Hệ Thống Dịch Thể Nước Hoa

Chương 19: "Ngứa?"



Liên Hân trì độn một lúc mới ý thức được bên kia rặng cây có người vừa đi vừa nhìn mình.

Cô cẩn thận liếc mắt một cái, cây cối thấp thoáng lờ mờ, nhìn không rõ lắm.

Liên Hân cũng không dám tò mò, tiếp tục cúi đầu đi theo đồng sự tiến vào bên trong.

Hàng rào cây rốt cuộc tới điểm kết, hắn bỗng nhiên từ phía bên kia vòng qua, sải chân một bước liền đứng chắn ngay trước mặt Liên Hân.

Cô hít mạnh một hơi, cả người lảo đảo, bị nam nhân thuận thế ôm eo đỡ lấy.

"A!"

Đoàn người đồng loạt xoay đầu, nhìn đến nam nhân soái khí đầy trời đang ôm lấy Liên Hân, ai nấy đều kinh hô ra tiếng.

"Sao vậy? Làm sao vậy?"

Liên Hân ngơ ngác mà nhìn biểu tình như cười như không của Tô Tử Tích, không hiểu sao cảm thấy chột dạ, cô liền dịch khai tầm mắt.

Hắn móc di động ra, lắc lắc trước mặt Liên Hân rồi nói "Mỹ nữ..."

Thẩm Ngọc hút một ngụm khí, không lẽ người đẹp ngời ngời như vậy lại muốn xin số điện thoại của Liên Hân? Không thể nào!

"...có thể bỏ chặn được không?" Tô Tử Tích rốt cuộc nói hết câu.

"???!!!"

Thẩm Ngọc ngây người.

Liên Hân xấu hổ mà đấm hắn một cái.

Thấy vậy, Thẩm Ngọc hiện tại đã ý thức được bọn họ là người quen, vội vàng nhắn lại một câu rồi nhanh chóng rời đi.

"Liên Hân, tôi đi trước nha, cậu cũng mau mau đuổi kịp đó."

Liên Hân nghĩ, nếu bây giờ không bỏ chặn, Tô Tử Tích sẽ không chịu buông tha, vì vậy cô đành phải thành thành thật thật mà đem tên hắn kéo khỏi blacklist.

Tô Tử Tích duỗi tay qua đoạt lấy di động, còn đem tên mình sửa lại thành "Mỗi ngày nhớ rõ liên hệ với đại soái ca", lúc này mới thực hài lòng.

Hắn cúi đầu hôn hôn khoé mắt Liên Hân.

"Dám chặn liên lạc..." Lại hôn hôn.

"Còn dọn ra ngoài trốn tôi?" Sau đó cắn lên môi Liên Hân một cái.

"Thật khó tin, Tô Tử Tích thế nhưng lại bị đá." Hắn lưu luyến mà cọ cọ chóp mũi.

"Bị tôi làm qua còn có thể chạy, chẳng lẽ buổi tối sẽ không nhớ côn th*t của bác sĩ ca ca đến mất ngủ sao? Có vừa chơi tiểu huyệt vừa gọi tên tôi hay không, hmm?"

Liên Hân cúi đầu.

"Tô Tử Tích...em, em phải làm việc..."

Nam nhân đem cô ép đến góc tường chỗ không có người, cởi bỏ áo ngoài của Liên Hân, làm cô đứng giữa hoa viên tuỳ thời đều có người xuất hiện mà lộ ra hai bầu ngực.

Thậm chí, hắn còn bắt lấy cánh tay Liên Hân trói ngược ra sau, để cho cặp ngực run rẩy đong đưa, giống như mời gọi mọi người tới vây xem.

"Sợ không? Không sao, có tôi ở đây, cho dù người khác có thấy cũng không ăn được."

Tô Tử Tích bắt lấy một viên nhũ tiêm, tùy ý dâm loạn vuốt ve chốc lát.

Sau đó, hắn trực tiếp vói tay vào trong quần, nhiệt tình trảo xoa mông thịt.

"Kỳ thật là tôi hơi giận, nhưng lại không nỡ trách em..."

Hắn lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, lại nói tiếp "Còn cách nào khác đâu? Chỉ có thể thao chết em để trừng phạt...để bác sĩ ca ca nhìn xem, tiểu tao huyệt còn nhớ rõ hình dạng dương v*t của ca ca không?"

Đầu ngón tay thon dài linh hoạt lướt vào giữa huyệt khẩu, xoa đến ướt át dầm dề.

Khí thế của Tô Tử Tích thật sự làm Liên Hân có cảm giác, hắn sắp đè cô ra giữa hoa viên lộ thiên mà chơi.

Ngẫu nhiên có người đi qua ở phía xa xa, hắn sẽ tiêu sái nghiêng người che chở Liên Hân, ngón tay bên dưới không ngừng ra vào, không hề kiêng nể.

Liên Hân bị hắn lộng đến eo mềm chân nhũn, đứng không vững vàng.

May mắn chính là, tiếng chuông di động thình lình đánh gãy hứng thú của Tô Tử Tích.

Cái tên Sở Tế nào đó ở trên màn hình không ngừng nhảy nhảy, Tô Tử Tích do dự một chút, sau đó giúp Liên Hân mặc lại quần áo, sửa sang đầu tóc.

Hắn ôm cô vào trong ngực, ôn nhu hôn hôn lên khoé môi.

"Ngoan, lát nữa đừng đi vội, chờ tôi tới đón."

***

Sau khi Tô Tử Tích rời đi, Liên Hân đứng thở hổn hển hồi lâu, chỉnh trang trạng thái lại cho ổn thoả rồi mới ôm thùng ướp lạnh đi vào bên trong.

Người dẫn đường cùng đồng sự đã đi mất, cô chỉ có thể tự mình tìm đường.

Nhưng trang viên quả thực rất lớn, kết cấu phòng ốc vô cùng phức tạp, Liên Hân tới lui một hồi liền phân không rõ phương hướng.

Cô vừa định dừng lại gọi điện thoại, bỗng nhiên có một người hầu tay bưng khai rượu, từ trong chỗ ngoặt vội vội vàng vàng xông ra.

Hai người va mạnh vào nhau, chỉ nghe "loảng xoảng" một tiếng, thùng ướp lạnh cùng rượu đều rơi xuống đất.

Vài tiếng kêu la sợ hãi thất thanh đồng thời vang lên.

"Cô biết rượu này đắt cỡ nào sao?"

"Cô biết trứng cá tầm này bao nhiêu tiền không?"

Giám đốc hậu cần cũng chạy ra tới, người ở hiện trường đều tái mét mặt mày.

Trên mặt đất trừ bỏ champagne ánh vàng sóng sánh, còn có trứng cá tầm trắng trông như trân châu rải rác khắp nơi.

Rượu bắn lên người Liên Hân đến loang lổ đầm đìa.

Mới nãy cô vừa bị Tô Tử Tích khi dễ tàn nhẫn, cho nên cô hiện giờ còn đang ở trong trạng thái lờ mờ, chỉ biết đứng im một chỗ.

Bởi vì con đường này nối liền nhà bếp với sảnh lớn yến hội, thỉnh thoảng vài vị khách quý đi ngang cũng sẽ nhìn vào.

Ánh mắt tập trung về phía bên này dần dần tăng lên.

Dưới cái nhìn chú mục ngày càng dày đặc, Liên Hân càng thêm khẩn trương, cô theo bản năng phủi phủi quần áo rồi nhỏ giọng nói "Để, để tôi đền tiền."

Giám đốc hậu cần đột nhiên phát bạo.

"Đền!? Đem cô đi bán cũng không đền nổi!"

***

Trong một góc, Phong Khải Ninh tùy tay ngoéo lấy ly rượu, khóe mắt lạnh lùng mà liếc "giao cơm tiểu muội" đang bị mắng xối xả ở đằng kia.

...như thế nào nghề gì cũng làm, nghiệp vụ đa dạng như vậy?

Nghiêm Tự sôi nổi kể cho Phong Khải Ninh nghe về chiếc du thuyền mới mua, đang nói đến hứng thú dạt dào thì lại phát hiện người bên cạnh không hề tập trung.

"Ai? Cậu có nghe không vậy!"

Phong Khải Ninh nhàn nhạt buông ly rượu, sải chân đi qua.

Thân hình cao lớn dừng ở phía sau lưng vị giám đốc nọ, hắn lạnh mặt đứng nghe.

Người kia không hay biết gì, còn đang hăng say mắng chửi Liên Hân đến máu chó đầy đầu.

Nhưng hắn cũng không ngăn cản, chỉ là thờ ơ đứng đó.

Liên Hân vừa ngẩng đầu liền trông thấy Phong Khải Ninh, hai mắt lập tức sáng ngời, giống như gặp được một vị cứu tinh.

Bộ dáng đáng thương này, kỳ thực ít nhiều cũng lấy lòng hắn được một chút, nhưng Phong Khải Ninh cũng không nói tới cô, chỉ là lên tiếng cắt ngang vị giám đốc nọ.

"Cô ta đền không nổi, nhưng tôi thì có thể."

Đối phương kinh hãi nhìn sang, lập tức cúi đầu khom lưng.

"Phong tổng, cái này...ngài quen cô ta sao?"

"Không quen biết."

Cặp mắt loé sáng của Liên Hân dần dần ảm đạm.

Phong Khải Ninh nhíu mày nói tiếp "Các người quá ồn ào. Cứ tính hết cho tôi đi, đừng ở chỗ này cự cãi, quá khó coi."

"Dạ dạ dạ, ồn đến ngài rồi, chúng tôi lập tức thu thập, lập tức thu thập!"

"À, đúng rồi" Phong Khải Ninh xoay người, giống như chuẩn bị rời đi "Trên người cô ta quá bẩn, nơi này còn có nhiều khách quý, cho cô ta thay quần áo sạch sẽ rồi đuổi ra ngoài đi thôi."

"Đúng vậy đúng vậy! Vẫn là Phong tổng nghĩ đến chu đáo!"

Giám đốc hậu cần xô đẩy Liên Hân mà giục "Đi mau."

Vì vậy Liên Hân được đưa đến khu nghỉ ngơi, ném cho một bộ quần áo làm công màu xám, người nọ lầm rầm mắng mình đen đủi rồi bỏ ra ngoài.

Cô nhìn quanh phòng, thấy một vị nữ sĩ tư thái vũ mị đang ngồi hút thuốc, cho nên cũng không dám xem nhiều, tránh ở góc tường mà thay quần áo.

Một kiện áo ngoài dày nặng vừa trút xuống, dáng người trác tuyệt của nữ hài liền hiện ra.

Lưng eo đều nhỏ, ngực no đủ, chân dài mông kiều, ngay cả nữ nhân nhìn thấy đều cảm giác toàn thân phát nhiệt.

Mùi thơm lưu luyến trên cơ thể Liên Hân chậm rãi tản ra, nữ sĩ hút thuốc dừng lại động tác, thẳng lăng lăng đôi mắt mà nhìn.

Đó là ánh mắt thợ săn phát hiện ra con mồi.

"Cô tên gì?"

Liên Hân ngẩn người, cúi đầu đáp "Liên Hân."

"Cô không phải nhân viên của Lộc Hà, tôi chưa từng thấy qua, vì cái gì cô lại mặc đồng phục?"

Liên Hân lại giải thích một chút.

Môi đỏ nhấp khẽ, nữ nhân nọ cười cười, trực tiếp đi ra ngoài, sau đó đem giám đốc hậu cần gọi đến.

"Lâm tỷ, có chuyện gì vậy?"

"Nữ hài trong kia, có phải đánh đổ champagne cùng trứng cá tầm Almas* hay không?"

"Đúng vậy..." Ông ta lại lần nữa lải nhải rủa thầm.

"Nhân viên giao hàng mà thôi, cô ta không có tiền đền phải không?"

Vị giám đốc do dự một chút, sau đó nói ra việc HD Phong tổng chê bọn họ ồn ào, nên sẽ đền thay.

"A~" nữ nhân giơ cao khoé môi, phô bày ý cười đã tính sẵn trong lòng.

"Chẳng lẽ Lộc Hà chúng ta lại thật sự chạy theo Phong tổng để đòi tiền? Như vậy không khỏi quá mất mặt. Cho nên, cô ta thiếu tiền tự cô ta trả là tốt nhất..."

Sau đó nữ nhân tiến đến bên tai giám đốc, nhỏ giọng thì thầm.

Người nọ mới đầu hơi kinh ngạc, sau lại cảm thấy như vậy cũng đúng.

Lộc Hà trang viên danh tiếng không nhỏ một phần là bởi vì "kinh doanh ngầm", xử lý loại sự tình này cũng là đúng với chức nghiệp.

Lâm tỷ trở lại phòng nghỉ, cầm đi bộ đồ công nhân màu xám, đổi cho Liên Hân một bộ lễ phục trắng mới tinh.

Liên Hân kinh ngạc "Tôi mặc cái kia là được..."

"Đó là quần áo cũ, đều lên mốc rồi, cô đừng mặc. Cái này là bộ mới, chỉ cần cô đem trả lại sớm là được, không sao cả, chút quần áo nơi này không thiếu."

Liên Hân lập tức yên lòng, kinh nghiệm xã hội của cô quá ít, dĩ nhiên không hề sinh nghi.

Sau khi mặc quần áo xong, Lâm tỷ đề nghị dẫn cô ra ngoài, nói giúp tiễn Liên Hân đi một đoạn, thái độ quả thực lịch sự ôn hoà.

Nhưng thực mau, giữa hai chân cô liền tê ngứa khô nóng lên, giống như bị một đàn kiến bò qua, đầu óc choáng váng.

Liên Hân mới đầu tưởng đâu thân thể mẫn cảm lại quấy phá, mãi đến khi phát hiện chính mình bị mang vào một sàn nhảy hoa lệ ở tầng ngầm bên dưới hoa viên, cô mới ý thức được tình huống không đúng.

"Chơi vui vẻ đi, sau khi thanh tỉnh rồi không còn nhớ gì nữa đâu." Lâm tỷ ở bên tai cô nói nhỏ.

***

Giám đốc hậu cần bước chân hưng phấn mà đi qua sảnh yến hội, bỗng nhiên nhớ tới Phong tổng, ông ta cân nhắc một chút.

Một người nam nhân nguyện ý bỏ ra nhiều tiền như vậy cho một tiểu muội giao hàng xa lạ, mặc dù là dư tiền dư của đi nữa, vậy cũng chưa chắc không phải bởi vì cảm thấy hứng thú đâu?

Ông ta sờ sờ cằm, cảm giác chính mình khả năng sẽ gãi đúng được chỗ ngứa của Phong tổng, liền móc ra thẻ VIP đỉnh cấp của Lộc Hà trang viên, tiến thẳng đến chỗ Phong Khải Ninh rồi đưa cho hắn.

"Phong tổng, ngài hôm nay có muốn tới sàn nhảy chơi một chút hay không..."

Phong Khải Ninh lúc này đang đứng phát ngốc, không biết suy nghĩ cái gì, vừa nhìn thoáng thấy tấm thẻ trên tay liền nhíu mày.

"Không chơi."

Giám đốc hậu cần nhỏ giọng nói "Tiểu cô nương đánh đổ rượu ban nãy, Lâm tỷ đã mang cô ta xuống sàn nhảy rồi, ngài có muốn..."

Phong Khải Ninh ngẩng đầu, một đôi mi dài lạnh lùng giơ lên nhìn trừng trừng, sau đó hắn đột ngột xoay người đi ra ngoài.

***

Dưới ánh đèn mờ mờ, đôi chân kiều diễm lần mò đi ra sàn nhảy.

Chỗ kia có rất nhiều nữ hài trẻ tuổi, thanh thuần kiều diễm đều có đủ, tất cả đều đang chậm rãi vũ động, triển lãm thân hình.

Có người quần áo hoàn hảo, có người đã đem toàn thân cởi sạch, cực kỳ sung sướng mà ở trước mặt mọi người trần trụi khiêu vũ, bên dưới sàn nhảy đa số là nam nhân.

Ở đây nữ nhân đều lộ mặt, mà nam nhân lại mang mặt nạ che mắt. Ai nấy đều như đang đánh giá con mồi mà đưa mắt nhìn ra giữa sàn.

Vây quanh sàn nhảy chính là một dãy phòng nhỏ làm bằng pha lê.

Bên trong có người bạch bạch làm tình, màn rũ óng ánh hạt châu che đậy không hết, đứng ở bên ngoài có thể nhìn đến thấu triệt.

Thậm chí, nếu làm đến quá xuất sắc còn sẽ có người chạy đến vây xem.

Liên Hân ý thức lờ mờ, tay chân bủn rủn mà dựa vào một cây cột, vô cùng khó nhịn liền nâng chân lên, ở trên thân cột cọ cọ huyệt tâm.

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.

Liên Hân ngẩng đầu, bỗng nhiên phát hiện bản thân dựa vào không phải cây cột, mà là một người đàn ông.

Nam nhân mang mặt nạ cúi đầu nhìn cô.

"Ngứa?"

———

*Trứng cá tầm Almas là một trong những món ăn đắt nhất thế giới. Giá từ 8.400-15.500USD/pound

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.