Hệ Thống Dịch Thể Nước Hoa

Chương 10: Cảnh sát mặt than bị kỵ cả đêm



Xe máy lao nhanh truy kích, gió mạnh quần quật mà táp vào mặt.

Liên Hân nhắm mắt lại, nghiêng người núp vào lồng ngực nam nhân.

Bỗng nhiên cảm thấy dưới mông xóc nảy một trận, hắn túm lấy cô cùng với xe máy dốc lực ném đến ven đường, sau đó hét lên một tiếng "Trốn đi!" rồi móc súng ra, lao người về phía trước.

Sau khi Liên Hân bị ném tới trên mặt đất, cô nghe được tiếng xe cảnh sát từ đằng sau cũng đang gào thét đuổi đến.

Cô cẩn thận dò xét xung quanh, đây là một toà nhà xưởng cũ.

Liên Hân run run tháo đai an toàn, đem xe máy nâng dậy, chuẩn bị bỏ chạy.

Thế nhưng âm thanh ồ ạt truy kích lúc này lại đột nhiên từ trong nhà xưởng truyền ra bên ngoài.

Cô cảm thấy hình như không ổn.

Bỗng từ đâu, hai tên nam nhân bịt mặt từ trong vọt ra tới, bọn họ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Liên Hân.

Một kẻ cao to vạm vỡ đứng gần đó liền túm lấy cô, dễ dàng như xách một con gà, động tác trên tay vô cùng mau lẹ.

Liên Hân bị mũi súng chĩa thẳng vào huyệt thái dương.

"Đứng lại! Nếu không tao giết nó!"

Đội quân cảnh sát giống như bị ấn phải công tắc dừng, đồng loạt đứng im không hề dịch chuyển.

Hai bên giữ nguyên thế trận, cầm súng kịch liệt giằng co.

Thình lình trong lúc này, Liên Hân kinh hoảng quá độ, ma xui quỷ khiến đột nhiên tay chân co rúm quờ quạng lung tung, vô tình kéo rớt bịt mặt của tên tội phạm.

Hắn cũng bàng hoàng cúi đầu, cùng cô bốn mắt nhìn nhau.

Liên Hân trông thấy một đôi mày rậm mắt sâu, mặt mũi biểu tình hung lệ.

Cô lập tức hít sâu một hơi, lấy tay bụm miệng.

Gã đồng loã bên cạnh tức tốc giúp hắn kéo bịt mặt lên, nhỏ giọng nói "Lão đại, ả nhìn thấy mặt ngài rồi."

Trong không khí ngưng trọng, viên cảnh sát ban nãy vừa trưng dụng xe motor của Liên Hân thình lình âm trầm quát lớn.

"Mãn Long, không cần thương tổn con tin. Chỉ cần anh bảo đảm con tin an toàn, tôi sẽ thả người rời đi!"

"Con tin là nữ hài vô tội, không thể tránh được kinh hoảng, khả năng sẽ ảnh hưởng đến việc anh trốn thoát. Không bằng như vầy, tôi tới thế chỗ cô ấy." Người nọ nói tiếp, động tác giống như sắp đem súng đặt xuống đất.

Cảnh đội đồng loạt kinh hô "Kỳ đội trưởng!"

Kỳ Việt ra hiệu cho tất cả yên lặng, chỉ chăm chú nhìn Mãn Long.

Mãn Long cười lạnh, không trả lời, một mực kẹp cổ Liên Hân lui về phía sau. Cô vừa thoáng vặn vẹo một chút, bàn tay to của hắn đã siết chặt lại, thấp giọng đe doạ.

"Muốn chết thì cứ nhúc nhích."

Liên Hân sặc sụa ho lên mấy tiếng, lấy hết can đảm mà thầm thì "Đại ca, anh có thể đừng, đừng siết trúng ngực tôi hay không..."

Nhà ngươi sức lực quá lớn, ngực nhỏ đáng thương sẽ đau a!

Mãn Long đen mặt, nâng cánh tay một chút, tránh thoát cặp vú đẫy đà, hướng lên trên siết chặt lấy cổ con tin.

Liên Hân cảm thấy bản thân quả thực xui xẻo, tự nhiên giữa đường còn đụng phải cướp.

***

Mãn Long vẫn không ngừng thoái lui, hắn lùi đến đâu, cảnh sát trước sau gắt gao đi theo đến đó.

Mãi cho đến khi đi tới bìa rừng, Kỳ Việt mới nhìn chằm chằm Mãn Long mà nói.

"Tôi biết các anh có người tiếp ứng ở đây, hiện tại đã đủ an toàn, anh có thể đem con tin thả ra."

Mãn Long tiếp tục di chuyển "Kêu người của mày tất cả đều xuống xe."

Kỳ Việt phất tay, toàn bộ cảnh đội đều dừng xe bước xuống, tiếp tục đi bộ bám theo mục tiêu.

Bọn họ thâm nhập núi rừng càng ngày càng sâu, Kỳ Việt cảm thấy tình hình không ổn, hắn tiếp tục đàm phán "Mãn Long, mau thả người, nếu không——"

Đầu ngón tay Kỳ Việt lúc này đã chặt chẽ khấu trên cò súng.

Thình lình, một chiếc xe việt dã từ trong rừng sâu lao ra, dừng ở sau lưng Mãn Long.

Trong tích tắc, hắn đem Liên Hân xô mạnh ra ngoài, bản thân lấy tốc độ nhanh nhất mà vọt lên xe, rời đi.

Kỳ Việt phản ứng rất nhanh, tiến lên đỡ lấy Liên Hân, sau đó giơ súng nhắm đến bóng xe đã khuất ở phía xa xa mà xả ra vài làn đạn.

Hai bên đều không có thương tổn nhân mạng.

Lúc này cảnh đội phía sau cũng vừa đuổi tới, tất cả đều chán nản mà thở dài.

"Tại vị trí này, nếu bọn chúng có ý định xuất cảnh, rất có khả năng sẽ giấu trực thăng ở gần trường bay quân dụng. Mau thông tri đến cục quản lý không vận, phong toả đường bay." Kỳ Việt chỉ đạo.

Sau đó hắn cúi người đem Liên Hân nâng dậy, nhíu mày nói "Thực xin lỗi, liên lụy đến cô."

Liên Hân hít sâu vài cái, khắc chế run rẩy, lắc lắc đầu.

Kỳ Việt biểu tình có chút ngưng trọng, hỏi "Cô nhìn thấy được mặt của Mãn Long?"

Liên Hân gật gật đầu.

Cảnh đội ăn ý liếc mắt nhìn nhau.

"Mãn Long là trùm ma tuý lớn ở Đông Nam Á, nguyên quán tại đây, hắn lần này quay về là để di dời tro cốt của gia đình, trên đường giết chết vài người, bị chúng tôi bắt được tin tức cho nên lâm thời bố trí bao vây."

Kỳ Việt dừng một chút rồi nói tiếp "Chưa từng có người ngoài gặp qua khuôn mặt thật của Mãn Long, cho nên...Hắn có khả năng sẽ nghĩ cách giết người diệt khẩu."

Liên Hân hút một ngụm khí, trừng mắt nhìn Kỳ Việt, một bộ sắp khóc tới nơi.

"Cảnh sát sẽ bố trí người bảo hộ cho cô 24/24, cũng mời cô phối hợp hoàn thành tái hiện chân dung của Mãn Long. Sau khi lệnh truy nã được phát ra, hắn giết cô cũng không còn ý nghĩa, cô sẽ càng sớm an toàn."

Liên Hân dẩu miệng gật đầu, phi thường buồn bực.

***

Lệnh bảo hộ nhanh chóng được truyền xuống, Kỳ Việt dẫn người đến khu Liên Hân đang ở để bố trí trận địa, còn mang theo cả một tiểu đội tiến vào nhà.

Hắn chỉ vào một viên cảnh sát.

"Vị này chính là kĩ thuật viên chuyên môn phục chế nhân dạng, phiền cô phối hợp với cảnh sát để nhanh chóng phác hoạ ra chân dung của Mãn Long. Hơn nữa, hai ngày tới đây tiểu đội sẽ mượn dùng phòng ốc trong nhà để thuận tiện làm việc, hy vọng cô đừng để ý."

Liên Hân dĩ nhiên là không để ý.

Ngược lại, cô còn phi thường phối hợp, cùng kỹ thuật viên ngồi trước màn hình máy tính không ngừng miêu tả, lựa chọn, ghép nối ngũ quan của tên tội phạm.

Mãi đến tận khuya.

《Nửa giờ sau bắt đầu thực hiện trừng phạt》hệ thống thình lình nhắc nhở.

Liên Hân cứng đờ, xoay sang nói với kỹ thuật viên "Tôi hơi mệt, khả năng phải nghỉ ngơi lấy sức, sáng mai chúng ta tiếp tục được không?"

Đối phương nhíu mày "Nhân lúc ký ức còn tương đối rõ ràng, trong vòng 8-9 giờ hoàn thành chân dung là tốt nhất..."

"Tôi nhớ rất rõ, tên đó vẻ ngoài cũng đặc biệt làm người ấn tượng khắc sâu, anh yên tâm, trước phiền anh một chút, sáng sớm tôi sẽ dậy ngay!"

Đúng lúc này, Kỳ Việt tay xách theo cơm hộp, từ bên ngoài tiến vào chuẩn bị thay ca.

Hắn đem đồ vật phóng tới trên bàn rồi gọi mọi người vào ăn, sau đó nhìn về phía Liên Hân, hỏi "Sao vậy?"

Liên Hân khẩn cầu "Khuya quá rồi, tôi muốn nghỉ ngơi, sáng mai lại tiếp tục có được không Kỳ đội?"

"Tiến độ đến đâu?" Kỳ Việt quay sang hỏi kỹ thuật viên.

"Cũng tương đối hoàn chỉnh..."

Kỳ Việt nhìn thấy Liên Hân sắc mặt rất kém, suy xét đến việc hôm nay cô đã phải chịu chấn động tâm lý không nhỏ, vì thế gật đầu.

"Cô nghỉ ngơi đi."

Hắn đưa Liên Hân lên lầu, tuần tự kiểm tra từng phòng một.

Bên trong kết cấu phòng ốc đều giống như nhau, không có nhiều khác biệt, phòng nào cũng có một khung cửa sổ lớn.

Vì để đảm bảo an toàn tuyệt đối, Kỳ Việt quyết định trấn thủ trong phòng.

Hắn kéo ghế dựa lại gần cửa sổ rồi quay lại nhìn Liên Hân.

"Cô cứ yên tâm mà ngủ, tôi sẽ ngồi ở đây. Hai nữ cảnh sát duy nhất trong đội đều đang nghỉ phép thai kỳ, hiện tại quá gấp rút, ngày mai tôi liên hệ chi cục lân cận mượn tạm một nữ cảnh đến đây gác đêm."

Liên Hân có chút do dự.

Cô nhìn gương mặt cách xa tám mét đều cảm nhận được nghiêm nghị chính khí của Kỳ Việt hồi lâu, bất đắc dĩ gật đầu, chạy nhanh đi rửa mặt rồi nằm lại trên giường.

***

Cảnh đội tăng ca ở lầu một còn đang sôi nổi thảo luận, bên ngoài cũng có cảnh sát mặc thường phục đi tuần tra khu vực xung quanh.

Kỳ Việt nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, chân dài duỗi ra, đưa lưng về phía giường, khoanh tay ngồi trên ghế tranh thủ nhắm mắt dưỡng thần.

Lát sau, một cổ mùi hương lạ lùng phiêu tán, trên giường ẩn ẩn vang lên thanh âm nữ nhân uyển chuyển ướt át rên rỉ.

Kỳ Việt mở bừng hai mắt, quay đầu lại nhìn.

Liên Hân đá văng chăn xuống đất, cúi rạp người nằm phủ phục trên giường, hai chân quỳ gối, mông nhếch lên cao, một tay đang duỗi xuống dưới thăm tiến hoa đế.

Cô cảm giác cả vũ trụ đều đang ác ý công kích vào tiểu huyệt dầm dề chất lỏng của mình.

Điểm mẫn cảm toàn thân ngứa ngáy, hai cánh môi liên tục run rẩy đói khát, dù dùng ngón tay cũng không thể nào giảm được thống khổ dù chỉ một phần vạn.

Liên Hân đau đớn mà hô ra tiếng.

Kỳ Việt bật dậy, vọt lên dùng một bàn tay bịt miệng đối phương.

Hắn khiếp sợ mà nhìn Liên Hân, hỏi "Cô làm sao vậy?"

Cánh tay mềm như bông của Liên Hân lần mò bò lên người Kỳ Việt, cô ôm lấy bắp tay rắn chắc của hắn mà nhỏ giọng cầu xin "Giúp... giúp với..."

《Hệ thống cảnh cáo, đã tiến vào thời gian nhiệm vụ bậc 2, mục tiêu toả định. Không được để cho dương v*t ngoài mục tiêu nam tính tiến vào, nếu không sẽ bị nghiêm trị》

"Ta biết, ta biết..."

Liên Hân hữu khí vô lực, nhẹ nhàng mà vuốt lấy mu bàn tay của Kỳ Việt, miệng rì rầm "Anh giúp tôi, cho tôi mượn tay một chút có được không?"

Kỳ Việt nháy mắt giống như bị kim đâm tới, nhanh chóng rụt trở về, đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn cô trừng trừng.

Liên Hân thấy Kỳ Việt không chịu hỗ trợ, quyết đoán từ bỏ hắn.

Cô vừa ủy ủy khuất khuất mà khóc lóc rên rỉ, vừa lần mò bò đến mép giường, kéo ra ngăn tủ.

Kỳ Việt bỗng nhiên phản ứng lại đây, lần nữa vọt tới mà chụp miệng cô lại.

Nếu để Liên Hân còn tiếp tục rên rỉ như vậy, người bên ngoài nghe thấy được, hắn liền không có cách nào giải thích.

Miệng bị bàn tay to rộng hữu lực chắn ngang, Liên Hân ngửi đến khí vị bá đạo nam tính lại dễ nghe quẩn quanh bên chóp mũi.

Cô nhịn không được mà vươn đầu lưỡi liếm liếm lòng bàn tay nam nhân, từ trong ngăn kéo lôi ra được một cây dương v*t giả.

Liên Hân kéo quần ngủ xuống, dạng rộng hai chân bắt đầu thủ dâm.

Kỳ Việt biểu tình giống như gặp quỷ.

"Cô—— cô không thể khống chế chính mình sao?"

Liên Hân mắt như thu thủy, rưng rưng mà lắc đầu.

Mặt đối mặt với Kỳ Việt, cô chậm rãi tách ra hai chân, huyệt khẩu đáng thương không ngừng co rụt, đem dương v*t thô to vặn vẹo từng chút từng chút mà nuốt vào.

Đầu lưỡi Liên Hân vẫn không ngừng thèm khát quét đảo trên tay Kỳ Việt, cổ họng ngâm nga ra tiếng.

Hắn xoay đầu, cánh tay chế trụ Liên Hân tăng thêm sức lực, cơ bắp toàn thân đều căng cứng.

Mùi hương kỳ dị liêu nhân càng ngày càng nồng đậm.

Kỳ Việt hất hất mái tóc, mồ hôi đầy đầu, bộ vị bên dưới đã căng trướng đến sắp nổ tung, hắn vươn chân dài đá nhẹ một chút, đem cửa phòng khoá lại.

***

Liên Hân bị tra tấn hồi lâu, Kỳ Việt vẫn trước sau như một: tay bịt miệng cô, mặt xoay nơi khác.

Tuy hắn hô hấp trầm trọng nhưng eo lưng thẳng thớm, một bộ anh minh đĩnh đạt.

Cảm giác khó chịu chỉ tăng chứ không hề giảm, Liên Hân vô cùng tức giận mà đem gậy rung dính đầy dâm dịch rút ra, ném mạnh xuống đất.

Căn bản thứ đồ này không có tác dụng!

Kỳ Việt nhìn dương v*t giả ướt dầm dề nằm văng ra đất, cực kỳ cay đôi, bèn quay mặt đi.

Liên Hân bắt đầu nhấc chân đáp lên cạnh sườn nam nhân, ở ngay vòng eo rắn chắc của hắn mà dẫm tới dẫm lui, cho đến khi niết đến giữa hai bắp đùi...

Kỳ Việt một tay chụp lấy chân nhỏ nghịch ngợm, thần sắc phức tạp nghiêng đầu nhìn cô "Hay là, tôi giúp cô kêu xe cứu thương?"

Liên Hân hừ hừ mà lắc đầu, cả người mướt rượt mồ hôi, eo mông run rẩy, trong cổ họng phát ra thanh âm nức nở, hai mắt doanh doanh ướt át.

Trông vừa đáng thương lại kiều oán.

Kỳ Việt cảm giác được Liên Hân thật sự không khoẻ.

Hắn bắt lấy cánh tay, cô nhẹ nhàng đỡ lên một chút.

Nào ngờ, đối phương lập tức bò dậy nhào vào trong ngực hắn, hai chân xảo quyệt câu lên, huyệt tâm nhanh, gọn, chính xác mà đè ngay bộ vị đang nhô cao.

Liên Hân bắt đầu vặn eo quấy nhiễu.

Kỳ Việt đột nhiên không kịp phòng bị, phản xạ tự nhiên liền dùng hai tay nắm lấy eo cô, tận lực đem người đẩy ra xa.

Không còn vật cản, tiếng rên rỉ lại bắt đầu vọt ra tới, kiều mị ướt át, nghe đến nhân tâm ngứa ngáy.

Kỳ Việt vô cùng nan kham mà mặc kệ cho Liên Hân dán lấy người mình, chỉ có thể duỗi tay tiếp tục chặn không cho âm thanh lọt ra bên ngoài.

Lúc này Liên Hân đã nhận ra Kỳ Việt không có khả năng đi đối phó cô.

Cô đánh liều được nước lấn tới, giơ tay đẩy ngã Kỳ Việt, ấn hắn lên giường. Sau đó khoá ngồi trên eo nam nhân, bắt đầu đong đưa cọ xát.

Kỳ Việt hầu kết lăn lộn, khí huyết sôi trào quay cuồng, kể cả quần lót bên trong cũng bị cô cọ đến ướt đẫm.

Liên Hân còn chưa thỏa mãn, nhanh tay cởi bỏ đai lưng của hắn sau đó kéo cả quần ngoài lẫn quần lót xuống.

Một cây côn th*t ngay thẳng, mạnh mẽ, thịt gân bừng bừng giống như chủ nhân được phóng thích ra bên ngoài.

Tuy rằng cô quả thực rất xúc động, muốn cứ như vậy đem toàn bộ thịt trụ kia nuốt đi vào, cũng may tia thần trí cuối cùng đã ngăn cô lại.

Liên Hân chỉ có thể ép côn th*t hướng lên trên, nhẹ nhàng mà ngồi xuống.

Hai cánh môi mấp máy ướt đẫm áp lên thân gậy, đẩy eo tới lui điên cuồng mà ma sát.

Mông nhỏ đong đưa, ở tư thế này, cả huyệt khẩu cùng âm đế đều được cọ xát, cảm giác giống như Kỳ Việt đang dùng côn th*t thay cho đầu lưỡi, từ gốc tới ngọn mà liếm lấy huyệt mật của cô.

Kỳ Việt nửa người nằm ngửa, cổ họng lăn lộn, không rên một tiếng.

Qua một hồi lâu, Liên Hân đem hắn cưỡi đến trên giường, nằm rạp lên người Kỳ Việt, như si như cuồng run rẩy một trận, sau đó thều thào "Anh động đi, tôi không có sức..."

Kỳ Việt không để ý tới cô.

Liên Hân đành phải tiếp tục tự mình giúp thân, xoay người thay đổi tư thế.

Lần này cô đưa lưng về phía hắn, đem đại dương v*t kẹp ở bắp đùi, cự vật thô to áp sát từ huyệt khẩu đến tận bụng nhỏ, bắt đầu nhiệt tình nâng mông lên xuống mà hưởng dụng.

Cũng mất công Kỳ Việt lợi hại, cương cứng cả một buổi tối để cho cô chơi.

***

Hôm sau, mới tờ mờ sáng hắn liền đen mặt kéo lại khóa quần, đứng lên bỏ đi ra ngoài.

Một vị cảnh viên từ bên ngoài vừa đi vào tới, nhìn thấy đội trưởng khoanh tay cúi đầu đứng dựa bên tường, bèn nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn.

"Kỳ đội, em tới thay ca, đêm qua vất vả cho anh rồi!"

Kỳ Việt ngẩng đầu liếc hắn một cái.

Cảnh viên nhìn thấy Kỳ đội sắc mặt thực hắc, thập phần lý giải mà hỏi "Tinh thần căng thẳng quá mức?"

Kỳ Việt hít sâu một hơi, lắc đầu, đi lên vài bước gõ gõ cửa phòng Liên Hân, trơ mặt ra lệnh "Nhanh chóng thu xếp rồi đi xuống dưới."

Trong phòng truyền đến âm thanh sột soạt sột soạt.

***

Một khuôn mặt tú lệ ngoan ngoãn, thân thể ăn mặc kín mít xuất hiện ở dưới lầu.

Cô lặng lẽ nâng mắt, thoáng nhìn đường quai hàm rõ ràng tuyệt đẹp của Kỳ Việt.

Hắn quay mặt đi, nói với kỹ thuật viên chuyên gia "Tiểu Lý, lấy đến đây xem."

Tiểu Lý tay ôm máy tính, đem chân dung gấp gáp thức trắng đêm để hoạ ra, đưa tới cho cô, chỉ thấy Liên Hân khiếp sợ trố mắt, chỉ vào màn hình.

"Chính là hắn! Chính là hắn chính là hắn!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.