Hàng Ngày Sống Chung Với Muội Khống

Chương 10




Buổi sáng hôm nay, Thanh Vinh mang theo A Thúy đi tới một khối cỏ trống trải trên núi Phù không.

Thanh Vinh theo hình thể rồng khôi phục, tuổi tác trên người cũng chậm rãi tăng trưởng. hiện tại đã rút đi dáng vẻ hài đồng béo nộn, thoạt nhìn giống thiếu niên nhỏ tuổi.

Đuôi rắn A Thúy được thiếu niên nâng tay nắm, nửa người trên vắt trên ngực trái của hắn, từ phía sau vòng qua cổ hắn, đem đầu nằm trên đôi vai có điểm đơn bạc của hắn.

Vừa mới ăn no bụng bữa sáng, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, hơn nữa thiếu niên đi đường mang theo hô hấp hơi hơi phập phồng, A Thúy thoải mái đến mơ màng sắp ngủ.

Thanh Vinh đến địa phương tốt, không ôm nữa mà đem muội muội đang triền trên người mình buông xuống, sau đó ở ánh mắt nghi hoặc của em gái, xuống tay dựng chút đồ dùng nhà bếp.

Lập tức phải đích thân thủ giáo muội muội đi săn! Thanh Vinh hồi tưởng ban đầu nắm đó mẫu thân dạy hắn đi săn thú, khóe môi không thể ức chế mà cong lên một đọ cong rõ ràng.

A Thúy: Hôm nay như thế nào mà sảng khoái như vậy đem nàng buông xuống? không phải lúc trước muốn thân thân sờ sờ ăn thật nhiều đậu hũ mới bằng lòng hay sao? Tuy rằng cảm thấy như vậy thật phiền, nhưng tại sao hắn đột nhiên trở nên cấm dục như vậy(?), nàng trong lòng quả thật có điểm trống trải!

đi xa về phía trước, A Thúy trở về ba lần đầu. Lại bất ngờ vì một chút phúc lợi cũng không có! Nàng thật sự phải đi ư! thật sự đi rồi ư! đi rồi ư!

Thanh Vinh thấy muội muội liên tiếp quay đầu nhìn phía hắn, mà không phải giống như ngày thường vừa quay người liền đi vào bụi cỏ tự mình đi chơi, trong lòng thập phần kích động: Muội muội rốt cuộc bắt đầu luyến tiếc hắn?

Bên kia A Thúy phát hiện Thanh Vinh tuy nhìn nàng cười, những như cũ vẫn luôn có ý tứ không muốn lại gần, vì thế cuốn cuốn cái đuôi, bắt đầu nghĩ xem hôm nay chơi trò gì giết thời gian.

Nhưng mà không bao lâu, nàng liếc mắt nhìn Thanh Vinh đùa nghịch xong đồ dùng nhà bếp, hướng nàng đi tới, mà không phải giống mọi hôm ngồi trê mặt nhìn nàng chơi đùa khắp đùa.

A Ha! Quả nhiên vẫn là mỗi ngày không ăn một chén lớn đậu hũ của nàng liền không bỏ qua đi! (ây? nàng cao hứng cái gì?)

Thanh Vinh thấy nàng ngoan ngoãn ngốc tại chỗ chờ hắn tới, trong lòng càng vui vẻ. hắn sờ sờ đầu nhỏ của nàng, khen ngợi "thật ngoan", sau đó ngồi xuống bên người nàng.

A, mỗi ngày đều mở màn bằng việc ôm một cái thân thân sờ sờ, A Thúy hơi hơi nhắm mắt nghĩ, xem hắn luôn chăm sóc nàng ăn no ngủ kỹ, nàng sẽ tiếp tục nhẫn nại nhịn xuống......

Chính là, nửa ngày không có động tĩnh.

thật kỳ quái! Chẳng lẽ hắn phát minh chiêu số ăn đậu hủ mới? A Thúy nghi hoặc mở to mắt? Cái gì? Con thỏ?

Thanh Vinh thấy muội muội đôi mắt không chớp mà nhìn chằm chằm hắn dùng linh lực biến thành thỏ, trong long vui sướng giảm đi một chút. Biến thân lại làm Tiểu Kim Long, thành công đem tầm mắt muội muội hấp dẫn, sau đó mở miệng: "Ca ca hôm nay dạy bảo bảo đi săn."

A Thúy chớp chớp mắt, không rõ hắn rốt cuộc muốn làm gì.

Bởi vì muội muội hiện tại là rắn, không thể áo dụng đại kỹ xảo đi săn của Long tộc. Bất quá đối với Thanh Vinh mà nói, bắt chước một con rắn đi săn quả thực một giây là xong, hắn trong đầu bắt chước động tác ghi trong sách dạy trẻ, hình thể từ rồng con hóa thành rắn lớn, không tiếng động mà bơi tới con thỏ gần đấy, sau đó vèo một cái nhanh chóng chuẩn xác tàn nhẫn mà cắn con thỏ, một ngụm nuốt vào. Con thỏ trong miệng hắn hóa thành linh lực biến mất không thấy.

A Thúy:!!! Hảo......Hảo hung tàn!

Thanh Vinh đắc ý mà quay đầu nhìn về phía muội muội.

Sách dạy trẻ nói, bảo bối rắn sẽ đối với người dạy dỗ nó đi săn khi thành niên sinh ra sùng bái ngưỡng mộ tình cảm. Khi nhỏ hắn đúng là mười phần sùng bái mẫu thân dũng mãnh. Cho nên, muội muội cũng nhất định sẽ bị tư thế đi săn oai hùng của hắn mê hoặc.....đi?!!! Vì cái gì muội muội đang xem đến hắn, lúc sau tự nhiên lại hoảng sợ rụt rụt về phía sau?!

Này cũng không thể trách Thanh Vinh, làm sao ai có thể đoán được một con rắn cư nhiên sợ rắn?

Nhìn thấy con rắn lớn vừa mới nuốt con thỏ hướng nàng "Ti ti ti"

mà phun tin tử, A Thúy bản năng muốn chạy, nhưng thật mau liền nhớ đó là do rồng con biến thành, vì thể trong lòng không ngừng động viên chính mình, nỗ lực dùng ánh vàng rực rỡ tiểu long, tiểu shota đáng yêu manh manh, hình ảnh thiếu niên tuấn mỹ thay đổi thành lục xà trước mắt.

Nhưng cuối cùng cũng không thành công....Nhan sắc cùng hình thể kém quá nhiều! A Thúy trong lòng cơ hồ muốn ngửa mặt lên trời rống giận: Ai tới nói cho nàng, vì cái gì rồng vàng lại biến thành rắn lục, vì cái gì một rồng con dịu dàng đáng yêu biến thân lúc sau sẽ thành cự mãng a a a!!!

Thanh Vinh cho rằng muội muội sẽ đối với nhan sắc chính mình lúc ban đầu có hảo cảm, cho nên biến thân thành rắn lục. Sau đó cảm thấy hình thể càng lớn càng tuấn lãng, càng có thể đưa tới ánh mắt sùng bái của muội muội, vì thế biến thành một con đại lục xà..... Ai ngờ biến khéo thành vụng.

hắn thò lại gần muốn liếm liếm con rắn nhỏ trấn an nàng, kết quả con rắn nhỏ lùi ra xa hơn.

Thanh Vinh thật tổn thương, nhưng ngay sau đó nghĩ lại, muội muội không am hiểu pháp thuật, có thể hay không biết con rắn này là hắn biến thành? Nghĩ như vậy, hắn biến trở về rồng vàng. Gần chút nữa quả nhiên không bị muội muội né tránh. Tinh thần bị thương lập tức hồi phục như cũ, thậm chó còn có không ngừng có xu thế bay lên: Muội muội cư nhiên biết không thể tới gần rắn lạ, giỏi quá!

Như vậy chính là không có biện pháp dạy dỗ muội muội đi săn, Thanh Vinh dùng móng rồng hướng con rắn nhỏ cọ cọ cọ, không thể làm nàng sùng bái ngưỡng mộ mình, thật thất vọng.

A Thúy không có nhiều tâm tư như vậy, chỉ là ở trong lòng khẩn cầu hắn cọ đủ rồi về sau ngàn vạn đừng tới liếm nàng thân mật nàng, hắn vừa mới nuốt một con thỏ! Ai biết có hay không thuận tiện nhai một cái? Tưởng tưởng hình ảnh máu bắn ba thước, A Thúy liền nhảy cách xa miệng rồng vàng nhỏ ba thước. Chính là móng vuốt này thật chặt, căn bản tránh không thoát....

A Thúy bị cọ cọ cảm thấy má trên da có điểm nóng lên. Mới đầu không để trong lòng, cho rằng đại khái là kim long cọ quá dùng sức. Nhưng sau vùng da xung quanh cũng càng ngày càng nóng, tiếp theo một cỗ đau khổ quen thuộc rãi bốc lên.

Lại muốn lột da?! A Thúy tưởng tượng đến lần trước trải qua thống khổ liền muốn đâm tường, xuyên qua thành rắn sao lại phiền toái như vậy a!