HÀNG TRÍ NỮ XỨNG, ONLINE CHỜ CHẾT

Chương 70: Nữ Phụ Ác Độc Là Thiên Kim Thật (1)



Gần đây trong giới làm người ta sôi nổi thảo luận, chính là chuyện con gái của Diệp Thế Thành bị ôm sai, nguyên nhân gây ra là Diệp Thế Thành sinh một hồi bệnh nặng, thận ông ta suy kiệt cần làm giải phẫu cấy ghép, bệnh này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, đương nhiên nhà họ Diệp có rất nhiều tiền, căn bản không cần lo lắng phí trị liệu, khó nhất chính là phải tìm được quả thận thích hợp, cho dù nhà họ Diệp có tiền, chỉ một chốc cũng không tìm được người thích hợp.

Cho nên trước tiên làm ghép đôi ở họ hàng gần một chút, một lần ghép này, vấn đề liền xảy ra.

Xác suất ghép đôi thành công của Diệp Oánh và Diệp Thế Thành dường như bằng không, bọn họ trừ bỏ có nhóm máu giống nhau, những cái khác thì đều khác biệt. Lại tra một hồi, thật tốt, Diệp Oanh và Diệp Thế Thành vậy mà không phải thân sinh?!

Được oa!

Diệp Thế Thành tức giận đến thiếu chút nữa đánh lên người Vương Tuệ, “Bà đi ra bên ngoài vụng trộm sau lưng tôi?”

Vương Tuệ so với Diệp Thế Thành còn lờ mờ hơn, bà ta là có oan không có chỗ nói, có khổ không chỗ nói: “Sao có thể? Tôi làm sao có thể làm ra cái loại chuyện thiếu đạo đức này!”

Vốn dĩ thân thể của Diệp Thế Thành rất không tốt, hơn nữa một chuyến này, thiếu chút nữa trực tiếp khiến cho ông ta tức chết.

Nhà họ Diệp rất là ầm ĩ một đoạn thời gian, cuối cùng vẫn là Vương Tuệ cùng Diệp Oánh đi làm xét nghiệm ADN, mới phát hiện Diệp Oánh không chỉ có không phải con ruột của Diệp Thế Thành, càng không phải con ruột của Vương Tuệ, kết quả vậy mà là ôm sai rồi?!

Đứa con gái nhà họ Diệp nuôi mười tám năm vậy mà không phải con ruột, vậy con gái ruột của bọn họ ở đâu?

Còn may nhà họ Diệp có tiền có thế, hao phí thật lớn sức người sức của, kiểm tra tất cả từ lúc bắt đầu, lúc này rốt cuộc mới tìm được người ôm sai con gái của bọn họ rồi, cũng chính là Trần Tiểu Hồng hiện tại.

Nhà họ Trần và nhà họ Diệp dường như là hai cái cực đoan, đại nghiệp của Diệp gia gia rất lớn, ở chính là biệt thự, nấu cơm có bảo mẫu, quét rác có a di, trông cửa có đại thúc, ra vào có tài xế.

Những năm gần đây Diệp Oánh lớn lên ở nhà họ Diệp, không chỉ có tiếp nhận chiếu cố tốt nhất, còn có giáo dục tinh anh tốt nhất, cô ta ưu nhã mỹ lệ xinh đẹp hào phóng, là tiểu thư khuê các chân chính.

Nhà họ Trần đâu? Nhà họ Trần ở chính là phòng đất, bên ngoài mưa to, trong phòng mưa nhỏ; cơm đến tự mình làm, mà đến tự mình quét, trông cửa chính là một con chó vàng lớn, ra vào chỉ có hai cái chân, tốt một chút nói không chắc có thể gặp cái xe bò, ngay cả đi học cũng bắt đầu từ buổi sáng 5 giờ, đi quãng đường mười dặm.

Nhà họ Trần có thể nói là nghèo rớt mồng tơi, nghèo đến ngay cả thịt khô treo ở trên bếp cũng có thể ăn từ đầu năm đến cuối năm, thời điểm nhà họ Diệp đi tìm người, Trần Tiểu Hồng đang làm việc ở ngoài ruộng, cô còn gặp nguy cơ phải bỏ học, về phần vì sao sẽ bỏ học? Không chỉ có là bởi vì nghèo, còn bởi vì Trần Vệ Quốc cảm thấy cô là một người phụ nữ gia đình, con gái gả chồng như nước đổ đi, nói thêm nữa cũng là đi học cũng phải mất tiền, không bằng đi ra ngoài làm công kiếm tiền nuôi em trai, dành dụm lương mấy năm, lại trở về kết hôn, cũng liền không sai biệt lắm.

Trần Tiểu Hồng trưởng thành trong hoàn cảnh này, có thể dùng ba chữ khái quát, đen, gầy, quê mùa.

Khi Diệp Thế Thành và Vương Tuệ thấy ảnh chụp Trần Tiểu Hồng, thiếu chút nữa cả kinh đến tức giận, đứa con gái quê mùa này chính là con gái bọn họ?

Ảnh chụp Trần Tiểu Hồng thật sự là quê mùa, cô mặc quần jean tẩy đến mức trở nên trắng, tẩy đến mức sắp không phân biệt ra màu sắc vốn có, giày cũng là giày vải bông màu đen, bởi vì đi lâu rồi, cạnh lòng bàn chân còn nổi lên nấm mốc, hàng năm cô làm việc trên mặt đất khiến cho cô bị phơi thật sự đen, cả người thoạt nhìn bẩn hề hề, vừa quê mùa lại túng, bộ dáng cứng đờ ngốc lăng khi đối mặt với màn ảnh…… Lại nhìn một người bị bọn họ nuông chiều từ bé giống như một tiểu công chúa Diệp Oánh……

Hai người khác nhau như trời với đất, khó có thể hình dung.

Hơn nữa từ sau khi Diệp Oánh biết cô ta không phải con gái ruột của ba mẹ, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, mắt thường có thể thấy được gầy một vòng, cố tình trên mặt còn giả bộ đến vẻ mặt kiên cường, còn nói cho dù trở về cũng sẽ nhớ bọn họ, nhớ kỹ bọn họ, chờ về sau cô ta thi đại học đến thành phố C, cô ta cũng sẽ thường xuyên tới xem bọn họ, nhìn khiến cho người ta vô cùng đau lòng.

Tuy rằng Vương Tuệ đau lòng con gái ruột của mình ở bên ngoài ăn mười mấy năm khổ, nhưng đứa con gái nuôi bên cạnh từ nhỏ quả thật cũng sẽ càng thân thiết hơn một ít, tình cảm cũng càng thêm thâm hậu, “Lão Thành a, tôi luyến tiếc Oánh Oánh đi, Oánh Oánh là con gái của tôi, cho dù không có quan hệ huyết thống với chúng ta, nhưng tôi coi nó là con gái ruột nuôi mười tám năm, tình cảm này không phải giả. Lại nói cái nhà họ Trần kia căn bản toàn là người vùng ngốc, Oánh Oánh trở về, chịu được sao? Không được, tôi không đồng ý đem Oánh Oánh đổi trở về.”

Diệp Thao cũng nói: “Con cũng không cần đem em gái đổi trở về, con không cho phép hai người đổi trở về, con sẽ không để Oánh Oánh đi, nếu là hai người dám đem em gái tiễn đi, con liền đi theo con bé cùng nhau đi!”

Diệp Thế Thành cả giận: “Con đang nói cái lời hỗ trướng gì đây?”

Diệp Thao cố chấp nói: “Dù sao con chỉ nhận một đứa em gái là Oánh Oánh, con cùng cái gì mà Trần Tiểu Hồng kia lại không thân, cho dù nó là em gái ruột của con thì thế nào? Ngay cả thấy con cũng chưa gặp qua nó, căn bản là không có tình cảm gì, cha còn muốn cho con cùng nó anh em tình thâm a?”

Diệp Thế Thành: “Mặc kệ nói như thế nào, rốt cuộc con bé cũng là em gái con, về sau con không cần làm trò nói loại lời này trước mặt con bé.”

Diệp Thao bĩu môi: “Con mặc kệ, dù sao không cho phép hai người đem Oánh Oánh tiễn đi! Cũng không biết cái Trần Tiểu Hồng kia suy nghĩ cái gì, vì sao nhất định phải ầm ĩ trở về chứ? Nó với chúng ta trừ bỏ có quan hệ huyết thống, ngay cả nhìn cũng chưa gặp qua, có thể không có tình cảm gì, nó vậy mà bỏ được ba mẹ chiếu cố nó mười mấy năm, này cũng quá lãnh khốc vô tình đi?”

“Diệp Thao, không cho phép con nói em gái con như vậy!” Diệp Thế Thành quát.

Diệp Thao bĩu môi: “Ba, ba bỏ được Oánh Oánh đi a?”

Đương nhiên Diệp Thế Thành cũng không nỡ, Diệp Oánh là bảo bối mà nhà bọn họ tỉ mỉ bồi dưỡng ra, sao có thể để cô ta trở lại cái khe núi kia? Điều kiện của nhà họ Trần quá kém, ông ta cũng không muốn Diệp Oánh trở về chịu khổ chịu tội.

Lại nói tình cảm mười mấy năm, cũng không có khả năng nói vứt bỏ liền vứt bỏ.

Diệp Thao: “Nếu cái Trần Tiểu Hồng kia kiên trì phải trở về, vậy để con bé trở về đi, nhưng là Oánh Oánh chúng ta liền không tiễn trở về, nhà họ Diệp chúng ta nuôi nhiều thêm một đứa con gái mà thôi, lại không phải nuôi không nổi!”

Vương Tuệ nói: “Chính là nhà họ Trần bên kia sẽ đáp ứng sao?”

Diệp Thao nói: “Bọn họ nếu là vì muốn tốt cho con gái của mình liền sẽ đáp ứng, chỉ có chúng ta mới có thể cho Oánh Oánh chiếu cố tốt nhất, bọn họ muốn cho Oánh Oánh trở về chịu khổ sao?”

Sau khi người nhà họ Diệp cùng Diệp Oánh ở chung mười năm, tình cảm vẫn luôn rất tốt, tự nhiên không muốn đem Diệp Oánh đổi trở về, vốn là bọn họ chuẩn bị tất cả còn giống như trước đây, để Trần Tiểu Hồng tiếp tục sinh hoạt ở nhà họ Trần, nhà họ Diệp có thể cải thiện sinh hoạt của nhà họ Trần một chút, ví dụ như nói cho họ một số tiền, số tiền này cũng đủ để nhà họ Trần mua một căn hộ trong thị trấn còn có thừa, để cho bọn họ dọn từ trên núi xuống trấn, sinh hoạt cũng liền không phải khó khăn như vậy, mỗi tháng còn sẽ cho một ít phí sinh hoạt, chờ thời điểm nghỉ đông và nghỉ hè có thể tiếp Diệp Vi tới đây chơi, về sau còn có thể sắp xếp công việc và xem mắt cho cô cứ như vậy, Diệp Oánh cũng liền không cần rời đi.

Ai ngờ biết Trần Tiểu Hồng biết sự thật ngược lại vẫn nói cô phải trở về, bất kể như thế nào cũng phải trở về, khuyên như thế nào cũng không nghe, ầm ĩ ồn ào thậm chí tuyệt thực cũng phải trở về!

Diệp Thế Thành và Vương Tuệ cũng không có khả năng thật sự bỏ lại con gái không quan tâm, kể từ đó, tự nhiên là muốn nhận Trần Tiểu Hồng này trở về, nhưng là Diệp Oánh đi liền trở thành vấn đề quan trọng trong miệng ba người nhà họ Diệp.

Cuối cùng vẫn là Diệp Thế Thành đánh nhịp quyết định, Trần Tiểu Hồng phải trở về nhà họ Diệp, nhưng Diệp Oánh cũng không cần đi, bất kể là con gái ruột Trần Tiểu Hồng của bọn họ hay là dưỡng nữ Diệp Oánh, về sau đều từ nhà họ Diệp nuôi nấng.

Nhà họ Trần tự nhiên không nghĩ để hai đứa con gái đều ném đá trên sông, Diệp Thế Thành cho Trần Vệ Quốc một số tiền đáng kể, mặt khác còn mua cho ông ta một cái phòng ở trên trấn, rốt cuộc mới khiến ông ta ngậm miệng.

Từ đây, Trần Tiểu Hồng trở lại nhà họ Diệp cải danh Diệp Vi, mà Diệp Oánh thì tiếp tục ở lại nhà họ Diệp, vẫn như cũ để cô ta làm đại tiểu thư của nhà họ Diệp.

Trần Vệ Quốc coi tiền như mạng, đứa con gái bị ông ta trở thành bồi tiền hóa hiện giờ đổi lấy một số tiền đáng kể, mà con gái ruột của ông ta ở lại nhà họ Diệp, có nghĩa là tài phú của ông ta sẽ không ngừng cuồn cuộn sao? Ông ta nghĩ nghĩ liền đáp ứng rồi, vì tỏ vẻ ông ta muốn xây dựng quan hệ thân thiết, còn cố ý ở thời điểm Diệp Vi tới đây, để cô mang theo thịt khô ngày thường ông ta không nỡ ăn, cho nên cũng liền có cảnh tượng Diệp Vi cõng bao lớn bao nhỏ trở lại nhà họ Diệp.

……

Đây không chỉ có là lần đầu tiên Diệp Vi và Diệp Thế Thành, Vương Tuệ, cùng với anh trai cô Diệp Thao gặp mặt, cũng là lần đầu tiên Diệp Thế Thành, Vương Tuệ và Diệp Thao thấy Diệp Vi, không phải cô trên ảnh chụp, cũng không phải cô trong miệng người khác miêu tả, mà là Diệp Vi chân chính.

Đứa con gái trên người treo bao lớn bao nhỏ dáng vẻ quê mùa đứng ở chỗ đó, co quắp lại khẩn trương nhìn bọn họ, “Con mang theo cho ba mẹ chút đặc sản núi của chỗ con……”

Tuy rằng có quan hệ huyết thống, nhưng rốt cuộc là lần đầu tiên gặp mặt, hai bên mới lạ còn có chút xấu hổ.

Diệp Thế Thành nhìn một đống đồ vật kia ngây người, ông ta không nghĩ tới Diệp Vi sẽ mang nhiều đồ vật tới đây như vậy, “Làm sao lại nhiều như vậy? Không phải đã nói trực tiếp tới đây là được rồi sao, con để xuống trước đi.”

Vương Tuệ nhìn nhìn một đống đồ vật kia, dặn dò Trương thẩm nói: “Bà còn nhìn làm gì, mau đi giúp đỡ a, đem mấy thứ này đều cầm xuống phòng bếp đi.”

Trương thẩm đã sớm muốn giúp đỡ, chỉ là Diệp Vi không cho, lúc này vội vàng luống cuống tay chân nhận lấy đưa đi phòng bếp.

Đừng nói, đồ này để ở trong tay còn rất nặng, nhưng bà ta nhìn Diệp Vi nhấc lên rất nhẹ nhàng a, quả nhiên là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn làm việc nhà nông, sức lực chính là không bình thường.

Trên gương mặt đen tuyền của Diệp Vi lộ ra một nụ cười ngượng ngùng nói: “Không nhiều lắm không nhiều lắm, tất cả đều là hôm nay con sáng sớm rời giường đi vào núi hái về, cũng mới mẻ.”

Diệp Thế Thành cùng Vương Tuệ liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được vẻ bất đắc dĩ, Vương Tuệ nói: “Về sau con không cần làm những cái đó, muốn ăn cái gì trong nhà đều có.”

Diệp Vi chớp chớp mắt, gật gật đầu nói: “Ừm, con hiểu, thời điểm con tới cũng đã xem qua, nơi này không có núi, nơi nơi đều là nhà cửa xe cộ, tuy rằng cũng có hoa hoa cỏ cỏ, trên đường còn có một ít cây, nhưng là đều không thích hợp cho loại rau dại này sinh trưởng, con chính là muốn tìm cũng tìm không thấy.”

Vương Tuệ: “……”

Diệp Thao bất đắc dĩ bổ sung nói: “Tôi mẹ nó ý tứ là về sau mi không cần làm loại chuyện này, mi muốn ăn cái gì có thể trực tiếp nói với Vương thẩm, bà ấy sẽ chuẩn bị tốt cho mi.”

Diệp Vi lúc này mới hiểu rõ a một tiếng, xua xua tay nói: “Anh trai anh hiểu lầm, không phải em muốn ăn, là em muốn tìm cho ba mẹ ăn.”

Diệp Thao: “……” Người này làm sao có thể khờ như vậy?

Nhưng mà hắn ta vẫn là lần đầu tiên được Diệp Vi gọi anh trai, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ gãi gãi tóc, chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên.

Diệp Vi: “Còn có việc leo núi không dễ kia, Vương thẩm tuổi lớn, bò dậy không chỉ có mệt còn nguy hiểm. Cho nên liền không nhọc phiền Vương thẩm.”

Diệp Thao sửng sốt một chút: “…… Nguy hiểm? Cái gì nguy hiểm?”

Diệp Vi giải thích nói: “Bởi vì dốc đứng ở núi rất cao, bên trong còn có dã thú, lúc trước cách vách thôn chúng em có một ông chú bởi vì đi vào núi đốn củi, không cẩn thận bị lợn rừng húc cho, thiếu chút nữa liền đã chết, hiện tại còn ở bệnh viện nằm đó!”

Diệp Thao: “…… Vậy mi còn dám đi?”

Diệp Vi: “Em không dám a.”

Diệp Thao: “?? Quên, dù sao về sau mi cũng không cần ăn loại rau dại này.”

Diệp Vi: “Vì sao?”

“Bởi vì thứ này nơi này không có bán!”

“Nha, xem ra chỉ có thể chờ thời điểm em trở lại trên núi hái mới được.”

“……” Diệp Thao thiếu chút nữa sắp bị Diệp Vi làm cho tức chết, ngốc tử này sao có thể là em gái hắn ta chứ? Một chút cũng không đáng yêu như Oánh Oánh!

Diệp Thế Thành cùng Vương Tuệ lúc này cũng có chút ngốc, bởi vì Diệp Vi cô vậy mà mở miệng gọi bọn họ là ba mẹ, cái xưng hô xa lạ lại vốn nên như thế này……

Bọn họ không khỏi có chút xúc động, nếu lúc trước không có tính sai, hiện tại cũng liền không có loại cảm giác sốt ruột vì chuyện này.

Vương Tuệ cười cười nói: “Vi Vi, đúng rồi, về sau con liền đi theo chúng ta đổi tên thành Diệp Vi, việc này hẳn là con đã biết đi? Về sau nếu có người hỏi, con liền nói thẳng con gọi là Diệp Vi, cái tên trước kia, có thể không cần dùng nữa.”

Diệp Vi gật gật đầu nói: “Con biết. Đúng rồi, Diệp Oánh đâu? Làm sao không gặp cô ấy?”

Diệp Oánh lúc này ở trên lầu, nghe nói cô ta không muốn quấy rầy bọn họ một nhà đoàn tụ, cũng sợ cô ta ở hiện trường mọi người sẽ xấu hổ, cho nên vẫn luôn tránh ở phòng ngủ không ra đây.

Diệp Vi nhấc lên một cái túi tiền plastic nói: “Ba mua cho cô ấy một bộ quần áo, để con mang cho cô ấy đó.”

Túi tiền plastic trong suốt phình phình, liếc mắt một cái là có thể thấy bên trong chính là một bộ quần áo đỏ rực, không cần mở ra xem liền biết khẳng định vừa quê mùa lại xấu.

Vẻ mặt Diệp Thao ghét bỏ: “Mi vẫn là nên để lại tự mình mặc đi.”

Vẻ mặt Diệp Thế Thành nghiêm túc, nói: “Diệp Thao! Ba chính là dạy con như vậy sao?”

Diệp Thao hậm hực ngậm miệng, vốn dĩ chính là như thế, xấu như vậy, ai dám mặc đi ra ngoài a?

Diệp Vi vội vàng nghiêm túc nói, còn nhịn không được có chút ghen ghét, “Không cần, đây là ba mua cho Oánh Oánh, em không thể tự mình mặc!”

Tuy rằng cô thật sự rất muốn mặc!

Cô đã nhiều năm đã chưa ăn no mặc ấm, ngay cả quần áo cũng là mặc đồ dư lại của anh trai phía trên, đây chính là quần áo mới nha! Sau khi cô mặc liền không được coi là quần áo mới nữa rồi!

Cũng là khổ cô, lần này cô xuyên qua thời gian còn quá sớm, sớm suốt hai năm! Cô trải qua thời gian khổ sở suốt hai năm! Mỗi ngày cô phải dậy khi trời chưa sáng, còn phải nấu một nồi cháo, chờ Trần Vệ Quốc bọn họ rời giường ăn xong, sau đó cô mới đi học. Nếu là thời gian cô đi học, cô không phải đang đi học, chính là đang đi học trên đường. Nếu là nghỉ, không phải trên mặt đất, chính là ở ngoài ruộng, hoặc là chính là ở trên núi, mấy năm nay quả thật là cô không quá dễ dàng.

Đây cũng là lần đầu tiên Diệp Vi khuất phục với hiện thực, đổi một cái bàn tay vàng sức lớn như trâu cho bản thân, bởi vì cô thường xuyên phải xuống đất, bẻ bắp cõng bắp cấy mạ đánh lúa mạch gì đó đều không thể thiếu cô, cô yếu ớt như vậy, căn bản là không chịu nổi, nếu không phải cô có một trái tim nghiêm túc làm việc, không chắc thật sự muốn bỏ xuống không làm.

Cuối cùng cô không thể không khuất phục với hiện thực, đổi bàn tay vàng sức lớn như trâu.

Quả nhiên, sau khi có bàn tay vàng cả người cô đều nhẹ nhàng không ít, cái này khiến cho cô sống lại càng không phải lao lực, ai làm cô sức lớn như trâu, bước đi như bay, cả người đều lợi hại lên đó!

Về phần vì sao cô không có đổi hệ thống nữ đầu bếp và hệ thống học linh tinh, đó là bởi vì cô đối với tài trí thông minh của bàn thân mười phần tin tưởng, nấu cơm không làm khó được cô, học tập càng là không cần phải nói.

Đáng tiếc sống cô làm không ít, tiền lại không có mấy đồng, khiến cô ngay cả quần áo cũng không mua nổi một bộ―― cũng là sợ nguyên cốt truyện sụp đổ, cho nên đều chịu đựng đó, lúc này có quần áo mới mặc, đương nhiên cô trông mà thèm.

Tất cả thoải mái xinh đẹp trước mắt đều khiến cô trông mà thèm, đặc biệt là cái sô pha vừa lớn lại mềm kia, khiến cô hận không thể lập tức nằm trên sô pha hưởng thụ!

Sô pha a, cô ngủ ở nông thôn đều là ván cửa, trải một sợi bông hơi mỏng, ngủ ở trên mặt đất vừa cứng lại lãnh, miễn bàn nhiều khó chịu, cô nằm mơ đều cũng muốn ngủ ngon ở trên giường mềm như bông……

Không chỉ là có giường mềm như bông, còn có thể ăn lẩu! Cái lẩu có thịt dạ dày bò cùng đậu giá trắng hồng, cùng với đĩa nước chấm ngon miệng, cô có thể ăn đến thiên hoang địa lão! Còn có cái lẩu thịt, xương sườn cá hầm cải chua…… Nghĩ lại cô cũng chảy nước miếng!

Có thể trở về cũng thật thật quá tốt, cuối cùng cô cũng chờ tới ngày này rồi!

Diệp Thao kỳ lạ nhìn Diệp Vi, không biết có phải hắn ta ảo giác hay không, vì sao hắn cảm thấy lời này Diệp Vi nói mà bản thân cô cũng có chút chột dạ chứ? Giống như cô rất muốn bộ quần áo mới kia.

Hơn nữa trong mắt cô còn có tham lam cùng vui sướng khiến hắn ta chán ghét, hừ, hắn ta liền biết, Diệp Vi ầm ĩ ồn ào phải trở về tâm tư khẳng định không đơn giản như vậy, cô nghĩ tới cuộc sống tốt nhất, cho nên có thể vứt bỏ ân nhân dưỡng dục cô mười mấy năm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.