Hắc Hoá Nam Chủ Luôn Muốn Tính Kế Ta

Chương 50: 50: Thiếu Niên Kiệt Ngạo 49






Editor: Do_oi96.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.


_.

Hết tiết thứ nhất, lớp trưởng Triệu Sâm từ bên ngoài đi vào, đến trước mặt Tô Yên, “Tô Yên, thầy Hóa tìm cậu.

”Tô Yên gật gật đầu, “Cảm ơn, tôi đã biết.

”Nói xong, cô đứng lên, đi ra ngoài.

Vừa đi tới tầng 1, đã nhìn thấy Nguyên Hân Lâm, trong tay cậu ta cầm một quyển đề Hóa.

“Tô Yên.

”Nguyên Hân Lâm đi từ cầu thanh xuống, nhìn dáng vẻ chắc là tới văn phòng.

Sau đó cậu ta liền hỏi, “Cậu cũng tới văn phòng?”Thời gian này xuống tầng 1 không phải tới văn phòng giáo viên, thì không còn mục đích khác.

Tô Yên gật đầu, “Ừm.

”Đôi mắt Nguyên Hân Lâm sáng ngời, “Thật đúng lúc, chúng ta cùng đi.

”Nói xong, hai người sóng vai đi.

Nguyên Hân Lâm chạm vào túi quần của mình, bàn tay nắm bài thi hơi căng thẳng, “Đêm qua, cậu tìm được đồ chưa?”Tô Yên lắc đầu, “Chưa.

”Khi sắp đi đến cửa văn phòng, Nguyên Hân Lâm dừng bước.

Sau đó từ trong túi lấy ra một cái móc khóa, “Cậu nhìn xem, có phải cái này không?”Tô Yên chớp chớp mắt, trên mặt lộ ra nụ cười,“Đúng vậy.

”Lực chú ý của cô ở trên móc khóa, mà lực chú ý của Nguyên Hân Lâm, lại là cô.

Thấy cô nở nụ cười, Nguyên Hân Lâm hoảng thần trong chớp mắt.

Trước kia, chỉ cảm thấy Tô Yên giống em gái hàng xóm.

Không nghĩ tới, khi cô cười, lại làm người rung động như vậy.


Nguyên Hân Lâm khắc chế tình cảm của mình, đưa móc khóa cho Tô Yên, “Hiện tại, vật về nguyên chủ.

”Hai người nói chuyện ngoài văn phòng giáo viên.

Một đám nam sinh, vốn phải về lớp, kết quả không biết là ai trong lúc vô tình nhìn thấy Tô Yên.

Lập tức vài người kích động.

“Ai ai ai, là bạn học Tô Yên.

”“Nhưng mà, nam sinh kia là ai?”“Dù sao cũng không phải Khương ca.

”“Bọn họ đang làm gì?”“Mắt thường có thể nhìn thấy, nam sinh kia tặng quà cho Tô Yên.

”“Mẹ! Đứa nào không muốn sống nữa? Thọc gậy bánh xe còn dám thọc ở đây??!”“Ai ai ai, mày thấy ánh mắt của nam sinh này nhìn bạn học Tô Yên, giống như là! ”“Cái gì giống như là! Kia TMD rõ ràng chính là nhớ thương!”“Lão tử đi qua đánh cậu ta một trận, làm cậu ta tự biết bản thân mình là ai!”“Mày bình tĩnh một chút! Khương ca còn chưa nói gì đâu!”Vừa nói, vài người động tác nhất trí nhìn về phía Khương Nhiên đi cuối cùng.

Khương Nhiên vốn dĩ không chú ý tới, chỉ đi vào lớp.

Kết quả, Trình Tinh Dương bên cạnh chạm chạm cánh tay cậu.

“Ai, kia không phải là bạn học Tô Yên sao?”Vừa nói xong, Khương Nhiên ngẩng đầu lên, tầm mắt đảo qua.

Vừa vặn nhìn thấy, Tô Yên nhận móc khóa của Nguyên Hân Lâm, Nguyên Hân Lâm cười ôn nhu, hai người đi vào văn phòng.

Ánh mắt Khương Nhiên khó lường nhìn cửa văn phòng giáo viên.

“Nam sinh kia là ai?”Trình Tinh Dương lắc đầu, “Không quen biết.

”Nói xong, Trình Tinh Dương bị đôi mắt Khương Nhiên đảo qua, vội vàng nói: “Em sẽ điều tra rõ ràng!”Sự thật chứng minh, có một số việc không biết vẫn tốt hơn, càng biết, càng sốt ruột.

Vốn dĩ, Khương Nhiên cũng không để ý.

Ở chung với Tô Yên lâu như vậy, biết cô trong phương diện tình cảm hơi chậm chạp.

Nhưng, sau khi Trình Tinh Dương cầm tin tức điều tra được nói với cậu, vẻ mặt Khương Nhiên đen sì.

Nghe Trình Tinh Dương đĩnh đạc nói: “Nam sinh kia là Nguyên Hân Lâm, học bá.

Nghe nói sẽ tham gia cuộc thi học sinh giỏi Hóa quốc gia.

”“Nói điểm quan trọng.

”“Điều quan trọng chính là Tô Yên đã từng thích Nguyên Hân Lâm, hình như còn tỏ tình với cậu ta, nhưng mà lúc đó Nguyên Hân Lâm lại ở bên nữ sinh khác.

”Sau khi nói xong, Trình Tinh Dương còn chép chép miệng, “Tình cảm của cậu ta cũng rất phong phú a.

”.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.