Hào Môn: Làm Con Dâu Cả Thật Là Khó!

Quyển 3 - Chương 103: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Nhưng cậu không nghĩ xem, con người là động vật ở chung, cho nên chung ta phải đi thích ứng với người chung quanh, thuận theo bọn họ mới có thể ở chung một chỗ, cậu cứ khư khư cố chấp như vậy, cậu có từng nghĩ cuối cùng sẽ có một ngày bị cô lập không?” Kiều Tịch Hoàn ngước mắt hỏi.

“Nữ thần, tôi nói cho chị đi. Trước khi tôi đặc biệt bội phục một người, tên là Hoắc Tiểu Khê, không biết chị có biết không?! Từ nhỏ tôi đã thích cô ấy, tôi yêu chết vô câu vô thúc của cô ấy, làm bất cứ chuyện gì chỉ cần mình nghĩ là được. Dù không hề có dấu hiệu nào đột nhiên đánh tôi, tôi cũng cảm thấy cô ấy soái đến không xong, cho nên từ khi còn rất nhỏ tôi đã quyết định, tôi muốn giống như Hoắc Tiểu Khê, sống đến bản thân phấn khích.” Diêu Bối Khôn hăng hái nói.

Kiều Tịch Hoàn nghe, càng ngày càng xấu hổ.

Cô không biết rằng mình đã từng, vẫn có thể dạy hư đứa bé như vậy!

Cô nhíu chân mày, “Nhưng mà Hoắc Tiểu Khê chết rồi, bị chết khi trẻ tuổi như vậy, điều này nói rõ, phương thức sống của cô ấy có vấn đề.”

“Ông trời đố kỵ thiên tài, điều này cũng bình thường. Tôi không cảm thấy phương thức sống của cô ấy có vấn đề. Hơn nữa cũng bởi vì Hoắc Tiểu Khê chết, càng thêm kiên định quyết tâm của tôi. Con người không chừng ngày nào đó liền không giải thích được mà ô hô, nếu như mà tôi đến lúc chết còn không bước ra được bước chân cuộc đời của tôi, tôi nhất định hối hận đến chết.” Diêu Bối Khôn nói lời đương nhiên, nói không oán không hối như thế.

Kiều Tịch Hoàn đột nhiên cảm thấy hơi nhức đầu.

Cô nghĩ, Diêu Bối Khôn coi như thật không cứu được.

Đột nhiên trong lòng hơi cảm thấy áy náy, giống như mình khiến Diêu Bối Khôn đi lệch như vậy.

Xe rất nhanh đã đến thị chính.

Kiều Tịch Hoàn xuống xe, đi vào đại sảnh.

Vừa đi vào thang máy.

Một người đàn ông đi tới, giày Tây, giày da sáng bóng, tóc chỉnh tề, gương mặt tuấn mỹ, cả người nhìn qua khí thế hiên ngang.

Kiều Tịch Hoàn đảo mắt nhìn anh ta.

Trong thang máy đã chật chội rất nhiều nhân viên công vụ của thị chính.

Có mấy nữ thanh niên trẻ tuổi chút nhìn người đàn ông kia, cũng không nhịn được nhìn nhiều mấy lần, mặt đỏ tim đập rộn.

Mà người đàn ông kia, chẳng những không cảm thấy gì, ngược lại lịch sự nở nụ cười, nụ cười đó khiến mấy nữ thanh niên hơi sôi trào, khi người đàn ông kia đã đi ra khỏi thang máy thì bên tai dường như nghe được âm thanh có người oán trách, “Đáng ghét, thang máy đã qua.”

Người đàn ông cười đến càng thêm rõ ràng, không hề che giấu.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, cười lạnh một tiếng đi vào phòng họp chỉ định.

Bây giờ vẫn còn sớm, bọn họ đến trước hẹn hai mươi phút, bên trong phòng họp không có ai, bọn họ ngồi bên trong chờ.

Tề Lăng Phong vẫn nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn từ đầu đến cuối đều có vẻ mặt nhìn qua không quen nhìn anh, anh nhận lấy nước trà nhân viên làm việc đưa đến, nói với Kiều Tịch Hoàn, “Cần gì phải biểu hiện bài xích tôi như vậy?”

“Có sao?” Kiều Tịch Hoàn nhìn anh ta, mình cũng cầm nước trà nhân viên làm việc đưa tới nhấp một ngụm, vẻ mặt rất lạnh nhạt.

“Kiều Tịch Hoàn, em biết em càng như vậy, càng khiến cho lòng tôi ngứa ngáy.”

“Có lẽ đây chính là mục đích của tôi, cũng nói không nhất định.” Khóe mắt Kiều Tịch Hoàn khẽ nhếch, nụ cười nơi khóe miệng, quyến rũ mà xinh đẹp.

Tề Lăng Phong xấu xa cười một tiếng.

Người phụ nữ này, lời trong miệng nói ra, không có mấy câu là thật.

Hai người ngồi đối diện theo đuổi tâm tư của mình, thỉnh thoảng nói một vài lời râu ria lại hiểu lầm lẫn nhau, rất nhanh chủ nhiệm Dương mang theo thư ký của ông ta xuất hiện ở trong phòng làm việc, ngồi vào chỗ của mình, hàn huyên mấy câu, mở miệng nói, “Cân nhắc đến hai nhà công ty hai người đều tồn tại ưu thế tuyệt đối của mình, cho nên hôm nay tới làm một lần đàm phán mang tính cạnh tranh, hy vọng không trì hoãn quá nhiều thời gian của hai người.”

“Dĩ nhiên sẽ không, chủ nhiệm Dương khách khí.” Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng cười một tiếng.

Khóe miệng Tề Lăng Phong cũng kéo ra một đường cong đẹp mắt, nói, “Chủ nhiệm Dương vì công việc tẫn chức tẫn trách, chúng tôi dĩ nhiên toàn lực phối hợp.”

“Đã như vậy, thế tôi cũng không nhiều lời nữa.” Chủ nhiệm Dương gật đầu, gọn gàng dứt khoát, “Trải qua lần đầu tiên bỏ thầu, đến đàm phán thương vụ rồi đến quyết sách lần đầu tiên của chúng tôi, trải qua một đoạn thời gian 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.