Hai Con Người, Một Cuộc Đời

Chương 8: Phòng ngủ [h]




“Lâm, chúng ta quay về phòng ngủ.” Thế Huân cũng cảm giác được người trong ngực sắp đứng không vững, liền cúi xuống ôm lấy Lộc Hàm đi về phía phòng ngủ.

Rất đúng tiêu chuẩn của “ôm công chúa”, thủ pháp của Thế Huân cũng thật thuần thục, vững vàng giữ lấy lưng cùng đùi của Lộc Hàm. Cậu cùng Quan Lâm dáng người không mấy khác biệt, tuy hai người nhìn qua đều khá gầy, nhưng dù sao cũng cao gần 1m8, cùng với chiều cao Thế Huân cũng không sai khác bao nhiêu, hơn nữa khung xương của đàn ông lớn rộng bất đồng với khung xương nhỏ nhắn của phụ nữ, có thể ôm gọn gàng như vậy không phải là chuyện dễ dàng. Trong tình cảnh này, chỉ có thể giải thích vì Thế Huân thường xuyên ôm Quan Lâm, hay bọn họ luôn ở phòng khách mà cầm lòng không đặng, rồi Thế Huân mới ôm Quan Lâm quay về phòng ngủ…

Vào phòng ngủ, thứ đầu tiên đập vào mắt Lộc Hàm chính là chiếc giường KING SIZE rộng lớn cùng một cặp gối ngủ, tiếp tục nhìn lên, trên vách tường đầu giường có treo một bức ảnh của Thế Huân và Quan Lâm, giống y như ngoài phòng khách, trong ảnh vẫn là hai người tay trong tay, cười đến vẻ mặt ngọt ngào hạnh phúc.

Mỗi một động tác của Thế Huân, mỗi một vật dụng trong nhà đều ở nhắc nhở cho Lộc Hàm biết, cậu bất quá chỉ là một kẻ thay thế cho Quan Lâm trong lúc Thế Huân say rượu mà thôi.

Thế Huân đi tới, đem Lộc Hàm đặt lên trên giường, người cũng chồm tới đè ép lên. Anh tiếp tục cuồng nhiệt hôn môi Lộc Hàm, trong miệng không ngừng gọi khẽ “Lâm”. Lộc Hàm nhắm mắt lại, không nhìn đến hình ảnh hai người trên vách tường, bỏ qua cả tiếng nỉ non trong miệng Thế Huân, để cho bản thân trầm luân trong dục vọng, đơn giản nghĩ người đang ôm mình chính là Thế Huân, người mà cậu thầm yêu mười năm.

Nằm trên giường so với lúc đứng thư thái hơn rất nhiều, từ ánh mắt đến đôi môi, rồi xuống đến hầu kết, xương quai xanh, Thế Huân hướng thân thể Lộc Hàm một đường hôn duyệt đi xuống, khi đôi môi dao động đến trước ngực Lộc Hàm, nụ hôn của anh không tiếp tục đi nữa, bắt đầu dừng lại liếm hút hai bên đầu v* của cậu.

Vừa rồi ở trong phòng khách, đầu v* của Lộc Hàm đã muốn bị Thế Huân toát lộng một phen, hiện tại trở nên mẫn cảm muốn chết, bị môi của anh chạm vào, toàn thân cậu liền không thể ức chế mà run rẩy. Thế Huân lúc thì dùng răng nanh khẳng cắn, lúc lại ngậm đầu v* vào miệng hút mạnh, Lộc Hàm hai tay nắm chặt chăn nệm dưới thân, rốt cuộc nhịn không được cất tiếng rên rĩ.

“Lâm, có phải hay không thoải mái!?” Thanh âm bất đồng, cơ thể cũng bất đồng, nhưng Thế Huân lại cố chấp cho rằng người dưới thân mình chính là Quan Lâm. Há mồm buông ra đầu v* đã bị mình hút đến sưng đỏ, lại luyến tiếc mê mụi dùng môi cọ cọ, anh ngẩn đầu ánh mắt như đang cười nhìn ngắm Lộc Hàm.

“A a… Thư… Thoải mái…” Lộc Hàm thở dốc dồn dập, suy nghĩ bị những khoái cảm quấy nhiễu thành một đống hỗn loạn, đầu óc mơ mơ hồ hồ, Thế Huân hỏi cái gì liền đáp cái đó.

“Lâm, muốn hay không càng thoải mái!?” Thế Huân thực vừa lòng với câu trả lời của cậu, khóe môi tươi cười càng rộng thêm vài phần, bàn tay hướng đến quần Lộc Hàm, ngón tay linh hoạt cởi bỏ dây lưng.

Lộc Hàm vô pháp suy nghĩ đành mờ mịt khó hiểu nhìn lại Thế Huân.

“Lâm, cũng đã như thế cứng rắn …” Khóe môi Thế Huân buông ra một câu, bàn tay liền tiến vào trong quần lót của Lộc Hàm, một phiên cầm lấy dương v*t nóng bỏng.

“A!” Bộ vị yếu ớt mẫn cảm nhất bị Thế Huân nắm giữ, Lộc Hàm kinh hãi hét lên một tiếng, đại não vốn đã không thể suy nghĩ liền nhất thời trở nên trống rỗng.

Thế Huân lại cúi đầu ngậm đầu v* Lộc Hàm mà mút, dương v*t nắm trong tay cũng bắt đầu nhu lộng vỗ về.

“A a… Ha…” Đối với người lần đầu tiên nếm trải tình dục như Lộc Hàm sao có thể chống lại những khiêu khích này của anh, đầu v* lẫn dương v*t đều bị mút mát vỗ về làm mỗi nơi trên cơ thể cậu đều ngậm tràn khoái cảm, cơ thể lâm vào tình dục trở nên xụi lơ, chỉ có thể há miệng rên rĩ cùng thở dốc.