Hậu Cung Hi Phi Truyện

Chương 142: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Ớt Hiểm

“Lê Lạc không phải là người như thế!”

“Vậy thiếp thân là người như thế sao?” Dận Chân vừa dứt lời, Lăng Nhã đã hỏi lại ngay, trong nhất thời, cả hai đều im lặng.

Tuyết rơi lả tả giữa đêm đen, đọng lại trên y phục của mỗi người, tựa như đau thương không tan, một lúc lâu, Dận Chân lại là người lên tiếng trước, giọng nói mang theo sự thất vọng nặng nề: “Ngày xưa thì không, nhưng hiện tại ta không biết, chỉ biết rằng Nữu Hỗ Lộc Lăng Nhã không còn là nữ nhân nhu mì nhã nhặn mà ta biết trước đây nữa rồi.”

“Nếu vậy thì Vương gia muốn xử lý thiếp thân ra sao?” Nàng hờ hững hỏi, tia hi vọng cuối cùng cũng đã nguội lạnh như tro tàn.

Câu hỏi của nàng rơi vào tai hắn lại thành lời thú tội, bình tĩnh trong thoáng chốc hóa thành hư không, hắn thẳng tay bóp chặt phần cổ trắng mịn của Lăng Nhã, tròng mắt đỏ ngầu, gằn từng chữ: “Ta sẽ giết ngươi.”

Cảm thấy cổ đau như sắp đứt lìa, Lăng Nhã không chịu nổi mà rơi nước mắt, trong lòng Dận Chân, chỉ là một thế thân của Nạp Lan Mi Nhi cũng quan trọng hơn nàng gấp trăm ngàn lần, tấm lòng của nàng, tình cảm của nàng... tất cả chỉ là trò cười mà thôi.

Ngay lúc này, tim nàng chết lặng...

Chết đi cũng tốt, chỉ thương cho hài tử, còn trong bụng đã phải chịu hành hạ đủ đường, khó khăn lắm mới trụ được bảy tháng, nhưng lại không có cơ hội chào đời.

Mà... cũng chẳng quan trọng nữa, xuống dưới hoàng tuyền nàng sẽ luôn ở cùng hài tử, nhất định không để nó cô đơn một mình.

Nhưng vào lúc sinh mạng nàng sắp đứt, bàn tay xiết trên cổ lại thả lỏng ra, nàng rướn mắt lên nhìn, thấy Dận Chân đang từ từ buông tay, cúi nhìn giọt nước mắt đang đọng lại trên mu bàn tay của mình, ánh mắt đau đớn xen lẫn dằn vặt.

Trong một khắc vừa rồi, hắn thật sự muốn giết nàng, nhưng chính giọt nước mắt nóng hổi này đã làm hắn tỉnh táo lại, với nàng, trước nay hắn vẫn không nỡ, huống hồ chi, nàng còn đang mang trong bụng hài tử của hắn...

“Lẽ ra ta đợi nàng sinh hạ hài tử xong sẽ lập tức phòng nàng làm trắc phúc tấn, nhưng hiện tại mọi thứ không còn nữa rồi.” Dừng lại một lát, hắn xoay người rời đi, để lại những lời nặng nề theo gió đêm bay vào tai Lăng Nhã: “Từ hôm nay, ta không muốn gặp lại ngươi nữa, sinh hài tử xong ngươi cũng không được phép làm Ngạch nương của nó.”

Trước đây, là hắn tự mình dệt nên duyên phận của hai người, rồi bây giờ, cũng chính hắn tự mình cắt đứt, mọi vinh sủng phồn hoa, cuối cùng cũng chỉ là hư vô...

“Đừng!” Phán quyết cuối cùng của Dận Chân khiến Lăng Nhã hoảng loạn, nàng có thể chấp nhận bất cứ hình phạt nào, chỉ duy nhất điều này là không thể, nàng nghiêng người lảo đảo bước tới túm lấy 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.