Hắn Có Khi Nào Đi Nhảy Sông Không?

Chương 8




Tư Đồ Việt không thích cái danh xưng “Tướng quân” này, đây là danh xưng mà người cha sống dở chết dở nằm trên giường trao cho hắn.

Hắn từ nhỏ sinh trưởng bên trong ổ thổ phỉ, sống cùng với mẫu thân và cữu cữu, mà chưa từng thấy phụ thân. Mẫu thân hắn nói, cha của hắn bị sói tha đi, hài cốt cũng tìm khắp không thấy. Nhưng năm hắn mười tuổi, một người nam nhân cao lớn xuất hiện, mặt dày mày dạn cầu bọn họ trở lại. Khi đó hắn mới biết, người cha bị sói tha đi kia của hắn đã trở lại.

Cha hắn tên là Lâm Chính Nhai, là tướng quân chiến công hiển hách của Đại Ngu.

Chỉ là cha hắn đã cưới vợ, thê tử là một con sư tử Hà Đông, không cho phép nữ nhân khác vào nhà, một khóc hai nháo ba thắt cổ làm cho không còn biết trời đâu đất đâu. Mẹ hắn cũng là tính tình mãnh liệt, sau khi biết Lâm Chính Nhai đã thành gia lập thất, trực tiếp nhấc đao đem người đuổi ra khỏi trại, nhìn cũng không muốn nhìn, con trai tự mình nuôi.

Sau đó, thê tử của Lâm Chính Nhai qua đời, hắn muốn đón mẫu tử của hắn về, cho mẹ hắn một danh phận, để Tư Đồ Việt nhận tổ quy tông. Nhưng mẹ hắn không chịu, tình nguyện ở trên núi cả đời làm nữ thổ phỉ cũng không muốn đi làm tướng quân phu nhân.

Lại qua mấy năm, mẹ hắn cũng qua đời, Tư Đồ Việt cùng cữu cữu ở trên núi phóng khoáng làm thổ phỉ, đại môn của phủ tướng quân cũng không thèm liếc mắt một cái.

Sau đó, Đông Lăng xâm lấn, Lâm Chính Nhai mặc giáp ra trận, lại bị trọng thương, biên cảnh báo nguy.

Chủ soái Đại Ngu trọng thương, lòng quân đại loạn, Lâm Chính Nhai thở gấp trong lúc hấp hối muốn được nhìn thấy nhi tử lần cuối.

Vì vậy, một đạo thánh chỉ trực tiếp đem Tư Đồ Việt trói đến biên cảnh.

Biên cảnh tràn ngập nguy cơ, đế vương non trẻ ở kinh thành sứt đầu mẻ trán, trong mộng đều là tứ cảnh thất thủ, bộ dạng kinh thành bị phá vô cùng đáng sợ, nửa đêm tỉnh giấc đổ mồ hôi lạnh.

Đại Ngu tại thời điểm hoàng đế đăng cơ ở Kim Loan điện đã bấp bênh.

Nhưng mà, không bao lâu biên cảnh lại truyền đến tin chiến thắng.

Một thân vô lại Tư Đồ Việt đập nồi dìm thuyền liều chết đến cùng, hỏa thiêu đại doanh Đông Lăng, thiêu ra một chút hy vọng sống cho Đại Ngu.

Tướng sĩ Đại Ngu trong ánh lửa rừng rực mà lòng sôi trào, tràn đầy nhiệt khí, quân kỳ Đại Ngu sau nhiều ngày ảm đạm phai màu bây giờ ngập tràn lửa đỏ tưởng chừng muốn xuất huyết.

Tư Đồ Việt mười sáu tuổi ngồi xổm ở trên sườn núi, miệng gặm cọng cỏ, mặt đầy ghét bỏ, “Gào cái rắm! Trời mưa một cái liền xong đời!”

Trận hỏa thiêu này đốt đến lòng quân Đại Ngu đại chấn, cha của Tư Đồ Việt chịu không nổi cưỡi hạc về tây, run run rẩy rẩy kiên quyết nhét binh phù vào tay Tư Đồ Việt.

Tư Đồ Việt không muốn nhận, hắn không muốn vì chuyện nửa đường nhảy ra này mà cùng với cha hắn dính líu quan hệ, càng không muốn vào triều đình giao du với kẻ xấu, binh phù này chẳng qua chỉ là một lá bùa đòi mạng, hắn còn chưa chán sống, chỉ muốn ở trên núi tiêu dao làm thổ phỉ.

Nhưng mà, lương thảo của đại quân Đông Lăng bị Tư Đồ Việt dùng một cây đuốc đốt hơn phân nửa, không có cách nào chống đỡ quá lâu, liền nổi điên phá cổng thành, từng bước ép sát.

Tiếng hô “Giết” rung trời, trong gió nơi biên cảnh đều là mùi tanh của máu.

Nhiều năm sau, Tư Đồ Việt thường nghĩ, nếu như năm đó hắn không vì Lâm Chính Nhai mà mặc giáp ra trận, giương đao cưỡi ngựa phá đại quân Đông Lăng, vậy hắn có phải là có thể cả đời ở trên núi làm thổ phỉ không liên can gì đến triều đình?

Mà vấn đề này chung quy không có đáp án, cho dù thời gian quay lại lần nữa, lần thứ hai đối mặt quân địch đang áp sát, sự lựa chọn của bây giờ so với năm mười sáu tuổi đó cũng sẽ không khác biệt.

Chỉ là hắn không ưa những kẻ ba lòng hai dạ trong triều đình, một câu nói lừa gạt mười bảy mười tám khúc cua, ngay cả thư ngốc của hắn cũng giấu nhiều chuyện như vậy, rõ ràng cùng hắn không thù không oán lại nguỵ trang đến mức thâm cừu đại hận, Tư Đồ Việt nhớ tới việc này liền không thoải mái, nếu không phải cho là thư ngốc không ưa hắn, mấy năm qua hắn đã không bỏ qua cơ hội trêu chọc con mọt sách rồi. Ngốc ngốc bỏ lỡ nhiều năm như vậy, mà toàn bộ sự tình, đều phải tính lên đầu vị hoàng đế tẻ nhạt trong cung kia.

“Cái khỉ gì, lần sau tại đại hội săn bắn mùa thu ta phải bắn hai mũi tên thất thủ thôi.” Tướng quân vừa mặc quần áo vừa nói, Thẩm Mục bao bọc trong chăn nhỏ giọng: “Kỳ thực… Chủ ý này là ta nghĩ ra.”

“Cái gì?!” Tướng quân thật vất vả bò lên, vừa nghe liền đem người áp trên giường, “Giúp đỡ nam nhân khác đối phó nam nhân của ngươi, hả?”

Thẩm Mục đỏ mặt đẩy hắn, “Ngươi danh tiếng quá thịnh, thừa tướng sinh ra tâm tư, ta sợ ngươi có chuyện…”

Tướng quân còn đang giận dữ bỗng nhiên đáy lòng mềm mại, nắm cằm con mọt sách hôn một cái, “Vậy là ngươi đau lòng ta?”

Đáy mắt hắn đều là ý cười, đôi mắt sâu âm trầm nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thẩm Mục. Thẩm Mục kinh ngạc nhìn hắn, phảng phất bị hắn vây ở đáy mắt không ra được, mãi đến tận khi tay của tướng quân đưa vào trong chăn…

Thẩm Mục giật mình phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng đẩy tướng quân ra, “Muộn lắm rồi… Ngươi không phải nói muốn đi đón Vân Thiển cô nương sao…”

Tướng quân bóp eo con mọt sách một cái, ảo não mà bò lên giường, nghĩ thầm, mẹ nó, tên tiểu tử Triệu Thất mà còn chưa thu thập đủ tiền, lão tử lăng trì hắn!