Harry Poter Và Câu Chuyện Học Hạng Nhất

Chương 5: Xuất hiện hệ thống đại học




Translator: Waveliterature Vietnam

Khi đến cửa hàng cũ của Tom, ông Harris nhiệt tình chào Tom và nói: "Chào ông Tom, công việc rất thịnh vượng! Xin hãy cho ta một ly kem hương thảo, một cái bánh ô mai ngọt, cùng với một phần kem tươi nhiều màu."

"Được, ông Harris, hãy đợi một chút." Ông lão Tom xoay người cúi đầu, tựa như đang cám ơn các vị khách của mình, "Thật sự là rất chuyên nghiệp khiến người khác rất hài lòng!" Ellen không nhịn được liền tán thưởng.

"Owen, Owen.Harris.." Tiếng kêu đầy nhiệt tình từ tủ kính bên phải truyền đến.

"Arthor, tôi rất vui khi gặp anh!" Ông Harris rất nhiệt tình ôm lấy Arthor Weasley, giống như ôm một người bạn thân đã xa cách từ lâu.

"Khó có dịp gặp mặt như thế này hay là chúng ta uống vài ly ở đây đi!" Ông Harris như thấy mình đã tìm thấy cơ hội, Arthor chắc chắn sẽ tiếp nhận xử lý các vật phẩm ma thuật Muggle.

"Được." Arthor nhìn vợ anh, Jasmonic, người đang nói chuyện cùng với bà Harris, Arthor vui mừng đồng ý không chút do dự.

"Ron con có thể cùng với bạn mới chơi đùa với nhau, nhưng nhớ không được đi chơi xa." Vừa dứt lời, thì một cậu bé có mái tóc đỏ, hai bên mũi có chút tàn nhang chui ra ở sau anh, hào hứng nhìn Ellen.

"Đây cũng là một cơ hội tốt để được tự do tham quan." Ellen không từ chối bàn tay nhiệt tình của cậu bé tóc đỏ.

Ron là cậu bé rất hay nói và dường như rất hiếm khi thấy cậu lắng nghe người khác nói như vậy. Với tư cách là một giáo viên giỏi, Ellen cũng có khả năng lăng nghe rất tốt, huống chi Ellen đã học biết được nhiều tin tức thú vị trong suốt cuộc trò chuyện.

Dưới sự khuyến khích cùng với những lời nói khách sáo, Ellen đã nhận thức được một thế giới ma thuật hoàn hảo hơn một chút, và chiếc áo giáp của anh cũng được che giấu sâu hơn.

"Ellen, bạn nhìn kia, bên kia rất náo nhiệt đó!" Đang nói chuyện thao thao bất tuyệt, thì đột nhiên Ron đổi chủ đề.

Ellen nhìn theo mắt Ron, anh thấy một đám người đang vây xung quanh cửa hàng tinh phẩm Quidditch, đã cổ vũ nhiệt tình và trầm trồ nhìn ngắm. Ron lập tức dừng lại ngay cửa hàng tinh phẩm Quidditch và kéo Ellen chen vào trong đám đông.

"Wow, Malfoy thật giỏi, anh ấy đã nhận được 5 huy chương danh dự và có thể đổi lấy một tấm áp-phích của Laurence." Một giọng nói đầy sự hâm mộ hét vang bên tai, và còn những giọng nói tương tự khác đang hét lên.

« Laurence là ai? » Ellen hỏi Ron.

« Anh ấy là cầu thủ của đội bóng Ailen, người đã tạo ra làn sóng trong trận Quidditch gần đây và chiến thắng cả đội Ireland! » Ron không thể che dấu thể hiện sự ngưỡng mộ đối với Laurence, nhìn về tấm áp-phích với một ánh mắt nảy cực kỳ nóng bỏng.

"Ha ha, Ellen, hay là chúng ta cũng đi tham gia như thế đi?" Nhất định có thể vượt qua được Malfoy. Chỉ cần trả lời đúng 10 câu hỏi thì bạn có thể nhận được hai tấm áp-phích!" Ron mong chờ nhìn về phía Ellen.

"Ha ha, ngươi nghĩ có thể vượt qua ta, nếu có bản lĩnh thì hãy thử xem!" Malfoy từ trên nhìn xuống Ron và Ellen, tất cả những biểu cảm và ngôn ngữ điều tỏ thái độ khinh thường.

Nhiều người được gọi là "người thượng đẳng" điều sẽ có những thái độ như vậy, nên không cần quá nhiều lời, thể hiện ánh mắt bộc lộ sự khó chịu của bạn, hãy để bản thân mình hiểu được sự nghèo khổ, và hãy tự khiêm tốn.

Mái tóc vàng của Malfoy tỏa sáng dưới ánh mặt trời, đây là khuôn mặt dù ở bất kỳ quốc gia nào cũng có thể khiến cho phụ nữ hét lên "Ôi, thật sự rất đáng yêu", nhưng trên gương mặt này tràn đầy sự kiêu ngạo, và khóe miệng khi cười cũng lộ ra sự khinh thường.

"Chúng ta nhất định sẽ vượt qua ngươi! Ellen, chúng ta hãy đi trả lời. » Ron hướng về phía Malfoy giữ chặt nắm đấm.

Malfoy nhìn chằm chằm Ellen, đây là một cậu thanh niên có mái tóc màu vàng giống anh ta, đôi mắt to màu xanh giống như bầu trời trong vắt sau cơn mưa, thanh tịnh và ngây thơ, chiếc mũi thẳng và cao, đôi môi mỏng, rất dễ khiến mọi người cảm thấy ấm áp và ổn định –trẻ em!

Tính khí này rất hiếm thấy ở lứa tuổi này, ngay cả Malfoy kiêu ngạo cũng không thể nhịn được nói: "Ngươi tên là Ellen? Nếu như ngươi có thể trả lời đúng ba câu hỏi, ta sẽ cho phép ngươi trở thành tùy tùng của ta."

"Đúng là một thanh niên kiêu ngạo!" Ellen nghĩ thầm, với tư cách là một giáo viên từng bảy năm chủ nhiệm lớp, Ellen có thể nhìn thấy được khát vọng sâu bên trong nội tâm của anh, nhưng trước mắt anh cũng chỉ muốn giữ tình bạn hữu nghị mà thôi, anh cũng sợ rằng với tính cách kiêu ngạo như thế này của anh ta thì rất khó kết bạn! thế nhưng nói đến trả lời câu hỏi, Ellen không tự tin cho lắm, vì cuối cùng người ngoài cuộc như anh ta chỉ đọc sách mà thôi, mà thực tế thì hệ thống kiến thức trên thế giới này nó không phải vậy.

Ron lôi kéo Ellen xếp hàng, Ellen cũng giật mình và bừng tỉnh lại, chăm chú quan sát các tuyển thủ trả lời các tình huống. Cuộc đấu được chia làm nhóm thiếu niên và nhóm người lớn. Các bạn thiếu niên lần lượt trả lời nhưng không có ai trả lời quá ba câu hỏi.

Ron trợn mắt há hốc mồm: "Ellen, thảm rồi, ta chắc sẽ xấu hổ chết mất, ta một câu chắc cũng không được, còn bạn thì sao?"

Ngược lại, tâm hồn của Ellen nhẹ nhõm một nửa. Những người chơi này đều là những đứa trẻ Trung Quốc, đầu óc của chúng vẫn đang phát triển, và câu trả lời chỉ là những phỏng đoán logic mà thôi.

"Không cần sợ, có ta ở đây rồi." Ellen an ủi Ron nên lòng tin cũng tăng lên nhiều.

Chẳng mấy chốc, đã đến lượt của Ellen và Ron. Nhân viên cửa hàng Quidditch vẫy ma trượng, và tấm da dê dài khổng lồ dài 10 tấc liền nhanh chóng thay đổi đề: Năm đồng sickles có cùng kích thước.

Yêu cầu làm cách làm cách nào để chúng có thể tiếp xúc với nhau?

"Ồ, ta từ trước đến nay chưa từng cầm bạc sickles!" Tuyệt vọng hiện diện trong đầu óc của Ron, và lặng lẽ ngồi xổm xuống đất.

"Không thành vấn đề bạn có bạc sickles không. Đừng quá lo lắng, ta có thể giải được." Nhờ vào sự tự tin của Ellen mà đã ngăn Ron không rơi vào tình trạng tuyệt vọng.

"Đặt một đồng bạc sickles bên dưới, sau đó đặt thêm lên đồng thứ hai và thứ ba, và các đồng bạc thứ tư và thứ năm cũng được đặt ở phía trên đồng bạc thứ nhất." Ellen vừa nói vừa lấy bạc sickles ra để chứng minh.

Chưa từng có người chơi nào giải quyết nhanh như vậy, cho dù là Malfoy cũng không thể. Nhân viên cửa hàng trao cho anh huy chương danh dự năm sao, và cùng với vô số ánh mắt ngưỡng mộ anh.

"Câu hỏi thứ hai cũng liên quan đến tiền." Nhân viên cửa hàng hình như rất xem trọng Ellen, nhìn Ellen rồi nháy mắt một cái. "Câu hỏi kế tiếp chỉ có thể một người trả lời, người đó là ai?"

Đôi mắt của Ron – nhìn về phía Ellen, khiến cho anh cảm thấy mình nên làm phần việc này. "Ta sẽ trả lời!" Ellen nhìn về nhân viên cửa hàng.

"Xin hãy nhắm mắt lại!" Nhân viên cửa hàng bịt mắt Ellen lại bằng một tấm vải đỏ dày. Sau đó, nhân viên cửa hàng lấy ra một đồng bạc natri đặc biệt để trên mặt bàn, sau đó vẫy đũa phép thuật, và nói:

"Có 23 miếng đồng Natri trên mặt bàn, trong đó có 10 mặt chính của đồng tiền hướng lên trên. Vui lòng hai chia đống Natri này thành hai đống theo cách tốt nhất, số lượng mỗi bên phải giống nhau, và những đồng tiền mặt chính hướng lên cũng phải được chia đều."

"Này thì quá khó, vì mặt chính với mặt sau của đồng tiền Natri nó không khác nhau lắm, nhất là khi không thể nhìn thấy mà chỉ có thể sờ!"

"Điều này cần loại phép thuật tinh thần, dù không mở mắt cũng có thể nhìn thấy."

"Ngay cả khi có phép thuật như vậy, nhưng cả hai đều chưa từng nghe qua, và chắc chắn không phải đứa trẻ nào cũng có thể nắm giữ nó!"

Ron lo lắng nhìn về phía Ellen, « Xong đời, Ellen lúc trước có nói anh ta sẽ không sử dụng ma chú!"

Không bị dao động bởi những người xem, Ellen bình tĩnh chọn 13 miếng đồng bạc Natri đặc biệt để sang một bên, và chọn 10 đồng bạc không đổi mặt để sang một bên khác, sau đó đem 10 đồng bạc Natri đặc biệt kia lật toàn bộ mặt lại.

"Hoàn toàn chính xác! Quá thần kỳ! Thật sự là rất thông minh!" Nhân viên cửa hàng tuyên dương anh đồng thời tháo bỏ tấm vải bịt mắt.

Không nằm ngoài dự tính, Ellen đã giải quyết xong câu hỏi tiếp theo. Nhân viên cửa hàng đem áp-phích Laurence trao cho Ellen.

Đây là tấm áp-phích thông thường, nó có thể di chuyển! Một người đàn ông thân hình như vận động viên thể hình, đang ngồi trên một cây chổi bay, xé rách quần áo trước ngực và la hét ăn mừng chiến thắng!

Ellen không nghĩ nó đáng kinh ngạc đến thế. Cuối cùng, hình ảnh trong cuộc sống của anh cũng có cái gì đó để lưu lại nơi này. Đưa tấm áp-phích cho Ron, đôi tai của Ron đỏ rực, anh ta không hề có sự đóng góp gì trong trò chơi này, nhưng sự hấp dẫn của Laurence khiến anh ta không thể cưỡng lại được, "Ta sẽ treo tấm này ở trên giường, cám ơn Ellen!"

Ron lắp bắp nói lời cảm ơn Ellen, đem tấm áp-phích ôm vào ngực.

"Đừng." Ellen nhìn lướt qua Ron đang ôm áp-phích Laurence gào thét, "vậy thì bạn ban đêm khó có thể ngủ được rồi."

"Xin hỏi bạn vẫn tiếp tục chơi phải không?"

Nhân viên cửa hàng có thái độ hòa ái, anh ta rất thích sự nhanh nhẹn của Ellen và cảm nhận được sự hò hét của đám đông, với tốc độ trả lời nhanh như vậy khiến cho mọi người nghi ngờ về anh "Có phải ngay từ nhỏ khi sinh bạn đã không có não!""

"Dĩ nhiên, Ellen có!" Ron đã trở thành một người hâm mộ em trai Ellen, anh ta cảm thấy Ellen không gì không làm được.

"Được." Nhân viên cửa hàng hào hứng vẫy đũa phép thuật, Ellen không có cơ hội từ chối. anh ta cũng mong muốn Ellen có thể đi thật xa.

"Câu thần chú nguyền rủa trôi nổi là gì?" Này thật sự rất đơn giản, đại bộ phận ở đây điều có thể trả lời, nhưng đối với một đứa trẻ, thật sự rất khó khăn, vì khi được học trong trường học ma thuật, mà những đứa trẻ 11 tuổi tài năng phải chạm vào ma chú."

"Wingardium Leviosa!" Thật khó có thể đánh bại Ellen, anh ta đã xem bộ phim này nên khá quen thuộc với chú ngữ này. Thế nhưng cùng lúc đó, anh rất muốn nhanh chóng kết thúc cuộc khiêu chiến, vì cuối cùng anh ta nhận ra khả năng nhớ rõ chú ngữ của anh thật sự có hạn.

"Đinh---hệ thống đại học bá xin được phục vụ anh!" Ellen đang chấp nhận một thực tế rằng anh ta thật sự thật bại, một ngôn ngữ gần gũi, âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu anh.