Hắn Có Khi Nào Đi Nhảy Sông Không?

Chương 15




Đối với việc Bắc Vũ Lăng lên án, thừa tướng liên tục hô oan uổng, thề thốt phủ nhận.

Hắn nói, công chúa là cành vàng lá ngọc, nghĩ đến việc bị tiểu nhân vô sỉ lừa bịp, không biết là người phương nào làm lộ ra tin tức, làm công chúa hiểu lầm lão phu?

Bắc Vũ Lăng nói, ta có chứng cứ.

Nói xong từ trên người rút ra một phong thư, đó là từ trên người Tam hoàng tử Đông Lăng tìm ra được, là mật thư mà thừa tướng viết cho tam hoàng tử.

Sắc mặt thừa tướng trắng bệch.

Hoàng đế dặn dò người phân biệt thật giả, cuối cùng “vô cùng đau đớn” đem thừa tướng nhốt vào đại lao.

Vào đại lao rồi thì thừa tướng mới tin được, đây là hoàng đế phát hiện hắn có lòng dạ khác, liên thủ Bắc Nghiêu gài bẫy hắn.

Hắn mưu phản không được, ngược lại làm cho hoàng đế tiên phát chế nhân.

Thừa tướng ở trong đại lao giậm chân đấm ngực, hết đường xoay xở.

Lý Trường Tự mang người dự định phá tù cứu phụ thân hắn, lại ở ngay cửa đại lao gặp được tướng quân đã rửa sạch tội danh, khôi phục tự do.

Tướng quân mang theo binh lính, mắng Lý Trường Tự không tự lượng sức.

Lý Trường Tự giận điên lên, dẫn người cùng tướng quân đánh một trận, cuối cùng thua rối tinh rối mù, đồng thời bị nhốt vào đại lao.

Qua mấy ngày sau, không biết vì sao, Lý Trường Tự mất tích.

Hoàng đế hạ lệnh truy nã toàn thành, lại từ đầu đến cuối không phát hiện tung tích của hắn.

Dẹp yên nội loạn xong, Đại Ngu y theo ước định, mệnh tướng quân xuất binh cùng Bắc Nghiêu đối chiến Đông Lăng.

Một đêm trước khi lên đường, bên trong trại lính người người vội vàng kiểm kê hành trang, chỉ không thấy tướng quân.

Thẩm phủ, trong phòng ngủ của Thẩm Mục.

Bên trong phòng tối tăm, chỉ còn lại một ngọn đèn yếu ớt như hạt đậu, tràn ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

Đôi mắt Thẩm Mục đỏ bừng, chóp mũi xuất mồ hôi hột, bị người trên thân cúi đầu liếm đi.

Khí tức nóng rực phun lên mặt, Thẩm Mục không nhịn được ngẩng đầu đi tìm, liếm môi, ôm lấy người hô hấp quấn quýt.

Tay y chống đỡ lồng ngực gần trong gang tấc, ngón tay cuộn tròn, đang thở dốc mà khẽ run.

Mồ hôi dọc theo vai tướng quân chảy xuống, rơi vào bên trong đệm chăn.

Nóng, quá nóng, tướng quân nghĩ, thật mẹ hắn… Muốn chết…

A Việt…

Hắn nghe thấy con mọt sách của hắn gọi, âm thanh nhẹ nhàng mang theo suy nhuyễn, cào vào lòng hắn, như mồ hôi ở cổ hắn, đụng vào liền muốn thiêu đốt vào xương tủy.

Thư ngốc, hắn hôn khóe mắt ướt át của người ta, dụ dỗ, chờ ta trở về, đi với ta đến gặp cữu cữu, được không?

Eo Thẩm Mục bị hắn nắm chặt, không chỗ để trốn, cả người hiện ra vệt ửng hồng, người trước mắt đặc biệt dung túng. Tóc mái ướt đẫm, y lẩm bẩm nói, được…

Ngọn đèn trên bàn đốt hết, lặng lẽ tắt.

Tiếng thở dốc trong phòng lại ngày càng dồn dập, lượn lờ có tiếng khóc nhỏ nhẹ, gõ lên cửa sổ hòa vào trăng sáng…

Ngày mai, tướng quân suất binh đi sa trường.

Thẩm Mục đỡ eo đứng ở cửa thành nhìn theo tướng quân.

Y nghĩ, tướng quân khi nào sẽ trở về?

Tối hôm qua hắn nói đi nói lại phải mang y đến gặp cữu cữu…

Y vừa thẹn vừa lo, nghĩ có phải là nên đi chuẩn bị một ít quần áo đẹp không?

Lúc gặp mặt nên mang theo chút vật gì đó…

Y mong chờ từng ngày, chờ đại quân mang tin tức hồi triều.

Khoảng hai tháng sau, tin tức truyền đến, tướng quân ở trên chiến trường bị thương.

Đó là trận chiến cuối cùng, tướng quân bị thân binh bên người đánh lén, đâm bị thương.

Thân binh sau đó khai ra, là Lý Trường Tự đầu phục Đông Lăng, tiếp nhận vinh hoa phú quý, ra lệnh hắn ám sát tướng quân, giúp Đông Lăng chiến thắng.

Sau khi tướng quân bị đâm một đao, vẫn tiếp tục chinh chiến sa trường như không có chuyện gì xảy ra, mãi đến tận khi Đông Lăng đại bại, bên trong cuồn cuộn bụi mù dựng thẳng lên quân kỳ của Đại Ngu, tướng quân mới không chịu được nữa từ trên lưng ngựa té xuống, đập đầu xuống đất.