Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Chương 35: Trả thù




Châu nhíu mày, từ từ mở mắt ra, cảm giác đầu tiên mà cô cảm thấy lúc này là tay chân hoàn toàn bị tê cứng, không thể nào cử động được. Cô nhìn xung quanh đều là một mảng đen mờ mờ. Định thần một hồi, Châu mới bắt đầu nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Đây hẳn là một nhà kho cũ, trông có vẻ tồi tàn và bụi bặm. Khẽ cử động người, một trận đau đớn và tê buốt lan truyền khắp người, cô khẽ rên lên.

Ngay gần đó hình như có người, nhớ lại mọi chuyện lúc trước, Châu chợt nhận ra người đó là Mai. Dù rất muốn đến gần xem thế nào nhưng tay chân bị trói chặt như thế này, Châu cũng không thể làm gì được.

Bên ngoài có tiếng động, hình như đó là tiếng bước chân. Theo tiếng động có thể ước chừng là khoảng 6 đến 7 người. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, đến khi nghe tiếng “cạch” vang lên, cánh cửa sắt nặng nề được mở ra, ánh sáng lọt vào khiến Châu chói mắt. Cô nhắm mắt lại theo phản xạ, sau đó mở ra, mọi thứ trước mắt đã trở nên rõ ràng.

Ngay phía bên kia là Mai cũng đang bị trói như cô, trông cậu ấy có vẻ rất tức giận.

Còn phía cửa là một nhóm người lạ mặt, trong đó có một người cô biết, đó là Anh, bạn cùng lớp với họ.

Rốt cuộc thì mọi chuyện là sao?

Nhi ra hiệu cho người phía sau tiến về phía Mai, người kia lập tức nghe theo, đến gần Mai và tháo khăn bịt miệng ra. Mai lập tức chất vấn Nhi.

-Chị Nhi, tại sao chị lại làm vậy?

-Tại sao ư? Ai bảo mày đi cướp thứ của người khác chứ.

-Em đã cướp thứ gì của chị mà chị lại đối xử với em như vậy?

-Còn nói nữa, chính mày đã cướp Hoàng từ tay tao.- Anh ở phía sau lớn tiếng quát.

-Tôi không hề làm gì cả, chuyện của hai người vốn dĩ không hề liên quan đến tôi.- Nó lạnh nhạt nói với Anh.

-Mày còn chối ư? Từ ngày mày xuất hiện cho đến nay, Hoàng lúc nào cũng chẳng quan tâm đến tao nữa, thậm chí còn xua đuổi tao khi nhắc đến mày nữa.

Mai có chút ngạc nhiên, cậu ta thật sự như vậy ư? Nhưng con người cậu ta như vậy, không thể nào lại đối với nó như thế, giữa nó và cậu bình thường quan hệ cũng đâu có tốt lắm.

-Đó là chuyện của cậu ta, đâu liên quan gì đến tôi.

-Nếu không có mày thì quan hệ giữa hai người bọn tao sẽ không trở nên như bây giờ.

-Vậy thì bắt một mình tôi được rồi, tại sao lại bắt cả Châu nữa.

Mai tức giận nhìn về phía Châu, mọi chuyện là do nó gây ra, nếu không thì Châu đã không bị bắt cùng nó. Nó lúc nào cũng gây rắc rối cho mọi người mà.

-Ai bảo cô ta đuổi theo cô, mà nhờ cô ta mà chúng ta mới có thể dễ dàng bắt cô như thế, tôi cũng phải cảm ơn cô chứ nhỉ?- Nhi từ tốn lên tiếng.

Nhận được lệnh, Châu cũng được người tháo khăn ra.

-Rốt cuộc các người muốn làm gì?

-Hỏi hay lắm, vốn chỉ định bắt mỗi mình con nhỏ kia, không ngờ tự cô nhảy đến, xem ra không có cô không được.- Nhi cười độc ác.

-Chị định làm gì, tôi nói cho chị biết, chị không được đụng đến cậu ấy, tôi cũng đâu có gây thù gì với chị đâu.- Nó lo lắng.

-Không ư? Từ trước tới nay, Minh chưa bao giờ cười hay nói chuyện cùng ai, tại sao khi cô xuất hiện, cậu ấy liền thay đổi.

Anh Minh ư? Lí do của Nhi là vì anh Minh sao? Xem ra nó đã quá vô tâm đến mức độ “nổi tiếng” của những người xung quanh mình rồi.

-Hình như chị hiểu lầm rồi...- Châu lên tiếng.

-Hiểu lầm ư? Đừng nói với tôi là cô ta và Minh không có quan hệ gì, tôi đã tận mắt nhìn thấy, còn muốn phủ nhận sao?

-Ý tôi không phải vậy mà là...

-Im đi.- Nhi quát lên.- Chỉ vì cô mà công sức bao lâu nay của tôi đều đổ bể cả. KHó khăn lắm mới làm cho một người biến mất, không hiểu sao lại xuất hiện thêm một người nữa. Thật không thể chịu nổi.

-Nói như vậy... chuyện của chị Ngọc là do chị...- Châu ngạc nhiên tột độ.

-Sao cô biết cô ta?- Nhi nhìn Châu nghi hoặc.

-Là người mà trước đây anh Minh từng nhắc đến?- Mai lờ mờ nhận ra vấn đề.

-Hoá ra là cậu ta nói với cô à?- Nhi liếc nhìn Mai.- Xem ra giữa hai người thân thiết hơn tôi nghĩ.

-Tôi và anh Minh...

-Anh Minh, gọi nhau thân thiết đến vậy ư?- Nhi cười chế giễu.

-Chị à, không cần nhiều lời với bọn họ làm gì, nhìn bọn họ khiến em càng thêm tức giận,- Anh đứng phía sau nói lớn.

-Đúng vậy, không cần thiết.

-CHị muốn làm gì?- Mai đề phòng.

-Làm gì ư? Sẽ biết nhanh thôi.

Nhi ra hiệu cho bọn người phía sau, ngay lập tức, họ tiến về phía Mai ra sức đánh đập. Còn Nhi và Anh thì đứng nhìn một cách thích thú.

-Đừng, hãy dừng lại đi.- Châu xót xa la lên nhưng vô ích, cô không thể làm được gì.

Mai cắn răng chịu đựng, với một người học võ như nó thì những trận đòn này không thể làm nó bị thương nặng. Chỉ là lòng tin của nó vào một người đã hoàn toàn sụp đổ, hóa ra cảm giác tin tưởng nhầm người lại trở nên tệ đến vậy.

-Dừng tay.- Trông có vẻ không đạt được hiệu quả như mong muốn Nhi cảm thấy không thoải mái.

-Đánh cô ta.- Nhi chỉ tay về phía Châu.

Cả bọn được lệnh chuyển sang Châu.

-Dừng tay, mau dừng tay lại cậu ấy làm gì sai đâu chứ.

-Cô ta sai ở chỗ là kết bạn với cô.

Nhìn sự vùng vẫy của nó, ánh mắt tuyệt vọng cố gắng mà không thể làm được gì, Nhi mới có thể thỏa mãn. Bị đau về thể xác không đáng là gì, chỉ khi nào tinh thần bị đau đớn tuyệt vọng mới là sự đau khổ mà Nhi muốn nó phải nếm trải.

-Cô thật quá độc ác.- Mai nghiến răng nhìn Nhi, ánh mắt tràn ngập sự giận dữ.