũng đều nhớ đến cô của cái thời khắc này.

Cuộc sống sinh viên của Hứa An Ly vẫn cứ thế trôi đi.

Hà Tiểu Khê vẫn là người bạn tri kỷ tốt nhất của cô. Sau khi tốt nghiệp, Hà Tiểu Khê đã đến Na Uy, tuy không có kết quả viên mãn với anh chàng đó, nhưng anh và cô vẫn luôn là bạn tốt của nhau. Cô bạn gái người Hàn Quốc của anh ta cũng không còn ghen tị khi anh có một hồng nhan tri kỷ như Hà Tiểu Khê.

Anh chàng người Na Uy đã giúp cô liên hệ với trường đại học, là trường đại học tốt nhất ở Na Uy, chuyên ngành chính là những kiến thức liên quan đến phương diện ngoại giao. Cô muốn sau khi tốt nghiệp sẽ trở thành một nhà ngoại giao, xuất hiện một cách trang nhã ở những nơi mang tính chất cấp cao.

“Cậu cũng đến Na Uy đi.” Trong điện thoại hoặc các tin nhắn, Hà Tiểu Khê luôn dụ dỗ Hứa An Ly như thế.

Từ đó, trong đầu Hứa An Ly lúc nào cũng hiện lên hai từ: Na Uy. Hứa An Ly không hiểu gì về Na Uy cả. Hồi còn học cấp hai, cô học môn địa lý không phải là giỏi lắm, thế là lấy bản đồ thế giới ra, tìm đến nước Na Uy. Trong sách địa lý nói đó là một đất nước xinh đẹp của vùng Bắc Âu, tiếp giáp với Đại Tây Dương, chịu ảnh hưởng của dòng nước ấm Đại Tây Dương, nên thời tiết quanh năm ôn hòa, nguồn tài nguyên ngư nghiệp phong phú. Được gọi là quốc gia bán đảo, là một trong những nước có ngành hàng hải phát triển nổi tiếng thế giới.

“Chúng ta cùng đi xem rừng Na Uy nhé.”

Hà Tiểu Khê còn dùng điện thoại tải về cho Hứa An Ly một bài hát có tên Rừng Na Uy. Mới đầu Hứa An Ly không thích bài hát này lắm, nhưng cuối cùng, từ chỗ ghét ban đầu đến bây giờ, cô lại thấy thích bài hát này. Khi tiếng nhạc vang lên, cô cảm giác dường như mình đang thực sự được ở trong môi trường thiên nhiên của Na Uy vậy.

Để em đỡ trái tim anh xuống

Thử cho nó tan chảy ra

Xem trong trái tim anh, em có còn đẹp vẹn nguyên

Và nhớ em tha thiết

Vẫn yêu em mà không thể nói nên lời…

Trong lòng anh có địa hạt nào em vẫn chưa từng qua

Mặt hồ nước ở đó thật yên bình

Không khí tràn đầy tĩnh lặng

Tuyết trắng phủ đầy khắp các nẻo đường

Chôn vùi những ký ức mà em không muốn khơi dậy

Em thật lòng muốn bắt đầu lại từ đầu

Tình yêu chân thành có thể bền lâu

Tại sao ánh mắt em vẫn chất chứa sự hoang tàn khi cô đơn

Anh có phải chỉ là một sự gửi gắm của em

Lấy đầy khoảng trống trong em

Khi rừng trong lòng em đến lúc nào mới có thể giữ chân anh lại…

Còn về việc đi hay không đi Na Uy, Hứa An Ly từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến. Đó là một đất nước sao mà xa lạ với cô, xa lạ đến mức cô không biết phải làm sao để hiểu về nó.

Cô nói với Hà Tiểu Khê, Na Uy có rừng của cậu, chứ không có rừng của mình. Điều đó cũng có nghĩa là Hứa An Ly không biết rừng của mình ở đâu. Cô đã từng tưởng rằng nó sẽ là đại học B, nhưng thực tế đó chỉ là sự hoang tưởng mà thôi, cô chưa từng có rừng của chính mình. Nếu miễn cưỡng để có một cái, có lẽ nó sẽ là cái dốc núi phía sau trường học khi còn học cấp hai, rừng cây bạch dương đó chính là khu rừng trong lòng cô. Dẫu rằng là mùa đông tuyết trắng không dấu vết, dẫu rằng nó đã rụng hết tất cả lá, những cây bạch dương vẫn không mất đi uy phong vốn có của nó.

Đó chính là rừng cây duy nhất mà cô từng thấy và từng thích khi còn là thiếu nữ. Thân cây cao và thẳng, vỏ ngoài màu trắng sữa, lá cây nhỏ mà sắc nhọn.

Mỗi khi sắp đến tết, Hứa An Ly đều dùng vỏ cây làm thành những tấm thiệp chúc mừng với những hình thù khác nhau để gửi cho giáo viên và các bạn cùng học. Thật đúng là một sự lãng mạn không thể lãng mạn hơn. Bây giờ, mỗi khi cần dùng đến thiệp chúc mừng, lại chẳng có những cây bạch dương nữa. Lúc ấy Hứa An Ly mới biết rằng, cô đã sắp phải chia tay với thời thiếu nữ của mình để đón tuổi hai mươi sắp đến, cũng coi như đó là một món quà lúc trưởng thành.

Sau khi tốt nghiệp, Hứa An Ly cũng không có dự định ở lại Thanh Đảo. Đi đâu cô cũng chưa biết, tương lai đối với cô lúc ấy thật mờ mịt.

Qua một ngày là ít đi một ngày. Ít đi một ngày, cái sự mờ mịt ấy càng trầm trọng hơn.

“Vậy, cậu còn yêu anh ấy không?” Tuy không nói là ai, nhưng trong lòng Hứa An Ly và Hà Tiểu Khê đều biết rất rõ.

“Không còn yêu nữa.”

“Vậy cậu thực sự có thể quên anh ấy mà không có một chút vấn vương nào sao? Bắt đầu một cuộc tình mới?”

“Không biết nữa.”

“Tần Ca là một người rất được, phải nắm giữ lấy hạnh phúc trước mắt.”

Còn nhớ khi nghỉ đông, Hà Tiểu Khê cũng đã hỏi cô về vấn đề này rồi.

Yêu thì sao, mà không yêu thì sao, cánh rừng đó đã không còn là của cô nữa rồi. Thời gian đã trôi qua, vật đổi sao dời, nói chuyện tình yêu làm gì nữa. Dù đã đặt cược cả tuổi mười bảy của mình vào trong đó, nhưng Hứa An Ly vẫn không hề hối hận. Đến giờ, cô đã sớm chấp nhận sự thật một cách điềm nhiên. Sau khi biết anh và Thẩm Anh Xuân thuê nhà sống chung, họ chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm một chút, nhưng cũng khó tránh khỏi những lúc vô tình gặp nhau. Vì cùng ở dưới một khoảng trời trong cùng một thành phố, cơ quan anh cách trường học cũng không xa.

Tần Ca đã đi Bắc Kinh, sống cuộc sống của một chàng trai phiêu lưu.

Tháng nào cũng có một ngày Tần Ca ngồi tàu mười một tiếng từ Bắc Kinh về Thanh Đảo. Chuyến tàu từ Bắc Kinh đến Thanh Đảo giờ đã trở thành chuyến tàu quen thuộc của Tần Ca và Hứa An Ly. Tháng nọ nối tiếp tháng kia, từ một cây con nhỏ cũng sắp lớn thành rừng rậm rồi.

Thấm thoắt, Hứa An Ly cũng sắp tốt nghiệp đại học. Sự thay đổi của thời gian thật khiến người ta cảm thấy sự vô tình của năm tháng.

Chuyện đã đến nước này, ngay cả Tần Ca cũng không biết mình còn có thể kiên trì thêm được bao lâu nữa, hoặc là nói kiên trì như vậy còn có ý nghĩa gì nữa? Có một số chuyện mãi mãi cũng khiến mình không thể hiểu nổi, có lẽ lần này là lúc anh nên nói lời từ biệt rồi.

“Bất kể anh làm thế nào, em cũng chỉ thấy cảm động mà không hề thấy rung động hay sao?”

Câu hỏi này của Tần Ca đã hỏi Hứa An Ly đến cả n lần rồi. Trên thực tế, Hứa An Ly làm sao có thể chỉ cảm động mà không hề rung động chứ?

Cô không phải là một người tàn nhẫn lạnh lùng. Cô cũng không phải là một người giống như đã từng nói với Thẩm Anh Xuân, người đàn bà giỏi giao tiếp đến lọc lõi. E rằng cô có muốn trở thành người giỏi giao tiếp thì mọi người cũng không tin. Cô vừa không phải là người con gái có bản tính lạnh lùng, cũng không giỏi giao tiếp, cô không phải là lợi dụng sự chân thành và khẳng khái của anh, cô không phải là lòng dạ khôn lường, mà là cô sợ chính mình cũng không có cách nào mang đến cho anh sự cuồng nhiệt và trái tim yêu trọn vẹn như anh được. Cô sợ anh thất vọng. Vì vậy, ngay cả chính cô cũng do dự.

Các chị em trong ký túc lại không hề do dự, dường như nhân vật chính là họ vậy. Nghe nói sáu giờ tối Tần Ca sẽ đến nơi, bọn họ đều cảm động đến rơi nước mắt thay cho Hứa An Ly. Chu Lệ Diệp sẽ đại diện những người trong ký túc mời Tần Ca ăn cơm. Người đàn ông tốt như Tần Ca đúng là đàn ông tuyệt thế, có thắp cả đèn lồng lên mà đi tìm thì cũng không thấy. Nếu không lấy anh ấy thì An Ly khó có thể xoa dịu sự phẫn nộ của mọi người.

“Nếu là mình, thì mình đã sớm nhận lời yêu anh ấy rồi.” Tiểu Bạch nói một cách khuyếch trương.

“Tốt hơn trăm lần cái anh chàng đa tình họ Đường đấy! Mất một được mười, Hứa An Ly, cậu hiểu chưa?”

“Đàn ông bây giờ đại đa số chỉ nhiệt tình ba phần thôi, Hứa An Ly! Nếu cậu không gật đầu đồng ý, người đàn ông tốt sẽ trở thành chồng của người khác, đến lúc ấy, cậu có hối hận cũng đã muộn rồi.” Chu Lệ Diệp luôn nói thẳng vào vấn đề.

Khua môi múa mép.

Hứa An Ly biết mọi người đều là muốn tốt cho cô nên cũng không giận họ: “Các cậu vội vàng rồi, tối nay ai đồng ý lấy anh ấy, mình không có ý kiến gì, còn tình nguyện làm phù dâu luôn.”

“Haizz, sao không nói sớm, giờ gạo sắp nấu thành cơm rồi mới chịu buông tay, cậu coi bọn mình là bọn ế không lấy được chồng hả?”

“Mọi người đều là ngôi sao trong tương lai, bây giờ không lấy chồng, đến lúc ấy hối hận cũng không kịp nữa.” Hứa An Ly cũng học cách mượn gió bẻ măng.

“Được! Vậy thì chúng mình cùng lấy anh ấy!”

“Ha ha ha.”

“Cùng nhau lấy anh ấy! Thế chẳng phải là thê thiếp thành một đàn hay sao?”

“Đàn ông đều thích như thế, cũng có người không thích như thế, Tần Ca chính là kiểu người thứ hai.”

Một mối tình kết thúc, cũng có nghĩa là bắt đầu một cuộc sống mới. Cả quãng đời sinh viên cũng đều sắp đi qua hết rồi, tất cả đã trở lại yên tĩnh trong lòng cô. Chẳng phải nói thời gian là liều thuốc chữa lành vết thương tốt nhất hay sao? Thời gian trôi đi như nước chảy, lấp đầy vết thương lòng rất nhanh, không hề để lại một chút dấu tích nào.

Vậy là, lần gặp mặt này, Hứa An Ly kéo theo tất cả các bạn cùng phòng. Trước đây đã từng gặp Tần Ca, nhưng chưa bao giờ họ lại có khoảng cách gần gũi như thế, nói chuyện lại càng ít hơn.

Ăn cơm ở một quán nhỏ bên cạnh trường. Trong bữa ăn, mọi người nhìn anh như nhìn một động vật quý hiếm trong vườn thú mà không cần mất tiền mua vé. Hóa ra, anh đích thực là một người đàn ông như cây ngọc đón gió vậy, còn có sức hấp dẫn hơn cả khi còn ở trong trường.

Người đàn ông đẹp trai vừa bình thường lại vừa có phong thái quý tộc như vậy là đối tượng của biết bao nhiêu cô gái đổ xô vào giành giật? Ở bên cạnh một anh chàng đẹp trai, các mỹ nữ vui vẻ hẳn lên, mọi người vừa cười nói vừa uống rượu. Họ cứ chén qua chén lại như thế suốt hơn một tiếng đồng hồ.

“Ấy! Đại minh tinh à, Hứa An Ly nhà chúng em giao cho anh đấy, tương lai của cậu ấy là phúc hay là họa đều do anh đấy nhé.” Chu Lệ Diệp vừa nói, vừa dùng ánh mắt ra hiệu, mọi người lập tức hiểu ý liền chủ động rút lui.

Hứa An Ly mỉm cười, uống chén rượu, mặt cô đỏ bừng lên, đại khái là do tâm trạng vui vẻ. Cô kéo Chu Lệ Diệp lại.

“Ba người chúng ta là ba kilô oát (kw), đủ để chiếu sáng cả thành phố.” Tiểu Bạch phát biểu ý kiến.

“Ngồi xuống đi, mọi người cùng nói chuyện vui vẻ có hay hơn không.” Hứa An Ly kiên quyết nói.

Chu Lệ Diệp cười một cách thần bí.

Vi Vi kéo tay Chu Lệ Diệp, cô lên tiếng: “Này! Không được! Đừng làm hỏng chuyện xem mặt của mình.”

“Được được, mình tán thành cho các cậu, cám ơn các cậu đã đến đây cùng mình. Cho mình gửi lời hỏi thăm anh rể tương lai nhé.” Hứa An Ly cười nói.

Ba người nhún vai cười khoan khoái bước đi. Họ vừa đi ra khỏi, trong phòng đang nhộn nhịp bỗng trở nên im lặng lạ thường. Hứa An Ly nhìn Tần Ca, nhất thời không tìm được lời nào thích hợp để nói, nhưng không thể phủ nhận rằng, tối nay cô đã rất vui.

Thực tế, lúc này, Hứa An Ly có rất nhiều điều muốn nói với anh, tim đập thình thịch, cô không biết phải nói như thế nào. Im lặng không có nghĩa là không có lời gì để nói, đây là cách biểu đạt rất ăn khớp của hai người. Kể từ khi hai người quen nhau đến giờ, thời gian mỗi lần ở bên nhau đều qua đi trong sự tĩnh lặng. Hứa An Ly đề xuất ra ngoài đi dạo.

Trong phòng toát ra nồng nặc mùi rượu, bát đũa ngổn ngang. Tần Ca đã mua vé khứ hồi, là mười rưỡi tối nay, vẫn còn hơn một tiếng nữa để có thể đi dạo.

Ánh trăng bên ngoài rất đẹp, trong sáng như nước vậy. Hứa An Ly rất ít khi đi dạo trong cảnh đêm tối thế này, rất nhiều người đang hối hả rời khỏi trường, còn mình cũng sắp phải tốt nghiệp rồi, ít có lúc nào tâm trạng vui vẻ. Những ngày này của cô luôn ưu phiền đến chết, visa của Hà Tiểu Khê cũng sắp xong rồi, cô giục Hứa An Ly rốt cuộc là có đi Na Uy hay không?

Đến tận hôm qua, Hứa An Ly mới nhắn tin cho Hà Tiểu Khê.

“Na Uy sẽ có rừng của cậu, còn không có của mình. Cho dù ở đó rất tĩnh lặng, cũng có tuyết trắng và ánh trăng soi chiếu mọi nẻo đường. Mình có thể sẽ đi Bắc Kinh. Bắc Kinh sẽ không có rừng đâu. Điều đó không quan trọng, quan trọng là mình đã quyết định như thế rồi.”

Gió đêm nhẹ nhàng thổi tới, mang theo hơi ấm của nước biển. Bỗng có tiếng hát ở đâu vọng ra, hình như là bài hát Niệm khúc 1990 của La Đại Nhược. Thời gian giống như sợi tơ bay bổng, nhẹ nhàng rồi vụt bay đi mất.

Tối nay Tần Ca rất ít nói.

Hứa An Ly không lấy gì làm lạ, có lúc anh sẽ nói rất nhiều, nhưng cũng có lúc rất im lặng.

“Em tưởng rằng…”

Hứa An Ly hướng cái ánh mắt mơ hồ về phía Tần Ca, nhưng cô cũng không nói được thành lời. Dù sao cũng không phải là lần đầu tiên uống rượu, cũng có chút tửu lượng rồi. Trong lúc im lặng, cô đã dẹp hết được những suy nghĩ hỗn loạn.

“Không phải.” Câu nói của cô vừa buộc ra khỏi miệng liền bị Tần Ca cắt ngang.

Hứa An Ly giành lại. Phải! Hôm nay cô phải nói ra hết, nếu không cả đời này cô sẽ hối hận. Cô đã hối hận một lần rồi, lần này cô không muốn cho mình có thêm cơ hội để hối hận nữa. Tuổi trẻ là một buổi khiêu vũ sắp tàn, cô không muốn tuổi xuân của mình vội vàng tan đi như thế.

Một người có tính hướng nội cũng có lúc do dự, một người trầm lặng ít nói cũng có lúc tình cảm dạt dào.

Cô tưởng rằng mình sẽ không yêu nữa, cũng không có khả năng nhận biết tình yêu nữa. Nhưng thực tế đã cho thấy, cái tình yêu đang ngủ sâu ấy cuối cùng cũng đã được đánh thức dậy.

“Em tưởng rằng, một người thích một người là mãi mãi không thể thay đổi được. Em tưởng rằng cả đời người chỉ có thể yêu một lần. Em tưởng rằng, tất cả đàn ông đều bạc tình. Em tưởng rằng, yêu một người chỉ cần thấy anh ấy hạnh phúc thì mình cũng hạnh phúc.”

Tần Ca mấy lần định cắt ngang lời nhưng đều bị cô ngăn lại, cô nói tiếp: “Hoàn toàn không phải vậy, con người không vĩ đại như thế, tình yêu luôn ích kỷ. Vì vậy, Tần Ca, xin lỗi, em xin lỗi anh.”

Nghe thấy Hứa An Ly nói vậy, Tần Ca bỗng có một cảm giác thanh thản. Vốn dĩ, anh cũng không biết nên mở miệng nói như thế nào, nhưng may quá, đã như vậy thì cứ nói hết ra, chẳng có gì phải xấu hổ cả.

Cái thứ tình yêu này, vốn dĩ hơn nửa đều là sai sót ngẫu nhiên. Kiên trì ba năm rồi, cũng chẳng có gì để hối tiếc nữa.

Vì vậy, Tần Ca nói: “Hứa An Ly, điều này chẳng có gì là lạ, còn nhớ em đã từng nói, tình yêu không phải là sự cho đi của một phía, mà cần hai linh hồn cọ xát nhau để phát ra tia lửa. Nếu đã cọ không ra tia lửa, nếu chúng ta cũng đã từng cố gắng rồi, thì cũng chẳng có gì hối tiếc cả, đây là sự sắp đặt đầy dụng ý của số phận. An Ly, anh chúc em những ngày tháng sau này được hạnh phúc.”

Hứa An Ly ngoái đầu lại, ngây ra nhìn Tần Ca. Sau đó, cô thong thả nói: “Em không cần lời chúc phúc của anh, em cũng không cho rằng đây là sự sắp đặt đầy dụng ý của số phận! Còn có anh bên cạnh, khiến trái tim em có thêm một chỗ dựa và sự ấm áp. Tại sao em luôn cho rằng giữa chúng ta sẽ không có tình yêu? Em biết em đã làm anh đau lòng, em chưa từng nghĩ đến cảm giác của anh, em vô tư tận hưởng sự quan tâm, sự bảo vệ của anh và em chỉ nghĩ đến cảm giác của mình. Tại sao từ trước tới giờ anh chưa bao giờ oán trách em?”

“Vì vậy, em cảm thấy có lỗi với anh? Vì thế mà thương hại anh?”

Hứa An Ly khẽ gật đầu, nhưng lại lập tức bổ sung thêm một câu: “Cũng không hẳn là vậy.”

“Anh không cần lòng thương hại, như thế rất mệt. Em mệt, anh cũng mệt.” Tần Ca lạnh nhạt nói: “Anh hy vọng em sẽ sống tốt hơn anh! An Ly! Anh thật lòng đấy.”

Hứa An Ly nhẹ nhàng hít thở, một trận đau dữ dội chợt lăn qua khe cửa trái tim, nước mắt cô bỗng dưng trào ra.

Cô đã làm tổn thương anh! Trong lúc này, Hứa An Ly mới biết, cô thật sự mất đi cái gì. Cô không phải là thiên thần, mà là một ác quỷ.

“Em xin lỗi.” Hứa An Ly khóc nghẹn ngào nói.

Cô biết sự ương ngạnh và sự ích kỷ của mình đã làm anh bị tổn thương, chỉ có mất đi rồi, mới thấy quý sự tồn tại của nó.

“Em không biết phải làm thế nào mới có thể không mất anh.”

“Đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. Chúng ta lấy cách này để từ biệt nhau. Chính tại đây đêm nay và cả sau này nữa, chúng ta vẫn là anh em tốt của nhau.”

Tần Ca đưa tay ra, chuẩn bị bắt tay từ biệt. Nhưng tay của Hứa An Ly đưa ra nắm lại lấy tay Tần Ca, nắm rất chặt!

Cô nhìn anh đầy nghi hoặc, nước mắt giàn giụa.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi tới, gió mùa hạ, có một chút mùi hoa thơm nhè nhẹ, ánh sao lấp lánh chiếu sáng.

“Không!” Hứa An Ly nói một cách dứt khoát.

“Không phải là em mềm lòng, mà là bởi vì trong lòng em, trong những ngày anh em mình quen nhau, thực ra em đã sớm yêu anh rồi…”

Tần Ca thảng thốt nhìn Hứa An Ly.

“Anh không tin sao?” Hứa An Ly quay người lại, mặt đầy nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Trái tim Tần Ca quặn thắt lại. Tại sao không phải là trước kia mà là bây giờ?

Sau đó, anh từ từ quay người, đây là cách từ biệt tốt nhất. Anh tình nguyện dùng cách này để ra đi. Gió đêm vẫn nhẹ nhàng thổi, hương hoa vẫn phảng phất bay.

Trái tim hai người đập chậm đến mức họ có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau. Hứa An Ly chạy lại, chặn trước mặt anh, cô tiếp tục nói: “Trước đây do em quá tham lam và ích kỷ, em cũng ghét chính bản thân em như vậy, cũng muốn thay đổi chính mình. Đã từng, đối diện với sự chân thành của anh, em không dám chấp nhận là bởi vì em không mang lại cho anh hạnh phúc mà anh mong muốn. Bây giờ em thấy em có thể mang lại cho anh niềm hạnh phúc mà anh cần. Còn nhớ anh đã từng hỏi em, nếu như anh ta đã kết hôn với người con gái khác, thì em sẽ vẫn thích anh ta chứ?”

Tần Ca không nói gì, đứng ngây người ra nhìn Hứa An Ly.

“Em nói, em vẫn thích.”

Tiếng lá cây kêu xào xạc, tất cả đều yên lặng.

Môi Tần Ca động đậy. Giây phút ấy, ngoài im lặng ra vẫn chỉ là im lặng.

“Nhưng bây giờ em cho anh biết, em sẽ không thích nữa.”

Khoảng cách rất gần, Tần Ca vẫn nhìn thẳng vào mặt Hứa An Ly, không biết phải nói gì.

Lặng lẽ… Anh nhìn cô. Cô cũng nhìn anh.

Đêm vắng, chỉ có anh và cô, dường như trong cái thế giới này cũng chỉ còn lại cô và anh, cứ đứng đối diện nhau như vậy, không nói lời nào, cũng không chớp mắt. Một chú chim đang bay tới, bay lui, tìm đường về tổ ấm của nó.

Sau một hồi lâu nhìn nhau, nhưng với Tần Ca lại như tiếng sét ngang tai. Anh nhắm mắt lại, cơ thể có một chút run run. Lồng ngực anh từng trận, từng trận đau xuất hiện. Màn đêm tĩnh lặng, một hồi lâu, anh run run mở mắt ra.

“An Ly, anh không muốn em miễn cưỡng chấp nhận đâu, anh đã…” Tần Ca vẫn chưa nói xong, Hứa An Ly đã cắt ngang lời anh: “Không có!” Hứa An Ly lại nắm chặt tay anh một lần nữa.

Thời gian có thể làm thay đổi tất cả, lẽ nào anh ấy lại không tin sao?

Tần Ca quan sát Hứa An Ly. Dường như anh đang quan sát xem lời của cô nói là thật hay giả. Nhưng dù thế nào thì cũng quá muộn mất rồi, tất cả giờ đã trở thành quá khứ. Lần này, Tần Ca quay về là để từ biệt, quyết định bắt đầu cuộc sống mới ở Bắc Kinh. Anh cũng muốn nói cho Hứa An Ly biết, cái công ty phát hành băng đĩa đó đã sắp xếp bạn gái cho anh thật hoàn hảo. Anh đã suy nghĩ đến chuyện này và cũng thật lòng qua lại với cô gái kia một thời gian rồi. Còn nhớ anh đã từng nói với Hứa An Ly rằng sau này bất kể trái tim người nào “có chủ” cũng đều phải nói cho người kia biết. Anh sẽ không thất hứa. Còn Hứa An Ly, cô đã sớm quen với các cuộc hẹn như thế của Tần Ca, quen với sự phong trần vội vàng đến của anh, ăn một bữa cơm, rồi lại phải đi.

Khi Hứa An Ly nắm chặt tay Tần Ca, trái tim anh như trở nên loạn nhịp. Chỉ có hai từ, có và không. Nếu như là trước đây, anh sẽ không hề có một chút do dự nào. Nhưng bây giờ, cái có và không của anh đều là sự phản bội, là gây tổn thương cho một người khác. Mà cả hai anh em đều muốn bảo vệ. Làm thế nào? Làm thế nào? Phải làm thế nào đây!

Tận sâu trong đáy lòng anh có nhói lên một nỗi đau hỗn loạn. Anh do dự nhìn Hứa An Ly. Cuối cùng, anh cũng mở miệng nói: “Xin lỗi, An Ly!”

“Anh không tin lời em nói là thật à?”

“Anh đã không còn muốn… yêu em nữa.” Anh rất khó khăn để nói ra điều đó.

“Anh sợ em không thể mang lại hạnh phúc cho anh?”

“Điều đó không quan trọng.” Anh lạnh lùng nói.

“Em biết anh chờ đợi quá lâu, giống như trẻ con mong chờ được ăn một chiếc kẹo nhưng mãi vẫn chưa được ăn, đợi đến lúc ăn được thì đã không còn cảm giác vui mừng thích thú như ban đầu nữa, phải vậy không?”

“Anh…”

Hứa An Ly ôm phía sau anh, hai tay từ trên vai anh trượt xuống eo, áp gương mặt đang đầy nước mắt của cô vào lưng anh. Ôm rất chặt, không để cho Tần Ca thở nữa.

Tần Ca cứ đứng ngây người ra, im lặng, không một tiếng động. Trong lòng anh thầm nghĩ: Hứa An Ly, em là nhân chứng cho tuổi trẻ thất bại của anh.

Nếu như cứ thế mà chia tay, anh sẽ không có gì để hối hận, nhưng em lại đột nhiên nói với anh trong trường hợp vướng víu thế này, không thể phân biệt được ai đúng ai sai. Sở dĩ Tần Ca đi Bắc Kinh mà từ bỏ công việc ở đài truyền hình đã được sắp xếp xong, một phần rất lớn là vì anh muốn chứng minh có phải có thể thực sự từ bỏ được tình yêu anh dành cho cô bao năm qua hay không. Nếu như từ bỏ, có phải thực sự là rất đau khổ hay không.

Tần Ca lặng lẽ nhìn Hứa An Ly, giống như ánh mắt đã từng nhìn cô.

Rất lâu sau, Hứa An Ly bỗng nói: “Em luôn luôn thử thích anh, chỉ là anh không biết mà thôi.”

“Nhưng em sẽ thích anh được bao lâu?” Câu nói đang định thốt ra từ trong lòng Tần Ca lại bị anh vĩnh viễn ngăn lại nơi lồng ngực.

Tần Ca chỉ đứng như người máy mà ôm cô. Cơ thể cô vừa mềm mại vừa ngọt ngào, gương mặt trắng như trứng bóc của cô, mái tóc, cơ thể, nước da, tất cả đều toát ra một mùi hương thơm dễ chịu, được anh ôm vào lòng.

Im lặng một hồi lâu, môi cô dần dần đưa tới, cắn chặt lấy môi anh.

Tần Ca cứ tưởng rằng anh sẽ không bao giờ hôn cô nữa, anh tưởng rằng hai người sẽ cứ thế mà rời xa. Nhưng trong cái khoảnh khắc môi cô chạm vào môi anh, anh đã cúi người xuống và cắn chặt lấy môi cô.

Cô ngậm chặt môi anh, nhìn anh. Anh cũng ngậm chặt môi cô, rồi nhìn cô.

Giống như lần đầu tiên vậy, anh hôn cô một cách say đắm mà không cần để ý đến cái gì khác.

Bỗng nhiên, cô lại đẩy mạnh anh ra.

Anh mở to mắt kinh ngạc nhìn cô. Bây giờ, người nắm giữ thế cục là cô chứ không phải anh.

“Đợi em thêm một năm nữa, chúng ta sẽ kết hôn.”

Từ khi Tần Ca đi Bắc Kinh, hai người chưa từng có một lần ở bên cạnh nhau hẳn hoi. Mọi lần đều là anh vội vàng đến, rồi lại vội vàng đi. Tình yêu cần sự giao lưu, cần ở bên nhau nói chuyện, cần sự gần gũi của da thịt, cũng cần phải cãi nhau.

***

Nhà nghỉ nằm ngay bên cạnh trường, không to lắm, nhưng rất sạch sẽ, bên trong có phòng cho các đôi yêu nhau. Thực ra, đa số khách ở đây đều là sinh viên năm thứ tư của trường, chủ nhà nghỉ cũng biết rất rõ nên chỉ cần viết tên vào sổ đăng ký là có thể dễ dàng lấy được một phòng. Chỉ có điều, cái giây phút lấy được chìa khóa ấy, Hứa An Ly vẫn cảm thấy ngại ngùng đến đỏ mặt, cô nhanh chóng bước lên tầng, mở cửa phòng 206. Một chiếc giường đôi rộng rãi chiếm cả diện tích của căn phòng, còn có một chiếc ti vi, một chiếc ghế sô pha, thiết kế rất đơn giản.

Ga giường vừa thay xong, còn tỏa ra mùi hương thơm nhẹ của mùi nước xả vải.

Tuy là sự chủ động của Hứa An Ly, nhưng trên mặt cô vẫn có một chút nhếch nhác khốn khổ. Đưa tay lên nhẹ nhàng đóng cửa, cô tiến về phía Tần Ca.

Chính là đêm nay, có ánh trăng làm chứng, cô sẽ cho anh một đáp án.

Tần Ca ngắm nhìn nét mặt thuần khiết như sương mai của Hứa An Ly, lần đầu tiên không biết phải làm sao. Hàng mi đen dài của cô hơi run lên dưới cái nhìn của anh.

“Em muốn anh hãy nhớ đến ánh trăng của đêm nay, nó là ánh trăng sáng nhất trong cuộc đời em.” Sau khi im lặng một hồi lâu, cô nói.

Là cô ấy chủ động. Vì vậy, cô chủ động hôn anh một cách say đắm trước.

Đèn đầu giường vẫn sáng. Ánh đèn màu hồng, điều hòa ấm áp, tâm trạng màu vàng, Hứa An Ly nhìn thấy gương mặt sáng sủa của Tần Ca, anh đang dùng ánh mắt lạ lùng nhìn cô. Khi cái đau truyền đến cho cô, cũng là lúc mà hai người đã quấn chặt vào nhau đến mức không thể tách rời.

Hứa An Ly đã khóc. Cuối cùng cô đã trao tất cả cho Tần Ca. Cho dù lúc đó, ngoài cảm giác đau ra, không còn gì nữa. Nhưng cô đã từ một cô gái mà trở thành một người đàn bà. Sau này, cô sẽ nếm thử cảm giác đau đớn và khoái lạc khác nhau mà cơ thể của đàn ông mang lại cho cô một cách thường xuyên giống như cơm bữa vậy. Nhưng một người đàn bà sẽ không bao giờ quên được người đàn ông đầu tiên của mình, cho dù là yêu hay không yêu. Cô nghĩ, cơ thể đã quấn chặt vào nhau không thể phân rời, thì tâm hồn cũng sẽ ở bên nhau.

Cô làm sao có thể quên được anh? Tần Ca của cô, trong ánh đèn màu hồng, hồi hộp mà lo sợ. Lại có một chút bối rối, trên trán toàn là mồ hôi. Còn cuộc đời anh, có phải cũng ghi nhớ cô trong cái khoảnh khắc đáng nhớ ấy?

Khi trời sáng, khi Tần Ca còn đang mơ màng, cô đã thì thầm vào tai anh: “Em đã là của anh rồi, anh không cần phải lo nữa nhé.”

Mệt nhoài một đêm, cô ngủ ngon lành trong vòng tay của anh.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng chỉ có tình yêu, luôn tồn tại song song với nó là những bi kịch và hài kịch.

Trải qua hơn bốn năm yêu nhau mặn nồng, Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân bắt đầu bước vào cuộc sống thực tế, đã bước ra khỏi sự ngượng ngùng và u ám, mà thay vào đó là sự cọ xát của những chuyện nhỏ nhặt mà cuộc sống chung đem lại.

Đặc biệt là vấn đề nhà cửa luôn luôn khiến cho cuộc sống tình yêu của họ trong trạng thái chiến tranh. Thẩm Anh Xuân đã đề xuất đến chuyện kết hôn với Đường Lý Dục, nhưng cô bây giờ mang hộ chiếu Mỹ, kết hôn tất nhiên sẽ kinh động đến mẹ cô. Hơn nữa, quan trọng nhất là Đường Lý Dục không muốn dùng tiền của Thẩm Anh Xuân, anh muốn dùng chính năng lực của mình để mua cho cô một ngôi nhà to. Theo cách nhìn của anh, dù cô và bố mẹ cô có nhiều tiền đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến anh. Vì vậy chuyện hôn nhân anh cũng tạm gác lại, anh chuẩn bị sang năm vay tiền ngân hàng để mua nhà.

Thẩm Anh Xuân cho rằng Đường Lý Dục không cần thiết phải vì một chút lòng tự trọng mà khiến cho cuộc sống trở nên chật vật hơn, tự trọng có tác dụng gì chứ? Là tiền tiêu? Hay là nhà để ở?

Nếu như vì lòng tự trọng, ban đầu anh đã không nên ở bên cạnh cô, bây giờ lại nói đến lòng tự trọng thì có tác dụng gì chứ? Thực tế là tàn khốc, không có một chút giả tạo nào, bước ra cửa mà không có xe thì tốt nhất đừng bước ra ngoài nữa. Về nhà mà không có nhà thì không có cảm giác an toàn, cũng không giống nhà. Vào siêu thị mà không quẹt được thẻ thì cũng đồng nghĩa với việc chi tiêu thất bại. Trước đây, Thẩm Anh Xuân chưa từng phát hiện ra Đường Lý Dục là một người cố chấp như thế. Vì chút chuyện nhỏ như vậy mà cả ngày họ cứ cãi qua cãi lại. Một Đường Lý Dục nho nhã, lãng mạn và ôn hòa mà trước đây cô đã từng quen bỗng trở nên ngang ngạnh.

“Đường Lý Dục! Sao anh lại trở nên tính khí trẻ con như thế? Nếu như anh quan tâm đến em, thì đừng có mang cái lòng tự trọng để nói chuyện với em!” Sau khi ăn cơm xong, hai người không nói với nhau câu nào, Thẩm Anh Xuân vứt đũa xuống, nếu không thể hiện cái sự tức giận ra mặt, thì cô sẽ phát điên lên mất! Vì thế mà cô đã quẳng cho anh một câu như vậy khi đang giận tím tái mặt mày.

Đường Lý Dục vùng đứng dậy: “Nếu em yêu anh, thì xin em hãy tôn trọng anh! Thẩm Anh Xuân, trước đây đều là anh nghĩ đến cảm giác của em. Bây giờ, anh hy vọng, em cũng nên đặt vào địa vị của anh mà suy nghĩ đến cảm giác của anh, được không? Coi như anh xin em đấy! Chúng ta đừng vì chuyện này mà cãi nhau nữa. Anh không muốn mẹ em coi thường anh, cũng không hy vọng cô con gái yêu quý của bà phải chịu ấm ức vì anh, cho nên anh chỉ có thể làm như vậy thôi!”

“Được, vậy thì anh hãy sống với cái lòng tự trọng của anh đi, hãy coi lòng tự trọng của anh như biệt thự, như xe hơi, như vinh hoa phú quý, như vợ, như sự thành công, được rồi chứ?”

“Thẩm Anh Xuân, em… em quả là không có lý lẽ gì cả!”

“Em không có lý lẽ gì, được! Hồ ly cuối cùng cũng lộ đuôi ra ngoài, Đường Lý Dục, đừng dùng cách hoãn kết hôn, hoãn mua nhà, vừa muốn có giang sơn, lại vừa muốn có người đẹp, e rằng anh còn có mục đích khác”

“Cô!”

“Tôi cái gì? Tôi đã nói đúng tim đen của anh phải không?”

Đường Lý Dục tức giận đẩy cửa bước ra ngoài.

Thẩm Anh Xuân tất nhiên là muốn Đường Lý Dục cùng nhau đi sang Mỹ, đó là bến đỗ tốt nhất của họ và là kết cục hay nhất.

Nhưng Đường Lý Dục không muốn. Không! Anh đã từng muốn, muốn đi để thi thố tài năng một chút với bọn Mỹ kiêu ngạo, thể hiện cái sự hiên ngang của bậc trượng phu, sự tài giỏi của đàn ông Trung Quốc. Nhưng khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp này, suy nghĩ của anh dường như thay đổi rất lớn, tại sao lại phải đi Mỹ? Không đi Mỹ thì sẽ không mở mày mở mặt được hay sao? Còn nữa, nếu như anh thật sự đi Mỹ, để lại một mình mẹ ở trong nước, anh sẽ không yên tâm. Sức khỏe của mẹ không tốt, những năm trước, bà có cơ hội để đi bước nữa, nhưng lại sợ bố dượng đối xử với con trai không tốt, người cũng già đi nhiều, lại không muốn tìm thêm bạn đời, bà chỉ muốn con trai kết hôn, rồi dọn đến sống chung.

Rất nhiều vấn đề thực tế khiến cho tư duy của Đường Lý Dục thay đổi. Đợt này lại luôn cãi nhau với Thẩm Anh Xuân, chính anh cũng không hiểu vì sao lại cãi nhau, cứ mở miệng ra, là đã thấy hỏa khí rất lớn giữa hai người. Sau mỗi lần cãi vã anh lại vô cùng hối hận. Anh không muốn biến cuộc sống của hai người trở nên khói lửa ngút trời như thế. Vì vậy, thời gian này, anh rất ít khi vừa tan sở là về nhà ngay, anh thà làm thêm giờ còn hơn là về nhà sớm. Rất phiền. Hôm trước, có một người bạn làm cùng ngành ở Bắc Kinh đến công tác, Đường Lý Dục luôn đi cùng bạn, đó cũng được coi như là một sự giải thoát nhất thời. Tối mai, người bạn làm cùng ngành sẽ trở về Bắc Kinh, Đường Lý Dục đã mua vé cho anh ta, phải đến bến xe đưa tiễn.

Còn nhớ lúc mới vào công ty thực tập, một buổi trưa có một nữ đồng nghiệp nói với Đường Lý Dục rằng thực tế cuộc sống là viên thuốc dập tắt tình yêu. Đường Lý Dục đã từng dùng hàng đống lý lẽ để phản pháo lại chị ta. Nhưng bây giờ anh đã thấu hiểu lời nói chân thực của chị ấy.

Khi còn trẻ, anh đã ngờ nghệch cho rằng tình yêu chỉ là chuyện của hai người, không liên quan gì đến chuyện tiền bạc, môi trường, bối cảnh gia đình, cho rằng tình yêu là sự đồng điệu và thơm ngát của tâm hồn. Sau khi lớn lên mới biết, hoàn toàn không phải như vậy.

***

Tần Ca tối thứ hai mới rời khỏi trường trở vế Bắc Kinh, Hứa An Ly đành lặng lẽ tiễn anh ra ga tàu.

Còi tàu kêu dài, tàu sắp khởi hành.

“Tần Ca.” Cảm giác thân quen lại một lần nữa trong sâu thẳm trái tim Hứa An Ly ngóc đầu dậy, vẫn chưa rời xa mà nỗi nhớ đã bắt đầu khởi hành.

“Hứa An Ly.” Tiếng nói vọng lại từ xa, anh tưởng rằng anh không bao giờ được nhìn thấy cô nữa. Tần Ca ra sức đẩy cửa sổ ra, Hứa An Ly chạy theo về phía anh.

“Em.” Hứa An Ly đứng ở trước cửa sổ, chỉ nói được một từ, tay cô nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt.

“Em sẽ đi Bắc Kinh cùng anh.”

“Ừm.”

“Tần Ca, em nhớ anh. Anh có nhớ em không?”

“Có chứ.”

“Đừng quên nhớ đến em, Tần Ca.”

“Bảo bối, anh nhớ em, anh luôn nhớ em, nhớ tình yêu của chúng mình.”

Tàu rời xa dần, Hứa An Ly vẫn cố chạy theo, ra sức chạy. Chạy ngắn là sở trường của cô, nhưng cô vẫn không theo kịp tốc độ của tàu. Tàu đã tăng tốc, càng ngày càng xa, cuối cùng là biến thành một cái bóng mờ mịt, bỏ cô lại phía sau. Cô cũng thôi không chạy theo tàu nữa. Cô cứ đứng đó bất động, nhìn về xa xăm, nhìn về phía chuyến tàu đã biến mất trong tầm mắt, nước mắt nhạt nhòa.

Chuyến tàu đã mang người mà cuối cùng cô có thể hạ quyết tâm để thương nhớ ra đi.

Cô đã là người của anh rồi. Ngoài anh ra, cô còn có thể nhớ ai được nữa chứ? Cuộc đời có quá nhiều sự gặp gỡ tình cờ như thế tại sao không phải là bảy năm về trước?

Khoảng bảy năm trôi qua rồi.