Hào Quang Mặt Trời

Chương 338: Truyền thừa Cổ Loa




Nhìn bé sâu mủm mỉm trước mặt, Đăng Dương không nhịn được liền sờ nó một miếng, trên thế giới này, vật đáng yêu tuy rằng không thiếu, thế nhưng con sâu khả ái như thế này, vẫn là lần đầu tên hắn nhìn thấy, quả thật cưng chết đi được.

‘Ô… mềm thật đấy! So với da thị phụ nữ, sợ là còn mịn hơn cả vạn lần nha’ Đăng Dương trầm trồ khen ngợi trong lòng, đồng thời trong vô thức, miết nhẹ thêm vài cái nữa

Bổng dưng bị Đăng Dương sờ mó, Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng không những không né tránh mà còn lắc người làm nũng

“Khanh khách… nhột quá… a ha ha… đừng mà… nhột quá… đừng mà… nhột quá chủ nhân ơi!”

Đứng ngay gần đó, Thần Rùa nhìn thấy Đăng Dương và Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng chơi vui vẻ như vậy, trong lòng cũng an tâm không ít.

Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng, vào năm ngàn năm trước, vốn dĩ chỉ là một con quái thú bình thường mà thôi, cấp độ cũng không cao lắm, đồng thời cũng là sủng vật mà Mỵ Châu yêu thích nhất.

Sau đó, theo thời gian trôi đi, Mỵ Châu dần trưởng thành, không ngừng tỏa ánh hào quang thiên tài chói lọi, mà Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng ngày đêm ở bên cạnh nàng, được nàng hết lòng bảo bọc che chở, cũng từng bước một lột xác lớn lên. 

Từ Quái Thú cấp thấp xinh đẹp nhưng yếu đuối, Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng đã nổ lực tiến hóa không ngừng, phát triển đến Siêu Cấp Quái Thú, Dị Thú rồi cuối cùng là trở thành Thú Vương.

Nói đến cấp bậc Thú Vương, Thần Rùa không khỏi hồi tưởng lại tràn cảnh kinh tâm động phác năm xưa.

Nhớ khi đó, thời khắc mà Mỵ Châu đột phá thành công cảnh giới Vạn Tinh Hồn Sự tại tuổi thứ hai mươi lăm, sau đó lại bước vào cảnh giới ngộ đạo, dùng một trăm mười một ngày, vừa lĩnh hội vừa sáng tạo ra môn Hồn Thuật không cấp độ - Áo Choàng Lông Ngỗng.

Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng chẳng cần làm gì cả, chỉ việc nằm ngủ bên cạnh Mỵ Châu suốt một trăm mười một ngày, đợi đến khi Mỵ Châu đại công cáo thành, tiểu quỷ đó cũng trong vô thanh vô thức, không hiểu mô tê gì mà tiến hóa thành Thú Vương luôn.

Qủa thật là việc nhẹ lương cao, khiên cho người người ghen tỵ, kẻ kẻ căm hờn, và hình như, bên trong đó cũng có cả lão nữa nha. Đi ngủ cũng thăng cấp, từ cổ chí kim, dù là thú hay người, chỉ có mỗi duy nhất một mình Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng làm được mà thôi. Cài này, người ta gọi là ‘hưởng sái có trình độ đấy’, không phải cứ muốn làm là làm được đâu!

Bất quá, dẹp chuyện ghen tị này nọ qua một bên, có thể thấy, mỗi liên kết, tình cảm giữa hai người Mỵ Châu và Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng là sâu đậm đến cỡ nào.

Nếu như nói, Mỵ Châu chết đi, người đau khổ nhất, có lẽ không phải là An Dương Vương, cũng chẳng phải là Trọng Thủy mà chính là Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng mới đúng. Sớm chiều bên nhau, từ nhỏ cho đến lớn, đột nhiên đùng một cái mất đi người bên cạnh, cái cảm giác đó, ai là hiểu thấu đây, haiz!

Tuy rằng năm ngàn năm đã trôi qua, tất cả mọi chuyện đều đã trở thành quá thứ, thế nhưng cỗ tình cảm sâu đậm khắc cốt ghi tâm đó, sợ là sẽ không bao giờ có thể phai mờ.

Vốn dĩ, khi biết được Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trung đã nhận Đăng Dương làm chủ nhân mới, lão còn sợ rằng điều đó sẽ là không ổn cho cả hai người. 

Tuy nhiên, sau khi tận mắt trông thấy cảnh tượng hòa hợp đến bất ngờ này của cả hai, gánh nặng cuối cùng trong lòng lão, rốt cuộc đã được gỡ xuống. Giờ đây, không còn bất cứ điều gì vướng bận nữa, lão đã có thể an tâm mà rời đi rồi.

Triều đại của lão và An Dương Vương đến đây là kết thúc, nhường chỗ lại cho thời kỳ mới của một tân vương, một thời kỳ mà có lẽ, ánh hào quang của nó sẽ càng chói lọi và rực rỡ hơn cả Âu Lạc.

“Thần Rùa, các ngài… có phải đã giải quyết Triệu Đà, tên ma thần kia rồi… đúng không?” Trong lúc Thần Rùa còn đang chìm đắm trong mạch suy nghĩ bất tận, Đăng Dương đột ngột hỏi một câu kinh người, nhất thời khiến cho lão giật mình kinh ngạc.

Thần Rùa mở to hai mắt, khẽ ‘ỪM’ một tiếng xem như xác nhận rồi khó hiểu hỏi “Làm sao tiểu tử ngươi biết?”

Lão nhớ rõ ràng, suốt quá trình đó, tên tiểu tử này còn đang bất tỉnh nhân sự, ngủ say như chết cơ mà, thế quái nào mà biết được chuyện này nhỉ?

“Đúng vậy, chủ nhân, ngài không lừa được ta đâu, với mối liên kết linh hồn chặt chẽ giữa hai ta, ta có thể chắc chắn trăm phần trăm, trong ba ngày này, chủ nhân chưa từng tỉnh lại một lần nào cả a. Vậy, làm sao mà chủ nhân biết được chuyện này?”

Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng lúc này cũng đa thoát khỏi ma trảo của Đăng Dương, biến lại trở thành một cô bé diêu cấp đáng yêu, vừa lém lỉnh nhoẻn miệng cười, gặng hỏi

Thấy cả hai người truy hỏi dồn dập, Đăng Dương khẽ vân vê chiếc cằm lởm chởm râu tơ của mình, ánh mắt sâu thẳm như đại dương vô tận nhìn đến Thần Rùa, cười khẽ đáp

“Việc này có gì mà khó hiểu chứ? Thần Rùa có mặt ở đây đã chính minh tất cả rồi?”

Vừa nghe Đăng Dương nói thế, hai mắt Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng liền sáng lên “A… ta hiểu rồi!”

“Triệu Đà, vốn dĩ chính là bị giam cầm bên trong nhà tù thủy ngân ở Hồ Thiên Quy, mà Kim đại nhân lại chính là người cai ngục trấn áp hắn. Thế mà giờ đây, Kim đại nhân lại có mặt ở đây, vậy thì chỉ có hai khả năng có thê xảy ra mà thôi”

“Một là, Triệu Đà đã thành công phá vỡ nhà tù rồi chạy thoát, Kim đại nhân không còn ai để canh giữ nữa nên mới chạy đến đây nói chuyện cho vui”

“Hai là, Triệu Đà đã chết và Kim đại nhân không còn ai để canh giữ nữa, cho nên cũng chạy đến đây nói chuyện cho vui”

“Tuy nhiên, vì Kim đại nhân là một bậc trung quân ái quốc, tà rằng đồng quy vu tận cũng không bao giờ chấm nhận để cho Triệu Đà trốn đi, vậy cho nên, trường hợp một hoàn toàn bị loại trừ”

“Từ đó, trường hợp thứ hai nghiêm nhiên trở thành kết quả chính xác cuối cùng. Có đúng vậy không, chủ nhân?”

Đăng Dương búng tay cái tách “Chính xác!” (Thật ra thì, Đăng Dương cũng chả cần phải suy luận thâm sâu gì, bởi vì sau khi hắn vừa tỉnh lại, AI đã lựa thời cơ thích hợp mà trường thuật lại cho hắn từ đầu đến đuôi rồi.

Số là, sau khi kích hoạt Cổ Loa Trần Ma Trận để áp chế Triệu Đà, tàn hồn của An Dương Vương đã suy kiệt rất nhiều, thời gian tồn tại trên trần thế cũng vì vậy mà không còn bao nhiêu nữa.

Do đó, An Dương Vương không đủ thời gian để chờ đợi Đăng Dương tỉnh lại từ trong hôn mê, thay vào đó, ông tự động giúp Đăng Dương tiếp nhận truyền thừa luôn, sau đó thì sử dụng bí thuật phụ thể, mượn tạm thân xác của Đăng Dương, xách lên Kim Quy Diệt Thần Nỏ, đi tính sổ với Triệu Đà.

Tất nhiên, có Kim Quy Diệt Thần Nỏ trong tay, lại thêm Thần Rùa trợ lực, Triệu Đà dù vùng vẫy điên cuồng cũng không có khả năng thoát khỏi cái chết.

Nương theo sự ra đi triệt để của Triệu Đà, nhiệm vụ của An Dương Vương trên cõi đời này cũng hết, với nụ cười mãng nguyện trên môi, ông tan biến vào hư vô.

Còn hắn thì được Thần Rùa lẫn Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng đưa trở về Chánh Điện Đế Vương, đợi chờ tỉnh lại.

Đấy… tất cả mọi chuyện chỉ có bấy nhiêu thôi, không hơn cũng chẳng kém.

Về phần truyền thừa Cổ Loa mà hắn được tiếp nhận trong vô thức bao gồm những gì, Đăng Dương hoàn toàn không biết, đồng thời cũng không cảm nhận được cơ thể có bất kỳ khác thường gì.

Quay ra hỏi AI thì AI lại đáp, truyền thừa Cổ Loa, Đăng Dương đúng là đã nhận được rồi, thế nhưng vẫn còn chưa có khai mở và bị phong ấn bên trong cơ thể. Bên cạnh đó, do cấp bậc kỹ năng Giám Định của hắn còn thấp cho nên không đủ trình độ để phân tích cái truyền thừa này. 

Nếu muốn biết thêm chi tiết, chỉ có một cách duy nhất là để cho Thần Rùa hoặc Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng giải thích cho mà nghe.

Trở lại với thực tại…

Nghe tiểu loli Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng giải thích giòn tan một hồi, Thần Rùa liền ha hả cười to một hồi rồi lắc đầu cảm khái

“Ha ha, ta quên… ta quên, đầu óc của tiểu tử nhà ngươi gian manh như vậy, chút bí ẩn nho nhỏ này, sao có thể làm khó ngươi được chứ, chỉ cần liếc nhẹ mắt cái là thấy liền! Thế mà ta lại xác mông đi hỏi, đúng là lú lẫn mà, chài…”

Biết rõ tính cánh của Thần Rùa hào sảng vô tư, Đăng Dương cũng không để ý lắm biểu cảm than thở thường thượt của lão, cười như không cười, cong môi hỏi

“Tiền bối, nếu Triệu Đà đã bị tiêu diệt rồi, vậy truyền thừa Cổ Loa…”

Nhìn nụ cười thèm đánh của Đăng Dương, Thần Rùa liền cười mắng 

“Được rồi… được rồi, tiểu tử ngươi không cần lo, ngay tại thời khắc ngươi tiêu diệt thành công được phân thân huyễn ảnh của Triệu Đà, truyền thừa Cổ Loa đã thuộc về ngươi rồi”

Mặc dù đã biết rõ điều này từ trước, Đăng Dương vẫn tỏ vẻ vui mừng mà cười toe toét miệng, gãi gãi đầu hỏi

“Thật thế à, nhưng mà hình như… cơ thể của ta cũng đâu có gì khác lạ so với bình thường?”

“Chủ nhân, ngài cười trông xấu quá, tém tém lại chút đi!” Cổ Nguyệt Mẫu Vương Trùng bĩu môi nói 

Tại phía đối diện, Thần Rùa chắp tay sau lưng, từ tốn đáp “Tất nhiên là tiểu tử nhà ngươi không thể cảm nhận được rồi, bởi vì truyền thừa mà ngươi tiếp nhận, vẫn chưa được khai phá”

“Chưa được phai phá?” Đầu Đăng Dương hiện lên một hàng dài chấm hỏi, tiếp nhận truyền thừa mà cũng cần phải khai phá sao? Chuyện này mới à nha, nhơ lúc trước, khi tiếp nhận truyền thừa từ năm chiếc chìa khóa kia, đâu có chuyện này đâu ta!

“Vậy… phải làm sao để khai phá truyền thừa?” Đăng Dương tò mò hỏi

Thần Rùa nói “Trước hết không cần vội, cứ từ từ nghe ta giải thích một lượt sẽ rõ thôi”

“Đầu tiên, khác với truyền thừa mà ngươi nhận được từ năm chiếc chìa khóa Lông Ngỗng, Lưu Thủy, Thần Binh, Thần Dược và Vô Địch, truyền thưa Cổ Loa không phải chỉ có một mà có đến tận hai cái”

“Hai cái?” Đăng Dương bật thốt

Thần Rùa gật đầu “Đúng vậy, chính là hai cái, một về Huyết Mạch, một về Long Mạch”

‘Huyết Mạch? Long Mạch?’ Càng nghe, Đăng Dương lại càng rơi vào mơ hồ. 

Cái Huyết Mạch kia thì hắn biết, chắc là tương tự như huyết mạch thượng cổ thần thú của Thần Rùa. Còn về phần Long Mạch, đây lại là một cái khái niệm mà hắn chưa bao giờ nghe đến, không lẽ lại là huyết mạch của Rồng?

Không đợi Đăng Dương kịp hỏi, Thần Rùa đã giải thích liền một mạch

“Huyết Mạch ở đây, chính là chỉ huyết mạch đế vương của Đại Vương Triều Âu Lạc, cũng là Huyết Mạch truyền thừa của An Dương Vương, Dòng Máu Lạc Hồng – Cội Nguồn Việt Tộc!”

“Có được huyết mạch này, ngươi sẽ có thể sử dụng Kim Quy Diệt Thần Nỏ một cách dễ dàng mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, đồng thời, theo quá trình khai phá huyết mạch, ngươi cũng sẽ từng bước tiếp nhận cỗ sức mạnh kinh thiên mà An Dương Vương đã từng sở hữu”

“Về phần Long Mạch, thì chính là Long Mạch của Âu Lạc, mạch sống của cả Đại vương triều. Long Mạch còn, Vương Triều còn, Long Mạch mất, Vương Triều hết!”

“Hiện nay, tuy rằng Đại Vương Triều Âu Lạc đã không còn tồn tại trên thế gian, nhưng vì đây là do An Dương Vương chủ động chôn vùi tất cả vào lòng đất, thế cho nên, Long Mạch của Âu Lạc vẫn hiện hữu ở nơi đây, chính là nằm ngay bên dưới tòa thành Cổ Loa mỹ lệ này”

“Mà ngươi, tiểu tử, kể từ hôm nay, ngươi chính là chủ nhân đời kế tiếp của thành Cổ Loa, người chấp chưởng tòa Long Mạch cự đại này”

“Với nó trong tay, tương đương với có một chỗ dựa vững chắc sau lưng, chỉ cần ngươi không ngu ngốc chạy đi tìm chết thì sớm muộn gì, ngươi cũng sẽ tạo nên một vương triều của riêng mình mà thôi!” 

“Bất quá, cái vương triều này là lớn hay là nhỏ, là thống lĩnh thiên hạ, uy chấn bát phương hay gầy guộc nhỏ bé, bị kẻ khác đè đầu cưỡi cổ, tất cả lại phụ thuộc hoàn toàn vào khả năng của ngươi rồi!”