Hận Thù

Chương 38




Chiếc phi tiêu bay thẳng về phía nó. Nó nhanh chóng né người sang một bên. Chiếc phi tiêu bay sượt qua người nó. Rất may chỉ là một vết thương nhẹ.Nó nhếch môi khinh bỉ:

- Đánh lén là không tốt đâu ?

Sarina lanh lùng đáp trả:

- Với loại người như cô, như thế mới đáng

Nó thoáng tức giận nhưng trở lại trạng thái băng lãnh ban đầu:

- Loại người như tôi ? Ý cô là gì ?

Nhỏ nhún vai tỏ vẻ không biết. Nó nói giọng vô cảm:

- Vào vấn đề chính.... cô tới đây làm gì ?

- Gianhf chức nữ hoàng thôi

- Cô nghĩ cái danh nữ hoàng của tôi là hư vô à ?

Sarina không nói gì, quay người bước đi. " Phập " là tiếng động duy nhất còn sót lại. Một con dao nhỏ bay sượt qua mặt nó để lại một vế thương nhỏ, con dao cắm vào bức tường sau lưng nó. Nó có hơi hoảng sợ: " Thân thủ của cô ta ... quả thật rất nhanh "

Hắn đứng gần đó, mặt hiện rõ sự lo lắng: " Cô ta phóng cây dao đó đi lúc nào ... mình không nhìn thấy "

Sarina vừa bước ra đến cửa, nhỏ ta xoay đầu lại nhìn nó, ánh mắt màu xanh rêu phảng phất sự đắc thắng khi thấy gương mặt hoảng sợ đó của nó, khuôn miệng đỏ hồng nhếch lên thành nụ cười ngạo nghễ. Đám đàn em của nhỏ lần lượt rút về.

Trong quán bar giờ vắng tanh, mấy tên đàn em của nó nàm dưới sàn nhà xem chừng bị thương không nhẹ. Nó nhìn cây dao ở trên bức tường, nó đưa tay rút mạnh con dao ra và lấy tờ giấy cắm trên đó xuống đọc. Nó lia mắt nhìn những dòng chữ trên tờ giấy. Bàn tay run run vô thức làm rơi tờ giấy. Nó lẩm bẩm:

- Ngày này tuần sau ... 6h chiều tại bãi đất trống xyz

Nói nó đang sợ ? Đúng , nó thật sự rất sợ. Nhìn vào hôm nay cũng đủ biết Sarina và bang Black Snow không hề tầm thường chút nào. Nó biết, cuộc chiến lần này không hề dễ dàng chút nào.