Hắn Có Khi Nào Đi Nhảy Sông Không?

Chương 17




Từ khi tiệc tối bắt đầu, tầm mắt của Thẩm Mục không hề rời khỏi tướng quân.

Hắn gầy, Thẩm Mục nghĩ, cũng đen.

Y muốn hỏi hắn một chút, vết thương đã lành chưa? Có còn đau không?

Y thậm chí muốn nói cho hắn biết, ta rất nhớ ngươi…

Có thể tướng quân cái gì cũng đều không nhớ rõ.

Y nhìn thấy rất nhiều người vây quanh tướng quân, ầm ầm mà bịa chuyện loạn xạ, cuối cùng tướng quân tức giận, trầm mặt đi.

Y vội vàng theo sau, đi chưa được mấy bước, tướng quân liền quay đầu lại hỏi: “Làm sao, ngươi cũng có muội muội cùng ta âm thầm xác định chung thân sao?”

Thẩm Mục nhất thời nghẹn lời.

“Không phải, ta… ngươi…” Ngươi nói ta là người trong lòng của ngươi…

Nhưng tướng quân làm sao lại tin, đại khái cũng sẽ cho rằng y nói hưu nói vượn.

Thẩm Mục trầm mặc nửa ngày, tướng quân nghĩ, người này làm sao kỳ kỳ quái quái?

“Thương thế của ngươi… Như thế nào rồi?” Thẩm Mục rốt cục ngẩng đầu hỏi.

Tướng quân: “Không sao rồi.”

“Còn đau không?” Âm thanh của y nghèn nghẹn, tựa hồ mang đầy đau lòng, trong lòng tướng quân run lên, “Không… Không đau!”

Thẩm Mục từ trên người móc ra một chồng giấy, đưa cho hắn nói: “Đây là ta từ Thái y viện nhờ người viết phương thuốc, có thể dưỡng huyết ích khí.”

Tướng quân tiếp nhận phương thuốc, nhìn bóng lưng người cáo từ rời đi, nghĩ thầm, thư sinh này còn rất hữu tâm, bọn họ trước đây quan hệ đại khái chắc là không tệ.

Nhưng mà, ngày hôm sau lâm triều, hắn liền bối rối.

Thẩm Mục vừa đến liền tham gia nói thời điểm hôm qua hắn về kinh, vốn nên giờ Mùi đi bộ binh, lại đợi đến giờ Thân mới đi.

Tướng quân khiếp sợ không thôi, người này, chuyện gì xảy ra?! Tối hôm qua quan tâm hắn, làm sao quay đầu liền tìm hắn để gây sự?!

Thẩm Mục cũng rất bất đắc dĩ, vốn là sau khi thừa tướng bị lưu vong, y cũng không muốn lại đối đầu với tướng quân, nhưng y vốn là phụng ý chỉ của hoàng thượng, hoàng thượng không muốn y dừng lại, y cũng không thể dừng.

Y biết, hoàng thượng vẫn kiêng kỵ tướng quân.

Nếu làm như vậy có thể bảo hộ tướng quân chu toàn, cũng vẫn rất tốt.

Lại Bộ Thị Lang Tôn Kỳ thấy tướng quân một mặt khiếp sợ, lòng tốt giải thích: “Thẩm ngự sử luôn luôn như vậy, tướng quân không cần để bụng.”

Tướng quân hỏi: “Làm sao? Ta đắc tội y?”

Tôn Kỳ lắc đầu một cái, “Tôn mỗ cũng không rõ lắm.” Hắn không dám nói, kỳ thực mọi người đều âm thầm đoán tướng quân thiếu nợ Ngự Sử không ít tiền, cho nên mới chọc Ngự Sử mỗi ngày tìm hắn để gây sự, ngay cả tính khí nóng nảy cũng không dám bộc phát.

“Hôm qua tướng quân một thân phong trần, cũng thập phần mệt nhọc, ” Tôn Kỳ an ủi: “Trễ một chút mới đi bộ binh cũng có thể thông cảm được, tin tưởng hoàng thượng sẽ không trách tội tướng quân.”

Quả nhiên, Thẩm Mục vừa nói xong, hoàng đế liền đối với tướng quân biểu thị thông cảm, chỉ căn dặn tướng quân lần sau không thể tái phạm.

Sau khi hạ triều, tướng quân không yên lòng rời đi, liền phát hiện có người theo sau hắn, quay đầu nhìn lại, vẫn là Thẩm Mục.

Tướng quân: “Có việc?”

Thẩm Mục muốn nói lại thôi.

Tâm lý tướng quân giống như bị mèo cào, hắn không nhịn được hỏi: “… Ta đắc tội với ngươi sao?”

Thẩm Mục lắc đầu một cái, “Không có…”

Lúc này, Tôn Kỳ đi ngang qua, thấy tướng quân mặt tối sầm lại nhìn chằm chằm Thẩm Mục, sợ hắn nóng nảy thật sự muốn đánh thân thể nhỏ bé của Thẩm Mục Thẩm ngự sử, y nơi nào có thể chịu nổi!

Hắn mau bước tới trước ba phải, “Tư Đồ tướng quân có rảnh không, nể nang mặt mũi bồi Tôn mỗ đi uống vài chén?” Hắn kề sát vào tướng quân thấp giọng nói, “Nghe nói Nhiễm Túy Lâu có vài vị cô nương mới đến, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, tướng quân cùng đi thưởng thức được không?”

Mặc dù hắn hạ thấp giọng, nhưng Thẩm Mục đứng rất gần, cũng nghe rõ rõ ràng ràng, lúc này bắt đầu lo lắng.

Tôn Kỳ nói xong liền muốn kéo tướng quân đi, Thẩm Mục sốt ruột, bật thốt lên hô: “Không được đi!”

Tướng quân bị hét giật mình trong lòng, bước chân đã bước ra lập tức thu hồi lại, theo phản xạ có điều kiện đáp: “Không đi!”

Tôn Kỳ: “…”

Tình huống này… Sao lại giống nương tử phát hiện ra tướng công ra ngoài uống hoa tửu vậy chứ???