Hàng Trí Nữ Phụ, Online Chờ Chết

Chương 2: Nữ Phụ Tham Sống Sợ Chết (2)




Thịnh Chí Minh mặt không biểu tình trở lại phòng bệnh, ngay cả mục đích vì sao lại đi tìm Diệp Vi cũng quên mất -- hắn muốn cô về sau không cần đi tìm hắn nữa, quan hệ của bọn họ tới đây là kết thúc. Lúc đầu chỉ cần trợ lý đi qua nói một tiếng, thế mà hắn lại ma xui quỷ khiến thế nào lại thay đổi chủ ý, muốn nhìn một chút xem Diệp Vi còn có lý do thoái thác gì.

Ai ngờ lại nghe được suy nghĩ chân thật trong lòng người phụ nữ kia.

Hắn đã sớm biết, người phụ nữ kia tham sống sợ chết lại yêu thích hư vinh, ở với hắn chỉ là bởi vì tiền của hắn, lợi dụng hắn để bò lên trên giới giải trí, đối với hắn chỉ có vài phần thiệt tình.

Nhưng mà hắn không nghĩ tới, mọi chuyện đã đến tình trạng như ngày hôm nay rồi mà cô ấy lại còn nói, "Sẽ không"!

Ngu xuẩn!

Phụ nữ muốn chết vì hắn không ít, người vì hắn mà trả giá bằng sinh mệnh cũng có, phụ nữ bởi vì bị kết thúc mà nháo đến mức đòi muốn chết hắn cũng không phải chưa từng thấy qua.

—— Nhưng Diệp Vi là người phụ nữ duy nhất, bất cứ những việc đã phát sinh trước hay sau, đều có thể kiên định nói "Sẽ không".

Chỉ cần tiền của hắn, không màng đến hắn, lập trường kiên định đúng là xưa nay chưa từng có!

Mặc dù hắn đối với cô ấy cũng chưa từng dùng qua nhiều tâm tư.

Hai người bắt đầu đến với nhau chính là qua một cuộc giao dịch.

Hắn đốt điếu thuốc, nghe được động tĩnh ngoài cửa.

Thế mà lại chỉ có Lưu Giai đuổi theo tới đây?

A.

Thịnh Chí Minh cũng không rõ cảm giác lúc này là gì, chỉ cảm thấy quả nhiên là như thế, bọn họ vốn không phải bạn bè nam nữ bình thường, hoặc có thể nói là, chỉ có quan hệ nam nữ thân mật mà thôi. Về sau Diệp Vi mượn quyền thế của hắn, nói cô là bạn gái hắn, hắn nghe xong cũng chỉ cười một tiếng cho qua. Đối với người phụ nữ của mình, hắn từ trước đến nay đều rất hào phóng, tại thời điểm hắn cảm thấy hứng thú với cô thì có thể sủng cô nhất thời.

Không biết vì cái gì, trong lòng hắn có chút hụt hẫng.

Đột nhiên nhớ tới chuyện xảy ra ngày đó, lúc đó Vương Nhược Nghiên vừa mới vì hắn mà chắn một dao, sinh mệnh bị đe dọa vô cùng nguy hiểm, cảnh sát chậm rãi tới muộn, hắn che chở cô ấy lên xe cứu thương, trong nháy mắt trong đầu cũng nhớ tới Diệp Vi, bởi vì nhớ tới Diệp Vi, hắn quay đầu lại nhìn một cái, chính là cái nhìn này, làm hắn đến nay canh cánh trong lòng.

Người phụ nữ kia đứng ở chỗ đó, ngoan ngoãn giơ hai tay để cảnh sát giúp cô cởi bỏ dây thừng, trên gương mặt xinh đẹp kia lại bất đồng với vẻ kinh hoảng thất thố lúc trước, cũng không phải được cứu về mà vui đến phát khóc, ngược lại cực kỳ bình tĩnh, thờ ơ khiến người ta khó có thể lý giải được, thật giống như người thiếu chút nữa bị giết không phải là cô ấy... Là thờ ơ sao?

Giống như không có hứng thú, " A! Rốt cục có thể kết thúc công việc, về nhà nghỉ ngơi thôi."

Hắn cũng không thể xác định được.

Bởi vì chỉ trong một cái chớp mắt, lúc cô ngẩng đầu nói chuyện cùng với vị cảnh sát, cô chớp đôi mắt, gương mặt xinh đẹp có thể mê hoặc lòng người, mảnh mai nhu nhược đáng thương, nước mắt lưng tròng, thật là chọc người thương tiếc.

Hiện giờ bình tĩnh hồi tưởng lại, vẫn như cũ cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Hắn nhìn lầm rồi ư?

Thịnh Chí Minh lại nghĩ tới lúc bọn bắt cóc bởi vì tò mò mà hỏi Diệp Vi và Vương Nhược Nghiên có phải bạn gái của hắn hay không, Diệp Vi mắt chứa đầy nước liều mạng lắc đầu nói: "Không phải, tôi không phải bạn gái Thịnh thiếu, tôi không phải...... Các người đừng giết tôi!"

Vương Nhược Nghiên nói: "Tôi là bạn của Thịnh thiếu." Lời lẽ của cô chính đáng, phân tích rõ lợi và hại, "Các anh có biết hiện tại việc các anh đang làm là phạm pháp không? Ba người chúng tôi đều không phải người thường, đột nhiên biến mất không thấy nói gì sẽ lập tức bị phát hiện, sau đó báo nguy, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, các anh cho rằng các anh thoát được sao? Chỉ cần hiện tại các anh thả chúng tôi ra, tôi hứa là sẽ không báo nguy, hơn nữa cho các anh một số tiền."

Thịnh Chí Minh thưởng thức sự dũng cảm và trấn định của Vương Nhược Nghiên vào giờ phút này, đồng thời khinh thường bao cỏ là Diệp Vi.

Hắn liếc nhìn Diệp Vi một cái, phát hiện ra cô mặc dù co ở góc kia khóc, một bên vẫn không quên hướng sang bên cạnh trốn đi, cách hắn rất xa, giống như hận trước nay không quen biết hắn.

Thịnh Chí Minh cười lạnh một tiếng.

Khẳng định là hắn nhìn lầm rồi.

"Thịnh tổng, Nhược Nghiên tiểu thư đã tới, nói là ở phòng bệnh lâu đến mức mốc meo, muốn đi ra bên ngoài tản bộ. Ngài có muốn đi cùng một chút hay không?" Trợ lý đứng ở cửa cẩn thận hỏi, hắn biết hiện tại đối với Thịnh Chí Minh mà nói, Vương Nhược Nghiên là sự tồn tại đặc biệt nhất.

Sắc mặt Thịnh Chí Minh quả nhiên có chút hòa hoãn, đi theo trợ lý ra khỏi phòng bệnh.

Người con gái có gương mặt thanh tú mang theo một chút tái nhợt ngồi trên xe lăn, thoạt nhìn có chút suy yếu nhưng tinh thần lại không tệ lắm, trên mặt cô ấy lộ ra nụ cười tươi thật lớn, như mặt trời nhỏ có sức sống bừng bừng: "Chí Minh, hôm nay thời tiết thật tốt, chúng ta đi ra ngoài một chút đi."

Lưu Giai vốn dĩ sốt ruột, lúc sau bị nghe lén cuộc nói chuyện càng gấp đến độ không chịu được, tóc đều muốn trắng mấy ngọn, mỗi ngày ở bên tai Diệp Vi nhắc mãi xong rồi xong rồi.

Lúc trước mỗi ngày đều đến trước phòng bệnh Thịnh Chí Minh thăm hỏi, hiện tại hận không thể một ngày ba bữa thêm buổi cơm chiều thêm ăn khuya đi, đáng tiếc đến bóng dáng Thịnh Chí Minh cũng chưa thấy, bảo vệ canh giữ ở cửa đều quen biết cô ấy, cô ấy mới vừa tới gần liền theo bản năng tiến lên một bước chắn ở cửa.

Là người bị Thịnh đại thiếu kéo vào sổ đen, Lưu Giai nhận hết mọi sự xem thường.

Lưu Giai: "......"

Lưu Giai trở lại phòng bệnh liền khóc với Diệp Vi, khóc kiếp sống người đại diện của cô ấy đều đã bị hủy trong chốc lát, khóc vì tương lai bi thảm không thôi.

Diệp Vi vốn dĩ rất cao hứng, thấy Lưu tỷ như vậy, trong lòng cũng có chút băn khoăn, các cô là bạn học đại học, tốt xấu gì cũng cấu kết với nhau làm việc xấu lâu như vậy, lúc trước hợp tác còn rất vui sướng nên giờ tốt bụng an ủi cô ấy vài câu: "Không có việc gì, trên đời này không phải chỉ có nghề người đại diện, người ta thường nói con đường nào cũng dẫn đến La Mã (*), chị hiểu được biến báo (**) mà. Cho nên đừng khóc nữa nhé."

(*) con đường nào cũng dẫn đến La Mã: có nghĩa là làm gì thì làm nhưng cuối cùng nó cũng sẽ là điểm dừng chân, là điểm đến...

(**) biến báo: dựa theo tình hình khác nhau, thay đổi một cách vô nguyên tắc.

"..?? " Có người an ủi như thế sao? "Em câm miệng đi!"

Diệp Vi: "Được."

Ngay cả khi cô câm miệng thì việc này cũng không có cách giải quyết.

Làm người đại diện của nữ phụ ác độc, tồn tại để giúp đỡ khi dễ nữ chủ, cô ấy cũng sẽ cùng bị chèn ép với cô, tất nhiên là sẽ không có nghệ sĩ nào dám theo cô ấy, cuối cùng xám xịt rời khỏi giới giải trí, nhưng mà so với kết cục té lầu chết thảm của nguyên chủ, Lưu Giai còn tốt chán, mấy năm trước kiếm lời không ít tiền, rời khỏi giới giải trí trở về với cuộc sống người thường thì tính sơ ra cũng là con số thiên văn mà người khác vất vả mấy đời mới kiếm được.

Lưu Giai làm người đại diện, tuy rằng dùng qua không ít thủ đoạn xấu với nữ minh tinh khác, mua thuỷ quân đoạt tài nguyên để kiếm nhiều lợi ích, nhưng tình cảm của cô ấy đối với nguyên chủ cũng có vài phần nhiệt tình, sau khi nguyên chủ té lầu chết thảm, cũng từng cực lực đi tìm kiếm chân tướng —— đáng tiếc cô ấy thấp cổ bé họng, cuối cùng ngược lại bị người ta trùm bao tải đánh một trận, chặt đứt một chân, bị mất nửa cái mạng.

Lưu Giai bị sợ vỡ mật, vì cái mạng nhỏ của mình, chỉ có thể tạm thời quên đi.

Mặc dù cốt truyện chỉ rải rác vài nét bút, nhưng cũng có thể nói là khi có hoạn nạn mới thấy chân tình.

Cho nên cảm giác của Diệp Vi đối với Lưu Giai cũng không tệ lắm, vào giờ phút này thấy cô ấy khóc có cảm giác thật chân tình như thế liền không nhịn được an ủi cô ấy vài câu. Nào biết được chọc làm cho người ta càng thêm tức giận.

Lưu Giai oán trời oán đất trong chốc lát, lại tỉnh lại: "Chúng ta phải đi đường cong cứu nước, hiện tại trong mắt Thịnh Chí Minh, Vương Nhược Nghiên mới là người tâm phúc, đi, chúng ta đi tìm Vương Nhược Nghiên, để cô ta ở trước mặt Thịnh thiếu nói tốt về em vài câu. Hy vọng cô ta bỏ qua xích mích trước đây, giúp em một phen."

"Lưu tỷ, là chị thì chị sẽ không so đo xích mích trước đây sao? Lúc trưước chúng ta làm không thiếu việc xấu với cô ta."

Lưu Giai nghẹn một chút: "... Sẽ không. Nhưng cũng không thể không làm gì? Ngựa chết chữa thành ngựa sống, thử trước một chút rồi lại nói."

"Thôi đi, em không đi cầu cô ta đâu, cho rằng có cái thân phận ân nhân cứu mạng liền ghê gớm lắm sao?"

"Vậy em nói xem phải làm sao bây giờ?"

Diệp Vi: "......"

Không thế nào làm cái việc đó được, cô diễn tốt như vậy, cô ta không cứu thì thật khiến cô thất vọng nha.

Lưu Giai: "......?"

Diệp Vi: "............?"

Lưu Giai: "......? Kỳ quái, sao chị lại cảm thấy bộ dáng của em không sốt ruột dù chỉ một chút??"

... Lưu tỷ là chó hay sao mà nhạy bén như vậy?

Diệp Vi giải thích nói: " Gấp cái gì mà gấp? Yên tâm đi, em dù sao hiện tại cũng là một nữ minh tinh ngàn vạn fans, không có khả năng bị đuổi khỏi giới giải trí, cùng lắm là thiếu một chút lợi ích của Thịnh Chí Minh đem đến mà thôi, hiện tại có nhiều fans bị bệnh hay quên, qua một thời gian ngắn bọn họ sẽ quên những sự việc hiện tại, đến lúc đó lại thuê người để tẩy trắng là được rồi, chứ không làm sao em đi ra ngoài làm việc được? Chị nhìn việc ai đó trước kia làm tiểu tam nháo lớn chuyện bao nhiêu kia kìa, lúc này mới qua bao lâu, giờ đã tẩy trắng thành nữ thần."

Nói như vậy cũng có đạo lý, còn có khoảng thời gian trước có đạo diễn đạo diễn xuất, lúc ấy khiến cho oanh động lớn bao nhiêu, cư dân mạng đều nổ tung chảo, đầu tiên là đạo diễn đi đến nơi nào cũng bị mắng, mắng xong lại đi đến Weibo của vợ ông ta cũng là một nghệ sĩ muốn ly hôn với đạo diễn, nhưng lúc này mới qua bao lâu, người ta không chỉ không có ly hôn, phim điện ảnh của người ta giờ không phải đã hô mưa gọi gió đó sao?

Lưu Giai rốt cuộc đã hiểu, thì ra Diệp Vi không phải không sốt ruột mà là không đầu óc!

"Tình cảnh của em không giống, người em đắc tội chính là Thịnh Chí Minh! Địa vị của giải trí Thịnh Thế ở trong giới em lại không phải không biết, ngay cả khi hắn không tìm em gây phiền toái, nhưng những người sợ đắc tội Thịnh Chí Minh thì sao? Bọn họ còn ai dám dùng em?"

"Em phải biết mấy ngày ngắn ngủn này, chị thu được bao nhiêu tin hủy hợp đồng không? Những kịch bản đó đã định là của em thế mà giờ đều rút về! Còn có nhà phát ngôn cho những nhãn hiệu lớn, lúc này còn tìm chúng ta đòi tiền vi phạm hợp đồng, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng em sao có thể chịu được! Hiện thực trong vòng này là như vậy, tình nguyện gièm pha bay đầy trời cũng không nên đắc tội với người không thể đắc tội!"

"Bằng không em cho rằng vì cái gì mà chị lại gấp như vậy, còn không phải là bởi vì người em đắc tội chính là Thịnh đại thiếu hắn sao!"

"Hơn nữa em có biết, 《 hậu cung 》 này là kịch bản của giải trí Thịnh Thế, lúc trước em có thể đánh bại Triệu Thanh bắt lấy kịch bản này, chính là bởi vì em là người được Thịnh thiếu chọn! Triệu Thanh người ta chính là ảnh hậu, lợi hại hơn em em còn không biết? Hiện giờ em đắc tội với Thịnh thiếu, Vương Nhược Nghiên thượng vị, em cảm thấy bọn họ còn sẽ tiếp tục để cho em diễn vai nữ chính? Để ân nhân cứu mạng của Thịnh đại thiếu là Vương Nhược Nghiên là nữ phụ?"

Nguyên cốt truyện chính là như thế, sự nghiệp Diệp Vi xuống dốc không phanh, không chỉ có hợp đồng người phát ngôn và kịch bản điện ảnh toàn bộ bị đổi, sản phẩm của người phát ngôn cũng bị tẩy chay, tạp chí quay chụp doanh số không đủ trăm bản, ngay cả người ở trong vòng lúc trước chơi với Diệp Vi đều sôi nổi tránh cô giống như tránh ôn thần, sợ quan hệ có dính líu tới Diệp Vi sẽ liên lụy tới bản thân.

Lúc này những người không có bỏ đá xuống giếng đều là người tốt.

Đối với những điều này Diệp Vi đương nhiên đều biết, cô cũng không phải thật sự ngốc, Thịnh Chí Minh tâm cao khí ngạo (*) khinh thường việc tìm cô gây phiền toái, nhưng những người sợ đắc tội với Thịnh Chí Minh, người muốn lấy lòng Thịnh Chí Minh thì lại khác.

(*) Tâm cao khí ngạo: kiêu ngạo, thường chỉ tính cách những con người có tài.

Đây cũng là do nguyên chủ tìm Vương Nhược Nghiên gây phiền toái, hoàn toàn bị Thịnh Chí Minh ghét bỏ, thậm chí sau khi bị bôi đen, chỉ có thể đóng vai nha hoàn đứng ở một góc làm chút việc bưng trà đưa nước, hoặc là bị pháo hôi Giáp Ất, Giáp Bính đánh chửi.

Nữ phụ ác độc chết khi làm nền đã đủ.

Thực tốt, bị pháo hôi trong cốt truyện lúc trước giúp hoàn thành nhanh hơn một bước.

......

Diệp Vi vẫn cùng Lưu Giai đi tìm Vương Nhược Nghiên, đáng tiếc chưa thấy được Vương Nhược Nghiên, nam chính 《 hậu cung 》 Chu Gia đã tới rồi.

Độ nổi tiếng của Chu Gia ở trong giới so với Diệp Vi cao hơn rất nhiều, hắn ta đã đạt được giải thưởng Bạch Ngọc Lan, Phi Thiên, Kim Ưng, ba giải thưởng lớn xem như là đã rất thỏa mãn, hắn ta mặc dù không phải người nổi nhờ độ nổi tiếng, sức ảnh hưởng lại không cần đến độ nổi tiếng của mấy minh tinh, hắn ta bắt đầu sự nghiệp nhờ giá trị nhan sắc, cộng với kỹ thuật diễn, còn có nhiều fan tốt trung thành. Cho nên ở trong giới rất có địa vị.

Đồng thời, hắn ta cũng là người phát hiện ra tài năng của nữ chủ.

Nữ chính lúc trước tham gia thử kính 《 hậu cung 》, kỹ thuật diễn linh động của cô ta khiến hắn ta có ấn tượng sâu sắc với cô ta, cũng bởi vì khẳng định của hắn ta mới làm nữ chủ trổ hết tài năng, cuối cùng đạt được nhân vật nữ hai 《 hậu cung 》.

Chu Gia thưởng thức Vương Nhược Nghiên, ở đoàn phim cũng rất chiếu cố cô ta, quan hệ hai người vừa là thầy vừa là bạn, khi ở trước mặt truyền thông phỏng vấn cũng không che dấu được sự thưởng thức đối với Vương Nhược Nghiên, không che dấu sự ca ngợi đối với cô ta một chút nào, thường thường trêu chọc khiến nam chủ ghen tuông quá độ —— không sai, thân phận thật sự của Chu Gia, kỳ thật là chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chủ!

Đương nhiên, địa vị không sánh bằng cô rồi.

Quả nhiên lúc Chu Gia mới xuất hiện, nam chủ cũng mang theo người chậm rãi tới muộn, hắn tự cao tự đại, không thèm cho Diệp Vi một cái ánh mắt, chỉ liếc mắt nhìn Chu Gia một cái.

Chu Gia nói một tiếng: "Thịnh tổng."

"Chu đại minh tinh như thế nào lại có thời gian đến bệnh viện?"

"Tôi tới xem Nhược Nghiên."

Thịnh Chí Minh ý vị không rõ cười một tiếng.

Trợ lý đẩy cửa phòng ra, Thịnh Chí Minh đi vào trước một bước.

Chu Gia theo sát sau đó.

Đãi ngộ như vậy Lưu Giai xem đến mức mí mắt nhảy dựng, nghiến răng nghiến lợi, ghen ghét đến mức không chịu được.

Lôi kéo Diệp Vi đi theo chen vào.

Diệp Vi vỗ vỗ tay Lưu tỷ: Kiềm chế tính khí một chút, đừng tức giận, trò hay còn ở phía sau.

Lưu Giai vỗ vỗ tay cô: Ừm, giết chết con bitch Vương Nhược Nghiên kia đi!