Hạ Đỏ

Chương 4: Chương 04





Chương 4
Tôi và Nhạn giấu nhẹm chuyện bà La Sát xua chó rượt vắt giò lên cổ. Nhưng chẳng hiểu sao thằng Dế lại biết. Nó nhìn tôi, cười cười:
- Hôm qua suýt chút nữa anh bị "cẩu xực" rồi hén?
Tôi giật thót:
- Ai bảo mày vậy ?
Dế cười tủm tỉm:
- Tự em biết! Cần gì ai bảo!
Tôi thở dài:

- Tại thằng Nhạn. Nó bảo bọn chó ngủ hết rồi. Nào ngờ chúng "phục kích" ngay trong vườn.
Dế sờ vào tay tôi:
- Ai bảo anh và anh Nhạn không rủ em đi! Có em, bọn chó chẳng dám làm gì!
Tôi bĩu môi:
- Xạo đi mày!
Dế chớp mắt:
- Em nói thật mà!
Tôi hừ mũi:

- Chẳng lẽ con Hắc-Ín lại sợ mày ?
- Con Hắc-Ín không sợ em, nhưng em quen với chị Thơm. Em xin vô bắn chim là chỉ cho liền.
Tôi ngạc nhiên:
- Chị Thơm nào ? Bà La Sát đó hả ?
Dế gật đầu:
- Ừ. Nhưng chị Thơm chỉ là bà La Sát với anh Nhạn và những người khác thôi. Với em thì khác. Chị Thơm thương em lắm.
Nghe thằng Dế khen chị Thơm của nó, tôi rụt cổ:
- Con nhỏ đó dữ quá chừng!
Lần này, Dế không buồn cãi cọ với tôi. Nó chỉ phản đối bằng cách đứng im nhăn nhó. Chắc nó sợ nếu nó bênh vực chị Thơm chằm chặp, lần sau đi đâu tôi và Nhạn sẽ không rủ nó đi cùng.