Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi

Chương 11: Tiếng gào khóc tuyệt vọng của ác ma




Sau khi Haruki và Haruto rời khỏi , cả căn phòng liền chìm hẳn vào trong bầu không khí tĩnh lặng dị thuờng . Tất cả những tên hải tặc bên trong bao gồm băng hải tặc Râu Trắng với Roger đều trợn mắt nhìn đống hỗn độn huyết nhục trước mắt . Khắp nới đều là một màu đỏ đục của máu , đem cái mùi tanh tưởi quen thuộc của giới hải tặc xuất hiện . Nơi nơi đều có những cái kia xác thịt vương lại , không một cái xác nào nguyên vẹn sau mỗi lần hai người đi qua . Tất cả mọi người đều bỗng cảm thấy một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng , dù rằng họ đã thấy qua máu thịt , có khi còn thấy được những cái kia Địa Ngục Trần Gian nhưng không lần nào giống như thế này , tất cả những gì ngươi có thể thấy được qua cảnh tượng kinh dị trước mắt này là sự tàn nhẫn của hai hài tử . Roger và Râu Trắng đều nhìn cái kia xác của cô phục vụ . Thân hình nằm xõng xoài dưới đất , nhấn chìm trong máu đỏ . Từ phần trên cổ trở lên đều biến mất chỉ có những miếng thịt còn vương lại . Cái đầu của cô ta hoàn toàn bị nát bét dưới tay của Haruki . Cả hai đều nhớ lại câu nói trước khi chết của cô ta :

''Các ngươi đều là quái vât ! Các ngươi đều là quái vật ! Bọn Sakumi...''

" Sakumi..." Roger lẩm bẩm . Đôi mắt của hắn hiện lên một tia tò mò . Cái danh tự này ... hắn đã thấy ở đâu rồi . Hắn cảm thấy nó thật quen thuộc mà cũng thật xa lạ . Chắc chắn phải coi lại cái danh tự này !

" Marco , Thatch các ngươi có sao không ? " Râu Trắng quay sang hai người hỏi .

" Dạ , không sao hết thưa lão cha ! " Cả hai đều đồng thanh huớng Râu Trắng hô to .

" Edward , hai đứa con của ngươi thật tàn nhẫn a ~ Nhưng bọn chúng cũng đang mang theo một bí mật nào đó khiến ta phải tò mò a ~"

" Đây là hài tử của ta ! Ngươi nếu động đến chúng , ta sẽ không ngại đấu với ngươi một trận chiến sống còn đâu ! " Râu Trắng lườm Roger , trên người bỗng thả ra Bá Vương Sắc Khí huớng đến chỉ riêng Roger .

" Thôi nào , có gì mà nóng thế ! Ta chỉ tò mò thôi mà ! " Roger vẫn giữ cái kia nụ cười tụ tin , không sợ hãi bởi vì cái kia Bá Vương Sắc Khí mà hốt hoảng , trên người cũng theo đó mà thả ra Bá Vương Sắc Khí đối đầu với Râu Trắng .

" Lão cha , chúng ta có nên đi theo hai đứa không ? " Thatch đứng nhìn hai người rồi hô to huớng Râu Trắng nói . Hắn thế nhưng là người biết được phần nào bí mật quá khứ của hai đứa . Hắn rất đau lòng khi biết được nên hắn muốn thay thế cái quá khứ đau thuơng kia thành tình yêu của gia đình với hai đứa . Hắn sợ rằng hai đứa sẽ dần chìm vào trong cái kia chính bóng tối quá khứ , để rồi không thể thoát ra .

" Cái này ... l

" Lão cha ! Chúng ta nên đi theo ! Bọn chúng chỉ là những hài tử đáng thuơng ! Bọn chúng không có thật sự như thế ! " Thatch thấy Râu Trắng ngập ngừng liền tưởng Râu Trắng muốn đem cả hai ra khỏi băng liền hô to nói .

" Được rồi , chúng ta đi theo ! Coi thử liền bọn chúng đi đâu ! " Râu Trắng chưa kịp trả lời liền bị Roger xen vào hét to xong kéo theo Rayleight chạy đi , sau đó Shanks và Buggy cũng chạy theo . Râu Trắng thấy vậy liền hét to :

" Roger , đó là hài tử của ta ! Không phải của ngươi ! " Rồi cũng đứng dậy chạy theo , phía sau là 16 đội trưởng chạy theo .

Cả đám chạy theo hai người cho đến khi dừng lại trước một bãi đất trống , cách xa khỏi thị trấn . Đứng ngay giữa nơi đó là bóng dáng của hai người , Haruki và Haruto . Cả hai đều đứng trầm mặt nhìn ra phía xa xa ngoài biển khỏi với ánh mắt vô hồn . Bỗng Haruki chấp tay lại rồi dần dần mở ra , bên trong lòng bàn tay dần xuất hiện một luồng điện màu lam nhạt , những tia điện cứ như những con rắn phát ra những tiếng tê tê . Cô bỗng nhiên đập cả hai tay xuống đất , từ trên mặt đất bắt đầu xuất hiện 5 vòng tròn nhỏ bao quanh cô rồi từng cái vòng tròn có một cột ánh sáng phát lên , đâm thẳng lên bầu trời , đem cô hẳn vào bên trong . Rồi từng cái vòng tròn bắn ra những sợi dây xích màu đen kịt bắt lây hai tay , hai chân và cổ cô , không cho cô di chuyển . Đôi mắt huyết hồng của cô bỗng nhiên trở nên đen lại như Hắc Bảo Thạch ,rồi từ đó chảy ra hai dòng máu tươi . Trên cổ trái của cô xuất hiện một cái dấu ấn hình cây hoa anh túc , nó dần dần to ra và lan dần khắp người cô . Cái thứ bao trùm cô bên ngoài bỗng nhiên phát ra những dòng điện bắn thẳng vào người cô liên tục , từng cái từng cái khiến cho cô hộc những ngum máu tươi . Cô bắt đầu thét lên những âm thanh đau đớn , vùng vẫy kịch liệt , nước mắt hoà lẫn máu chảy xuống gương mặt mĩ lệ . Tiếng dây xích bởi chấn động mà vang lên nhữg tiếng kim loại va chạm chói tai .

Anh đứng xa khỏi nơi của cô , đôi mắt anh cũng chứa đầy đau khổ . Anh cũng đưa tay lên , lòng bàn tay xuất hiện một khối cầu màu đen tuyền , nó trôi lơ lửng giữa không trung , khối cầu lúc đầu chỉ bằng một bàn tay nhưng nó dần to ra rồi tách thành 5 khối cầu khác nhau . 4 khối cầu nhỏ nhất bay đên tứ chi của anh rồi bám hẳn vào đi , đem anh hoàn toàn khoá chặt dưới đất . Khối cầu còn lại lơ lửng trước mặt anh rồi dần dần hạ đến ngang tầm vớ ngực của anh . Đôi huyết mâu của anh cũng dần trở nên đen kịt , vô hồn . Bên cổ phải của anh xuất hiện dấu ấn hình ngôi sao sáu cánh , nó cũng lan toả ra khắp người của anh . Khối cầu đó bỗng nhiên chấn động , một lực hút từ quả cầu truyền đến người anh . Anh đau đớn ngẩng mặt gào thét , máu và nước mắt cũng xuất hiện . Từ nơi phía kia trái tim anh xuất hiện một luồng khí đen bốc ra rồi bay thẳng đến khối cầu , đối chọi với nó .

Hai cái âm thanh gào thét thống khổ đập vào tai mỗi người , từng cái nước mắt hoà lẫn máu hiện ngay trước mắt mỗi người . Khiến cho mọi người phải câm nín . Đây là chính hai hài tử làm sao ? Tàn nhẫn với chính mình vậy sao ? Dù rằng đau đớn tại sao vẫn làm ? Lại nhớ đến câu kia của cô :

'' Xin ... xin lỗi . Tôi không cố ý ... tôi xin lỗi . Tôi không cố ý ... xin hãy tha cho tôi . Tôi không phải là quái vật ... tôi không phải .''

" Em ấy tự coi mình là quái vật sao ? Vậy nên mới tàn nhẫn với bản thân như vậy ? " Thatch thì thầm.

Tất cả mọi người đều im lặng , không ai nói một lời nào hết , Họ chỉ đứng đó , lặng người nhìn và nghe ...

''Tiếng gào khóc tuyệt vọng của ác ma ''