Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Chương 77: Trăm năm




Quảng cáo
Edit: Tiểu Manh

Beta: Mễ Mễ, X

~~~

Đạm Đài Tẫn đi vào đó một thời gian, vẫn chưa ra ngoài.

Ngụy Hỉ cũng không có cách nào, đành phải gọi Diệp Trữ Phong đến.

Hiện tại mỗi người trong cung đều cảm thấy bất an, thậm chí dân gian còn đồn đãi nói Đạm Đài Tẫn trời sinh là điềm xấu, thời tiết mùa đông mới có thể quỷ dị như vậy.

Trước nay Dương Ký đều bo bo giữ mình, thời gian này hoàn toàn không đáng tin cậy. Hiện giờ người vừa không sợ chết vừa lại có năng lực chỉ còn Diệp Trữ Phong. Nghe nói giữa Diệp đại nhân cùng Bệ hạ có khế ước gì đó, nói mọi chuyện cho hắn ta, hắn ta cũng không có khả năng phản bội Bệ hạ.

“Thật không dám giấu giếm, Diệp đại nhân, cung điện Bệ hạ đã mơ hồ truyền ra... mùi hương kia nhiều ngày. Thân thể cô nương không giữ được, người đã chết, sao không để ngài ấy xuống mồ an bình?”

Diệp Trữ Phong gật đầu: “Đa tạ Ngụy công công đã báo.”

Diệp Trữ Phong gấp rút trở về từ thành Lâm Nguy, cũng không nghĩ tới qua hơn một tháng, Đạm Đài Tẫn thế nhưng còn chưa hạ táng thi thể Tam muội muội, không trách được biểu tình các cung nhân hoảng sợ, giữ kín như bưng.

Ở triều đại này người chết là lớn nhất, hành vi này của Đạm Đài Tẫn làm người ta nổi da gà.

Ngụy Hỉ thở dài.

Ông ta không dám nói cụ thể Bệ hạ đã làm gì cho vị Diệp đại nhân này.

Ai mới là chủ tử, trong lòng Ngụy Hỉ rất hiểu rõ. Quyền sống chết của mọi người cuối cùng vẫn ở trong tay Đạm Đài Tẫn.

Diệp Trữ Phong đến gần cung điện, cũng ngửi thấy được mùi hương nhợt nhạt mà Ngụy Hỉ nói.

Trong phòng dùng huân hương phòng ngừa thi thể hư thối, kéo dài đến bây giờ đã là cực hạn.

Ngụy Hỉ bất an mà thấp giọng nói: “Sáng nay Bệ hạ đi vào, đến nay còn chưa ra, mí mắt của nô tài tự nhiên nhảy, Diệp đại nhân, sẽ không xảy ra chuyện gì đi.”

Diệp Trữ Phong nói: “Cho người đến mở cửa ra.”

“Nhưng mà...”

“Xảy ra chuyện gì ta chịu trách nhiệm.”

Lúc này Ngụy Hỉ mới đáp ứng, rất nhanh cửa cung bị đẩy ra, đừng nói là Diệp Trữ Phong, ngay cả Ngụy hỉ cũng chưa nghĩ đến sẽ thấy một màn trước mắt này, chân hắn mềm nhũn, ngay cả hành lễ cũng quên mất, trực tiếp quỳ bò đi ra ngoài.

Sắc mặt Diệp Trữ Phong xanh mét, tiến lên phía trước, nắm chặt cổ áo của Đạm Đài Tẫn: “Ngươi đang làm cái gì!”

Tiểu bạo quân Huyền y thấp giọng cười rộ lên: “Giữ nàng lại, để nàng vĩnh viễn ở bên ta.”

Máu từ trong thân thể Đạm Đài Tẫn chảy ra, nhiễm hồng Nhược Thủy dưới thân. Xung quanh là mấy cái pháp khí mà lão đạo sĩ lưu lại.

Sắc mặt Đạm Đài Tẫn tái nhợt, cười sung sướng, Nhược Thủy kết thành một tầng băng tinh khiết hơi mỏng.

Diệp Trữ Phong nhìn xác chết Tam muội muội của mình, nhớ tới hành vi mới vừa rồi của Đạm Đài Tẫn, không rét mà run cắn răng nói: “Ngươi thế nhưng muốn phong ấn bản thân cùng muội ấy trong Nhược Thủy!”

Đạm Đài Tẫn đang tìm chết, bản thân hắn không thể sống được, Tam muội muội cũng không thể có danh dự mà rời đi.

Diệp Trữ Phong nhìn đôi mắt Đạm Đài Tẫn điên cuồng ngang ngược, đột nhiên nhớ tới đã từng ở trước đại điện, hắn mở tiệc chiêu đãi thần tử Đạm Đài Minh Lãng.

Khi đó tất cả mọi người cho rằng hắn chỉ là đe dọa với uy hiếp, hôm nay Diệp Trữ Phong mới hiểu được, hắn là kẻ điên từ đầu tới cuối, không gì không làm được.

Đạm Đài Tẫn lạnh nhạt mà nói: “Ai cho ngươi lá gan tiến vào, cút đi!”

“Ngươi quả thực điên rồi, ta muốn đưa Tam muội muội đi.” Diệp Trữ Phong nói, tiến lên ôm thi thể lạnh băng trên giường.

Một bàn tay đưa ngang qua, một chưởng của Đạm Đài Tẫn đấm lên.

“Ngươi dám chạm vào nàng?” Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nói.

Sắc mặt Diệp Trữ Phong cực kỳ khó coi, cũng bất chấp khế ước gì, quân thần khác biệt gì, một cái chớp mắt liên tục cũng chưa nghĩ, hắn ta chỉ cảm thấy hoang đường.

Hai người bắt đầu đánh nhau, một người trong cơ thể có yêu đan của Cửu Vĩ Hồ, một người mới vừa nhận được thần tủy, nhưng ai cũng không vận dụng lực lượng, từng nắm đấm đấm đến thịt.

Vẻ mặt của Đạm Đài Tẫn làm người ta sởn tóc gáy.

Diệp Trữ Phong không muốn Tam muội muội đã chết còn không được an nghỉ, nâng tay lên, một ngọn lửa bay đến thi thể trên giường.

Ánh mắt Đạm Đài Tẫn ngưng lại một chút, không chút nghĩ ngợi mà nhào vào trên cái xác kia.

Ngọn lửa làm phần lưng hắn bỏng rát, hắn không phát giác được, cẩn thận mà hoảng loạn dập tắt ngọn lửa trên cơ thể của thiếu nữ ấy.

Diệp Trữ Phong vô lực mà nhìn hết tất cả, một hồi lâu, hắn ta nhắm mắt.

“Bộ dạng này của ngươi, nếu Tam muội muội biết chắc chắn sẽ cảm thấy ghê tởm.”

Hai chữ “Ghê tởm” làm Đạm Đài Tẫn hoàn toàn cứng đờ, đôi mắt hắn mang lên màu đỏ tươi khủng bố, mắt trái lại như đang muốn khóc.

Diệp Trữ Phong nói: “Xem như ta cầu xin ngươi, cũng xem như ta thay muội ấy cầu ngươi, buông tha muội ấy, để muội ấy rời đi.”

Diệp Trữ Phong nhắm mắt: “Ngươi cho muội ấy không muốn, muội ấy muốn ngươi chưa bao giờ chịu thành toàn.” Muội ấy chỉ muốn rời khỏi ngươi, vì thế muội ấy trả giá nhiều đại giới như vậy, chẳng lẽ ngươi thật sự không hiểu sao?

Nước mắt của Đạm Đài Tẫn rơi ở trên mặt thiếu nữ, rõ ràng là hắn đúng, nhưng tất cả mọi người trên đời cảm thấy hắn điên rồi, mong hắn thành toàn.

Đến buổi tối, Ngụy Hỉ công công mang đến một tin tức tốt.

Ngụy Hỉ vui mừng mà nói: “Bệ hạ đồng ý hạ táng cô nương.”

Diệp Trữ Phong giật mình, nhớ tới tiểu bạo quân đỏ cả hốc mắt.

Đạm Đài Tẫn vẫn như cũ không chịu để bất luận kẻ nào chạm vào Tô Tô.

Một ngày kia Đạm Đài Tẫn tinh tế tắm rửa sạch sẽ thân thể cho nàng, cài lên trâm cài xinh đẹp cho nàng, giữa môi ngậm hạt châu phòng ngừa côn trùng, hắn tự mình ôm thi thể thiếu nữ tiến vào lăng mộ vốn thuộc về Đế vương hắn.

Dưới lăng mộ là một thế hệ linh mạch giang sơn.

Hắn cho người phong ấn lăng mộ, lại không đi vào.

Vào đầu xuân, tuyết ngừng rơi, Tiềm Long Vệ có ý đồ đến cứu Diệp Băng Thường, Đạm Đài Tẫn vây khốn mấy ngàn Tiềm Long Vệ, lệnh người loạn tiễn bắn chết.

Hắn để Diệp Băng Thường nhìn.

Diệp Băng Thường bị nhốt ở một cái bình phong kín, sắp làm thành người heo*. Nàng ta tuyệt vọng mà nhìn một đám người đến cứu mình ngã xuống, chỉ biết thét chói tai.

[* Nguyên văn là Nhân trệ (人彘): Đây là một trong những hình thức tra tấn rất dã man do Lữ Hậu phát minh ra để đối phó với Thích phu nhân. Chặt chân tay, rồi móc mắt, đốt tai, cho uống thuốc thành câm. Sau đó để người ở trong nhà xí, gọi đó là Nhân trư (人彘; có nghĩa là người lợn).]

Nửa năm bị tra tấn không biết ngày đêm, tính khí gì của nàng ta cũng không còn. Nhớ lại sinh hoạt bên người Tiêu Lẫm trong quá khứ, thế nhưng là ngày tháng nàng ta trôi qua an ổn nhất đời này.

Nam tử huyền y bên cạnh giống như ác quỷ, chỉ mỉm cười.

Đạm Đài Tẫn đã từng muốn được lực lượng này, hiện tại có cơ hội, hắn lại chính tay đâm bọn họ.

Diệp Băng Thường không thể sống đến mùa xuân năm thứ hai.

Khi Đạm Đài Tẫn biết được, rất có hứng thú đang nhìn yêu quái trong lồng nghe nói có ba mạng, nghe vậy, mí mắt hắn cũng không nâng lên.

“Chết rồi thì ném đi.”

Hắn giơ tay giết yêu quái. Đột nhiên cảm thấy thế giới này không thú vị thật lâu.

*

Khi Cảnh Hòa năm thứ hai vào hạ, tiếng vó ngựa lộc cộc ngừng ở một cái sân.

Diệp Trữ Phong ghìm chặt ngựa quay đầu lại, trong lòng thở dài một tiếng, hỏi: “Bệ hạ, muốn cùng theo thần vào trong không?”

Đạm Đài Tẫn lắc đầu.

Diệp Trữ Phong hành lễ với hắn, một mình đi vào sân.

Mơ hồ có thể nghe thấy bên trong có người hỏi “Tịch Vụ”, Đạm Đài Tẫn nhìn hàng rào tre nơi xa hoa hợp hoan đang nở rộ xinh đẹp, hơi thất thần.

Diệp Trữ Phong ra cũng nhanh, hắn ta thở dài: “Lúc ấy Bệ hạ nên để Tam muội muội biết người cứu tổ mẫu trở về.”

Đạm Đài Tẫn lạnh lùng cười một chút.

Bẻ gãy cành cây trong tay.

Lần đầu tiên Diệp Trữ Phong không xác định được, Đạm Đài Tẫn có tình cảm với Tam muội muội, là yêu nhiều một chút, hay là hận nhiều một chút.

Nhưng người chết như đèn tắt, hẳn là hắn...đã từ bỏ rồi đi.

“Bệ Hạ thật sự không hồi cung sao?” Diệp Trữ Phong hỏi.

Đã từng nhọc lòng theo đuổi tất cả, không phải đồ mà ngươi vẫn muốn sao?

Đạm Đài Tẫn nhìn về phía Hoàng Lăng, mắt đen vắng vẻ, như đầm sâu nhìn không thấy đáy. Khóe mắt Đạm Đài Tẫn rủ xuống: “Ta muốn lực lượng.”

Diệp Trữ Phong không nói, đến cùng là muốn lực lượng, hay là muốn nghịch chuyển tràng cảnh hôm đó trên cổng thành làm hắn như muốn nổi điên, đi tìm hương hồn sớm đã không còn tồn tại kia?

Không biết khi nào trên đời này bắt đầu xuất hiện các loại yêu quái, yêu ma quỷ quái hoành hành thế gian, sớm đã không phải thời đại phàm nhân là chúa tể.

Một tiên nhân bình thường, địa vị còn hơn Đế vương nhân gian. Bồng Lai Tiên Sơn, Quỳnh Lâu Ngọc Vũ, nơi nào hoàng cung có thể so sánh?

Tiên, tồn tại làm người say mê cỡ nào.

Bọn họ cao cao tại thượng, giây lát đó là phàm nhân cả đời. Tiên môn đã mở rộng ra, mỗi người ngóng trông mình có tư chất, đi tiên sơn tu luyện cùng tiên trưởng.

Đạm Đài Tẫn vươn tay, hoa hợp hoan hoa bay xuống dừng ở lòng bàn tay hắn.

“Đi thôi.” Hắn vò nát hoa kia, đầu ngón tay tái nhợt nhiễm màu đỏ.

Thứ hắn theo đuổi lúc ban đầu, đó là lực lượng làm vạn người khom lưng quỳ lạy. Hắn nên rút ra tơ tình dư thừa này, quên bóng dáng trên tường thành kia.

Năm ngón tay hắn thành trảo, vuốt phẳng tay áo chằng chịt vết đao bản thân cắt ra, Đạm Đài Tẫn lạnh lùng cong môi. Đạo của hắn, đoạn tơ tình kia không cho hắn đi tìm chết vì tơ tình ngày đêm tra tấn hắn, cùng nữ nhân chưa bao giờ từng yêu hắn.

Hắn càng muốn sống, sống qua ngàn năm vạn năm, nghịch càn khôn lanh lảnh!

Hắn cụp mắt xuống, che lại một vòng nước mắt ngay cả mình đều không muốn thừa nhận.

*

Thời gian trôi nhanh, cây hợp hoan* kia lại tiếp tục nở hoa.

[* Hợp hoan thụ: Albizia julibrissin (合欢), Cây hợp hoan là một loài thực vật có hoa trong họ Đậu. Loài này được Durazz. miêu tả khoa học đầu tiên. Wikipedia]

Nhân gian lại là một năm xuân.

“Hôm nay kể bí văn.” Lão giả vuốt râu, gõ kinh đường mộc*: “Lại nói 500 năm trước, Chu Quốc rơi một trận tuyết quái dị, khi đó Hoàng đế cũng không phải là bất luận một vị nào trên sách sử. Mà là một Phong Hoàng tại vị rất ngắn, sau lại một mồi lửa đốt các sách sử có liên quan đến hắn.”

* Kinh đường mộc (惊堂木): Một miếng gỗ cứng hình chữ nhật có các góc và cạnh. Người dùng kẹp nó bằng ngón giữa, nhấc nhẹ lên, sau đó dừng lại trên không, rồi rơi mạnh xuống. Nó cũng được sử dụng bởi các quan chức quận trong thời cổ đại, nó được sử dụng để răn đe tù nhân bằng cách giơ lên ​​và vỗ vào bàn, đôi khi nó cũng được sử dụng để thông hơi, để mọi người trong hội trường chờ đợi và yên tĩnh (theo baidu)

“Quá khứ của hắn tan thành tro tàn, để lại cho thế nhân chỉ còn tưởng tượng xa vời, có người nói, hắn từng yêu một vị Diệp thị phu nhân độc nhất vô nhị, từng chinh chiến mấy nước chỉ vì tiếp vị phu nhân kia về bên người.”

“Cũng có người nói, sinh mệnh hắn xuất hiện một nữ tử không biết tên họ. Nàng không có phong vị, không biết tên họ là gì, chỉ biết sau trận tuyết lớn kia của Chu Quốc, không ai gặp lại nàng.”

Dưới đài có người ồn ào: “Vị quân chủ kia nhất định là yêu Diệp phu nhân, nếu không sao ngay cả phong vị cũng không cho nữ tử kia?”

Lão giả không phủ nhận khách nghe, cười nói: “Các vị nghe lão hủ nói tiếp. 500 năm trước, triều đại của Phong Hoàng tuy có chiến loạn, nhưng hắn uy hiếp bát phương, theo lý cuối cùng sẽ nhất thống thiên hạ. Chính là không bao lâu, hắn chợt biến mất ở thế giới này.”

“Có người nói, hắn làm một người bình thường chết già ở phàm trần, cũng có người nói, nhóm kiếm khách thảo phạt bạo quân giết hắn. Nhưng...còn có người phỏng đoán, người nọ đi qua Sông Quỷ Khóc ở Minh giới trong truyền thuyết.”

Vừa nghe ba chữ “Sông Quỷ Khóc”, phía dưới lập tức có người nói: “Lão già thúi, suốt ngày nói lời vô ích, sao sẽ có người đi Sông Quỷ Khóc! Mọi người đều biết đó là chỗ cắn nuốt linh hồn phàm nhân, Phong Hoàng đi tìm chết sao? Cái gì Chu Quốc 500 năm trước, trên sử sách không có Phong Hoàng, không chừng ngay cả người này cũng không tồn tại. Các ngươi nói, ta nói có đúng hay không?”

Lời vừa nói ra, lập tức không ít người phụ họa: “Không sai.”

“Luôn nói những chuyện cũ không thú vị làm gì, có bản lĩnh thì nói một chút tiên môn mở rộng ra, nói tin tức thu đệ tử!”

“Đúng vậy, không nói Tiên giới, nói Yêu giới cùng Ma giới cũng được.”

Lão giả lắc đầu.

Từ xưa phàm nhân luôn hướng đến tu tiên, cho dù người đó không có linh căn, không vào được tiên đạo. Cũng vĩnh viễn tò mò với yêu ma tinh quái, nhưng nếu có yêu ma tác loạn, mỗi người lại cảm thấy bất an.

Chuyện xưa cũng đã thành quá khứ, quần chúng đã sớm tản đi từ lâu, lão giả cũng không nói lại đoạn chuyện cũ này.

Rốt cuộc ngay cả ông cũng không biết được chân tướng 500 năm trước là như thế nào.

“Thế gian có ngũ giới, Thần, Tiên, Phàm trần, Yêu ma, Minh giới. Chư thần sớm đã ngã xuống, yêu ma chỉ làm chuyện tàn nhẫn không cần nhiều lời, vậy hôm nay nói thi đấu tiên môn lệ thường trăm năm. Các vị đoán xem, lần này hoa rơi nhà ai?”

“Còn phải nói sao, đương nhiên là đệ nhất tiên môn Hành Dương tông!”

...

Lầu nghe sách lại lần nữa náo nhiệt lên.

Góc lầu hai, nữ tử áo xanh khinh thường mà chép miệng.

“Khó mà nói chắc được, năm nay Hành Dương tông tham gia thi đấu đều là chút đệ tử mới, cho rằng người nào cũng đều yêu nghiệt như Công Dã Tịch vậy sao, ngắn ngủn ba mươi năm đã đột phá Kim Đan tiến vào trung kỳ Nguyên Anh sao? Xem muội lần này không đánh bọn họ đến hoa rơi nước chảy!” 

Dắng Trang ở một bên mặc cùng màu áo xanh đau đầu nói: “Sư muội, sư phụ nói, lần này dẫn ngươi đi Hành Dương là vì đến Cù Huyền tiên tôn học nghệ. Muội nghe đủ chuyện phàm trần thú vị, chúng ta nhanh chóng ngự kiếm đến Hành Dương tông, đi muộn khó tránh khỏi thất lễ.”

Nữ tử áo xanh hừ hừ, biết cấp bách, đành phải theo nam tử đứng dậy, cùng hội hợp sư môn.

Môn phái của bọn họ gọi là “Xích Tiêu tông”, lấy gấm xanh làm y phục, nữ đệ tử dùng trâm cài hình giọt nước. Tổ sư khai tông từng là đệ tử của bán thần Minh Dạ ở tiên vực Thượng Thanh.

Thượng Thanh truyền thừa không ít, thế cho nên Xích Tiêu tông là đại tiên môn thứ hai dưới Hành Dương.

“Sầm sư muội, cần sư huynh đưa muội đi?”

Sầm Mịch Tuyền cũng không quay đầu lại đã ngự kiếm rời đi. Nhìn bóng dáng Sầm Mịch Tuyền, Dắng Trang lộ ra cười khổ.

Sầm sư muội xác thật có tư cách ngạo khí, năm nay nàng ta chưa một trăm tuổi đã là trung kỳ Kim Đan, lại làm nữ nhi của chưởng môn Xích Tiêu tông, thân phận nàng ta cao quý, mỹ lệ động lòng người.

Chẳng qua tính tình này thật sự làm người khác không chịu đựng nổi.

Không biết Hành Dương tông có thể tiếp nhận sư muội hay không, nghe nói chưởng môn Hành Dương cũng có một vị hòn ngọc quý trên tay, được toàn sư môn sủng ái, không biết sư muội có thể ở chung hòa hợp với nàng hay không?

~Hết chương 77~