Hắc Hoá Nam Chủ Luôn Muốn Tính Kế Ta

Chương 12: 12: Thiếu Niên Kiệt Ngạo 11






Những ánh mắt ghen ghét, thét chói tai, hâm mộ, nóng rực, đồng thời chĩa vào Tô Yên.

Cô muốn cách Khương Nhiên xa một chút, bởi vì quá gần, cô không có cách nào nhìn rõ biểu tình trên mặt cậu.

Kết quả, nơ bướm trên cổ bị lấy đi, vừa mới lui ra phía sau một bước, đã bị lôi trở lại chỗ cũ.

Giọng nói của cô bình thản, mềm mại: “Tôi không biết cậu ở lớp nào.

”Cô chỉ biết người này tên Khương Nhiên, nhưng cậu ta không nói cho cô biết cậu ta ở lớp nào.

Khương Nhiên nhìn bộ dáng nghiêm túc của cô, trong lòng không hiểu sao lại tin tưởng những lời cô nói.

Cậu gật gật đầu, lông mày hơi nhíu lai, ngay sau đó khôi phục lại: “Lớp số 10 năm hai, buổi chiều trước khi tan học, tôi muốn nhìn thấy nó.

Nếu không ••••”Cậu nói, lại túm túm nơ bướm trên cổ cô.

Tô Yên cảm thấy ••• người này khả năng nhớ thương nơ bướm của mình.

Quả nhiên, câu tiếp theo chính là:“Nếu không nhìn thấy, nơ bướm của cậu, chính là bồi thường.

”Cô hé miệng muốn nói chuyện nhưng tiếng thét chói tai của nữ sinh xung quanh ngăn cô lại.

Chỉ đàng thành thật gật đầu: “Nhớ rõ.

”Như vậy, Khươbg Nhiên mới buông lỏng tay.


Không kiên nhẫn trên mặt thu liễm, xoay người đi về phía sân bóng.

Trình Tinh Dương nhìn thoáng qua Khương Nhiên.

Phát hiện đôi mắt cậu hạ xuống, biểu tình và khí thế đều lập tức giảm bớt.

Không còn bộ dáng hỏa khí ngập trời mấy ngày hôm này.

Hỏi một câu: “Có chơi nữa không?”Khương Nhiên mí mắt vừa nhấc:“Bỏ đi.

”“OK”Trình Tinh Dương nhìn Khương Nhiên, lại không nhịn được nhìn về phía nữ sinh kia.

Lúc này mới nhìn rõ cô.

Tinh tế nhu nhược, ngoan ngoãn, đôi mắt ngập nước.

Thuộc loại nữ sinh ngoan hiền.

Đẹp không, đẹp.

Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi.

Nữ sinh như vậy ở cao trung Đế Đô cũng không tính độc đáo.

Sao có thể làm Khương Nhiên coi trọng đây?Trình Tinh Dương một bàn tay ôm bóng rổ đi ra ngoài, ánh mắt lại không nhịn được mà nhìn về phía Tô Yên.


Nhìn nửa ngày cũng không biết được nguyên nhân.

Bởi vì chuyện ngoài ý muốn này Tô Yên đột nhiên được toàn bộ nữ sinh trong trường để mắt đến.

Ghen ghét, ngờ vực, khiếp sợ, hâm mộ, hỗn tạp các loại, ngo ngoe rục rịch, lại ngại nói về Khương Nhiên, không dám đi tới hỏi.

Cho đến khi cô về lớp, loại tầm mắt này mới giảm xuống.

Lúc này, rốt cuộc có người không kiềm chế được, đi đến trước mặt Tô Yên: “Cậu quen Khương Nhiên?”Tiếng nói vừa dứt, cả lớp đều yên tĩnh.

Lỗ tai mọi người đều dựng lên, muốn nghe cô sẽ trả lời như thế nào.

Tô Yên ngồi ở chỗ của mình, nâng mắt: “Gặp qua hai lần.

”Cô ngoan ngoãn trả lời.

Nữ sinh kia lại nhịn không được hỏi: “Khương Nhiên nói cà vạt, là chuyện gì xảy ra?”“Cánh tay bị thương, cậu ấy dùng cà vạt cầm máu cho tôi.

”Nghe thấy thế, có vài người nhẹ nhàng thở ra, còn tưởng là chuyện gì, hóa ra là giúp đỡ lẫn nhau a.

Nữ sinh kia khoanh tay, vẻ mặt không tin: “Cậu ấy sẽ vô duyên vô cớ giúp cậu cầm máu? Còn dùng cà vạt của mình?”Khương Nhiên cũng không phải là học sinh ba tốt thấy việc gì cũng giúp đỡ.

Có thể làm ra loại sự tình này?Phản ứng đầu tiên của nữ sinh kia chính là Tô Yên nói dối.

Nhưng đúng lúc cô ta đang muốn tiếp tục chất vấn, chuông vào lớp vang lên.

Cô ta không cam lòng nhìn Tô Yên.

Lại nhìn giáo viên đã vào lớp, cuối cùng chỉ có thể dậm chân một cái trở về chỗ ngồi của mình.

Trước khi rời đi, ánh mắt mang theo một tia ghen ghét còn có một tia không cam lòng.

.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.