Hệ Thống Dịch Thể Nước Hoa

Chương 16: Cực đại thịt căn



Kỳ Việt hầu kết lăn lộn, lồng ngực phập phồng.

Hắn rốt cuộc cũng quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt mang theo thật sâu áy náy.

"Thực xin lỗi, tôi...tôi thật sự không nhớ rõ. Tôi có phải hay không đã...cưỡng bách cô?"

Biểu hiện nghiêm túc của Kỳ Việt làm Liên Hân khẩn trương mà dựng thẳng sống lưng.

Hắn nhìn thấy cô động tác có chút co rúm, liền hiểu ra rồi. Kỳ Việt rốt cuộc biết cô vì cái gì luôn luôn chủ động đến thân cận hắn, hiện giờ lại sẽ tránh ở một bên, thật cẩn thận kiêng kị mà quan sát hắn.

Hoá ra là như thế này.

"Thực xin lỗi, tôi sẽ đi tự thú."

Liên Hân biết Kỳ Việt đã xem được video, nhưng phản ứng này hoàn toàn không giống như cô tưởng tượng.

Hắn đều nhìn không ra được cô bị hắn làm đến say mê, sung sướng cỡ nào hay sao?

Liên Hân vội vàng giải thích "Không phải không phải, anh không có cưỡng gian tôi, thực xin lỗi, cái đó là...là tình thú mà thôi. Do tự tôi quá ham muốn nên mới làm vậy. Không phải lỗi do anh đâu!"

Liên Hân sốt ruột mà ôm lấy cánh tay hắn.

"Nhưng mà..." hắn cúi đầu, nhìn bàn tay đầy vết chai của mình, thấp giọng nói "Tôi đối với cô thực thô bạo."

"Không sao, như vậy thực thích, cái đó của anh rất lớn, làm rất thoải mái. Biểu tình đó chính là cao trào, không phải khó chịu a~"

Kỳ Việt cứng đờ, liếc nhìn cô một cái, hai tai ửng đỏ.

"Cô...đừng sợ, tôi là cảnh sát, không thể biết pháp phạm pháp."

Liên Hân thở dài, nhích người lại, choàng chân qua khoá ngồi trên đùi hắn.

Phản ứng đầu tiên của Kỳ Việt là chụp lấy eo cô rồi đẩy ra, nhưng thực mau hắn liền khắc chế sức lực, nhẹ nhàng mà đặt tay ở đó, không hề nhúc nhích.

Liên Hân duỗi tay câu lên cổ, đem thân thể để sát vào chóp mũi hắn "Nghe được mùi gì không?"

Cặp ngực mơ hồ đong đưa, chỉ cách nửa lóng tay nữa là mặt Kỳ Việt liền sẽ dán lên thân thể mềm mại trước mắt, hắn hơi hơi ngửa người về sau.

"...rất thơm."

"Đây là mùi hương cơ thể của tôi, lúc nó thật nồng thật nồng sẽ sinh ra hiệu quả kích phát tính dục, còn có thể gây ảo giác."

Kỳ Việt kinh ngạc.

Liên Hân nói tiếp "Anh bởi vì cái này mới mất khống chế, kỳ thật là tôi xâm phạm anh mới đúng."

Cô buông hắn ra, vẫn ngồi yên trên đùi, thấp thấp gục đầu xuống, một bộ chân thành nhận tội mà nói "Xin lỗi."

Tuy rằng nghe ra rất hoang đường, nhưng Kỳ Việt ngửi được mùi hương nùng liệt liêu nhân này, quả thực mấy ngày nay thường xuyên khô nóng khó hiểu, hắn biết cô nói chính là sự thật.

Kỳ Việt thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Liên Hân thấy hắn chỉ yên lặng rũ mi mắt, bèn nhanh chóng nhảy xuống sôpha, chạy đến phía trước quỳ rạp xuống, hai tay "bộp" một tiếng mà chắp lại, cúi đầu tiến hành đại lễ.

"Xin lỗi! Anh làm ơn đừng bắt tôi vào đồn, tôi sẽ bồi thường có được không?"

Kỳ Việt cười không ra thanh, đứng lên, sau đó một tay đem cô kéo vào nhà bếp "Có đói bụng không?"

Liên Hân gật đầu như mổ thóc "Đói."

Kỳ Việt mở tủ lạnh, quan sát một chút.

"Trong nhà không còn gì ăn, hiện tại quá muộn...chỉ có mì gói thôi, được chứ?"

Liên Hân gật đầu.

Kỳ Việt tìm ra một cái trứng gà, thịt giò hun khói, còn có một ít rau xanh, sau đó đưa lưng về phía cô mà bận rộn làm bếp.

Liên Hân nhìn đến bóng lưng cao lớn, đáng tin lại mê người trước mặt, trong đầu hỏi thầm "Hệ thống, lần này khen thưởng là cái gì?"

《Liên tục hoàn thành hai bậc nhiệm vụ, tích lũy đạt được 16 ngày tự do nghỉ ngơi.

Khen thưởng bên dưới mời chọn hai mục:

1. Ưu hoá thân thể cùng năng lực tính dục

2. 25 ngày tự do nghỉ ngơi

3. Mở rộng công năng mùi thơm cơ thể

4. Tiền tệ quốc tế trị giá 25 vạn

5. Tích điểm thánh hương: 5 điểm》

"Tích điểm thánh hương là cái gì?"

《Nếu tích lũy đạt 100 điểm, sau khi chế tạo ra thánh hương, ngài có thể được một phần》

Liên Hân tò mò "Thứ đồ này có cái gì tốt?"

Hệ thống trầm mặc trong chốc lát, sau đó nói《Hết thảy đều tốt》

Liên Hân nhíu mày, bỗng nhiên ý thức được một chuyện "Đúng rồi, mi làm chuyện này rốt cuộc là vì cái gì? Theo đuổi nghệ thuật sao? Nếu mà làm ra đồ vật tà ác gì đó để hủy diệt thế giới, ta liền không đáp ứng!"

Sau đó Liên Hân còn rất cương liệt mà mà uy hiếp hệ thống "Có giết chết ta ta cũng không làm!"

《Ký chủ xin yên tâm, ta sẽ không hủy diệt thế giới, cũng không có âm mưu gì bất chính. Ta chỉ đơn thuần là muốn chế tạo ra nước hoa tối thượng mà thôi. Đó cũng là nhiệm vụ của ta, hoàn thành xong hết thảy, ta với ký chủ sẽ vui vẻ hoà bình mà chia tay, không bao giờ gặp lại》

Liên Hân an tâm, đồng thời cũng cân nhắc một chút, số tiền thưởng kia mà đổi ra quả thực không nhỏ.

"Nghĩ thử xem, ta có thể dùng tiền để bồi thường trinh tiết cho hắn không?" Liên Hân hỏi hệ thống, mắt nhìn lướt qua Kỳ Việt.

《Tuy rằng ta không quá hiểu biết nhân loại, nhưng ký chủ, ngài xác định cho hắn tiền chính là bồi thường chứ không phải sỉ nhục sao?》

"Ò..." Liên Hân xoa xoa ngón tay, do dự "Vậy hết cách."

Bất quá suy đi tính lại, cô vẫn là muốn dùng tiền để bồi thường cho Kỳ Việt, cho nên lựa chọn khen thưởng thứ nhất là tiền.

Mục thứ hai cô tuyển chính là ưu hoá thân thể cùng tính dục.

Kỳ Việt vừa vặn nấu mì mang ra tới, bên trên còn có một cái trứng gà chiên tròn trĩnh, rau xanh cùng vài miếng thịt hun khói thơm ngậy.

Một bát mì gói bị hắn nấu đến giống như cao lương mỹ vị.

"Ăn đi." Kỳ Việt đặt bát xuống.

Liên Hân so so đôi đũa, sau đó gắp lấy một ngụm "Thơm quá a~!"

Thình lình, âm thanh hệ thống vang lên.

《 Lần đầu thực hiện "Ưu hoá thân thể cùng công năng tính dục" hoàn thành.

Tố chất cơ thể của ký chủ đã được nâng cao, đồng thời kích hoạt năng lực "Cao trào tiết ra sữa"》

"Phụttt——" Liên Hân thiếu chút nữa đem mì phun đến trên mặt Kỳ Việt.

"Làm sao vậy? Bị sặc?"

Cô gật gật đầu.

Hắn đứng dậy đi lấy nước uống.

"Cái quỷ gì? Tiết ra sữa?!" Liên Hân rít qua kẽ răng.

《Chúc mừng ký chủ, đây là một loại năng lực thực động lòng người~》

"Aaa~ Cút đi!"

***

Chờ cô ăn mì xong, Kỳ Việt rửa chén.

Nhìn thấy Liên Hân ngoan ngoãn đi theo sau lưng, hắn quay lại nhìn cô một cái rồi nói "Đi ngủ đi."

Liên Hân lập tức nghe lời, tung tăng chạy như bay về phòng của Kỳ Việt, lăn lên giường một cái, góc áo tự nhiên cuốn đến trên eo, đôi mông mật đào hướng ra ngoài cửa.

Hắn ở bên ngoài thu dọn được một lúc, khi bước vào phòng ngủ đã phát hiện Liên Hân đang nằm trên giường, bước chân hơi sững lại.

Kỳ Việt tựa hồ do dự trong chốc lát, qua một hồi, rốt cuộc vẫn là tiến vào trong.

Hắn cởi áo ngoài, nằm thẳng ở mép giường, đem đại bộ phận giường ngủ nhường lại cho cô.

Liên Hân hôm qua vừa mới được hắn thao cả một đêm, tư vị thật sự quá tuyệt. Hồi tưởng một chút, cô liền xoay qua lộn lại ở trên giường.

Lăn một lát, đã lăn đến sát bên người Kỳ Việt.

Đùi đáp trên chân, tay sờ lên ngực hắn.

Thân thể Kỳ Việt lập tức cứng đờ như thanh sắt, hắn nín thở nhắm mắt, nhưng cũng không có đẩy Liên Hân ra.

Bàn tay nhỏ ở trên lồng ngực tha hồ vuốt ve sờ nắn, tuy rằng cô cùng hắn từng trải qua kịch liệt giao triền, nhưng Liên Hân lại chưa kịp nghiêm túc cẩn thận mà âu yếm thân thể của Kỳ Việt.

Từ ngực lần đến cơ bụng, từ bụng lại tiếp tục lướt xuống. Thời điểm tay Liên Hân chạm đến bộ vị bên dưới, cơ thể Kỳ Việt chấn động một phen.

Hắn nuốt khan, mở hai mắt ra, ngực phập phồng, rũ mi nhìn Liên Hân.

Theo đạo lý mà nói, đây không phải lần đầu tiên.

Ở trong video hắn đã trông thấy bọn họ phi thường kịch liệt mà làm tình, nhưng tình hình lúc đó Kỳ Việt hoàn toàn không nhớ rõ, hết thảy thể nghiệm đối với hắn vẫn là vô cùng xa lạ.

Liên Hân nâng cặp mắt ướt nước lên nhìn, chỉ thấy Kỳ Việt quai hàm cắn chặt, mày ẩn nhẫn, giống như không có ý muốn phản đối, vì vậy cô liền nhanh nhẹn luồn tay thăm tiến vào trong quần lót, đem cây côn th*t đã trướng lớn kia lôi ra ngoài.

Liên Hân nắm lấy cực đại thịt căn mà lắc lắc, vuốt ve vài cái, yêu thích không buông, sau đó cầm lấy hai viên bi phía dưới nhẹ nhàng xoa nắn.

Kỳ Việt quay mặt, mu bàn tay gác lên che đi đôi mắt, thấp thấp thở dốc.

Giữa huyệt tâm của Liên Hân, mật dịch đã chảy đầy, lại ngứa lại không, thật muốn đem côn th*t cắn nuốt.

Cô vừa mới đem quần áo của mình xả xuống, phong tình vạn chủng mà xoắn thân hình rắn nước tới gần, Kỳ Việt bỗng nhiên mở bừng bừng hai mắt.

Sau đó, hắn nắm lấy eo nhỏ, đem Liên Hân nhẹ nhàng nhấc qua một bên, xoay người xuống giường lao nhanh ra ngoài.

Liên Hân ngơ ngác ngồi nhìn nam nhân lưu loát dứt khoát mà ném mình lại sau lưng, thân thể trần trụi đều cứng đờ ra, không rõ là có chuyện gì.

Kỳ Việt đi đến phòng khách, cầm lấy di động đang run lên bần bật, hắn hít sâu vài hơi sau đó mới tiếp cuộc gọi.

"Đội trưởng, có tình huống khẩn cấp, Thành Nam phát hiện gần đây có mấy hộ dân cư giao dịch hàng cấm, hiện đang có dấu hiệu di dời địa bàn, thông tin chưa xác nhận!"

Kỳ Việt định thần, ra lệnh "Toàn đội phát lệnh triệu tập, tôi đến đó ngay."

Khi hắn quay về phòng ngủ, Liên Hân đã sớm yên lặng mà đem quần áo mặc trở vào, vẻ mặt mờ mịt ngẩng lên nhìn hắn.

Kỳ Việt cúi đầu, đầy mặt áy náy "Thực xin lỗi, tôi phải tăng ca."

Liên Hân gật đầu tỏ vẻ đã hiểu "À à, không có việc gì, vậy anh mau đi đi."

***

Hai ngày kế tiếp Kỳ Việt cũng không về nhà, cơ hồ dị thường bận rộn.

Hắn mời một dì giúp việc đến, phụ trách nấu cơm, quét tước, giặt quần áo cho cô.

Liên Hân kỳ thật muốn nói, bình thường cô cũng không quen thói được nuông chiều như vậy, mấy việc đó cô đều có thể tự làm, hơn nữa còn làm rất thạo.

Lúc trước sở dĩ suốt ngày bám dính, quần áo không thích mặc cũng không thích giặt, chẳng qua là vì muốn tìm cơ hội câu dẫn Kỳ Việt mà thôi.

Nhưng sau đó, Liên Hân bỗng nhiên trì độn mà ý thức được một chuyện.

"Hệ thống, hắn đang né tránh ta sao?"

《Không biết, hệ thống không hiểu tâm tư nhân loại》

Liên Hân tự hỏi nửa ngày, cảm thấy vô cùng chột dạ áy náy.

"Thì ra là như vậy, ta cũng quá không tinh mắt. Hắn khẳng định rất...Ai da, bằng không vẫn là nhanh nhanh đưa tiền bồi thường? Đem hết tiền thưởng đưa cho hắn sau đó rời đi thôi, tuy rằng thực tội lỗi nhưng ta cũng không làm được gì khác. Đúng đúng, chạy trốn tuy vô sỉ nhưng lại hiệu quả."

Hệ thống không trả lời.

"Có điều, ta phải đổi tiền thưởng ở đâu?"

《Tiền thưởng thông qua hình thức trúng sổ số để nhận, nhưng điều kiện chính là, ký chủ phải mua một tấm vé số》

"A, nhưng ta làm gì có tiền, hiện tại cũng không có chứng minh thư."

Cho nên Liên Hân quyết định, vẫn là trước tiên đi tìm Kỳ Việt mượn một ít tiền.

***

Cục cảnh sát cùng khu chung cư cho cảnh viên có một lối đi liên thông.

Liên Hân chỉnh chỉnh tề tề mà ăn mặc toàn thân kín mít, sau đó còn lấy thêm áo của Kỳ Việt khoác lên, xuyên qua thông đạo đi vào cảnh cục.

Một vị cảnh viên trẻ tuổi nhìn thấy cô, đôi mắt mở to trừng trừng, sau đó gọi Liên Hân lại hỏi chuyện.

"Vị mỹ...à không, vị nữ sĩ này, cô có chuyện gì sao? Đằng trước có khu vực báo án cùng tiếp nhận hồ sơ, người không phận sự không được vào trong này."

"Tôi đến tìm Kỳ Việt." Liên Hân nhỏ giọng trả lời.

"Kỳ đội!?"

Thanh niên lanh trí nhìn đến áo khoác của Kỳ Việt, đầu liền nhảy số, sau đó lớn giọng hô lên "Kỳ đội! Có người tìm anh! Là con gái!"

Vừa nói cậu ta vừa dắt Liên Hân vào trong "Kỳ đội đang họp."

Kỳ Việt đứng trước bảng trắng mà viết viết vẽ vẽ, đang chỉ huy đội viên an bài bố trí cảnh lực, thình lình từ bên cạnh cửa dò ra một khuôn mặt nhỏ nhỏ xinh xinh.

Đám đàn ông trong phòng đều xoay đầu nhìn qua, ánh mắt bừng bừng phát sáng.

Kỳ Việt nhíu mày, ngữ khí nghe qua có chút nghiêm khắc "Tới đây làm gì?"

Liên Hân vốn dĩ phỏng đoán Kỳ Việt vẫn luôn âm thầm đối với cô mang lòng trách móc, hiện giờ lại nhìn thấy hắn thái độ như vậy, tự nhiên có điểm xoắn xít.

Kỳ Việt gõ gõ lên bảng, quát khẽ đám người bên dưới "Nhìn cái gì mà nhìn?"

Liên Hân hôm nay tuy rằng ăn mặc kín kẽ, nhưng cổ hương khí gợi cảm như ẩn như hiện vẫn không tiêu tan, người trong cục lại đều là đại nam nhân huyết khí bừng bừng.

Kỳ Việt không thích có quá nhiều đàn ông nhìn chằm chằm Liên Hân như vậy.

Bỗng nhiên hắn đi tới, kéo tay Liên Hân quay về văn phòng.

"Làm sao vậy?" Kỳ Việt hỏi.

"Chính là, tôi muốn hỏi mượn ít tiền để làm lại chứng minh thư cùng sim di động, sau đó về nhà được rồi, tôi sẽ trả lại cho anh."

Kỳ Việt sửng sốt một chút "Về nhà?"

Liên Hân ngượng ngùng gật gật đầu.

"Anh...yên tâm đi, tôi sẽ bồi thường, tuy rằng cũng không bù đắp được gì, nhưng khẳng định về sau cũng sẽ không tới quấy rầy anh nữa, xong việc liền đi ngay!"

Kỳ Việt chết sững, bỗng nhiên có chút khẩn trương.

"Vì cái gì?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.