Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 39: Phương thức livestream mới. Địa điểm không cố định




Mấy phút đồng hồ sau, danh sách tội ác được công bố xong, lập tức giao diện livestream lóe lên. Trong màn ảnh xuất hiện một ngôi biệt thự, có mấy người đang ngồi trên ghế salon bằng da thật, nhìn điện thoại di động.

Thời khắc này biểu cảm của bọn họ đều rất ngưng trọng.

"CMN, Hắc Tử ca, sao chúng ta lại tiến vào phòng livestream rồi?"

"Chẳng lẽ hắn đặt camera trong biệt thự? Không đúng, trong phòng khách làm gì có cái camera nào."

"Đến cùng là chuyện gì? CMN!"

Bọn họ luống cuống, một cảm giác sợ hãi trong nháy mắt xông lên đầu. Mấy ngày nay, cả mười người đều nơm nớp lo sợ. Đến giờ khắc này, thần kinh căng cứng trực tiếp đứt vỡ, cơ hồ chịu không nổi bất cứ kích thích nào.

Thanh âm lãnh khốc của Dương Triếp bắt đầu vang lên.

"Chào mọi người, hoan nghênh đến với Livestream Tử Vong, tôi là streamer Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

"Mục tiêu livestream ngày hôm nay của chúng ta, đã được thông báo trước lúc mở màn. Trò chơi lần này vô cùng đơn giản, thời hạn là hai mươi tư giờ. Trong thời gian livestream, tôi sẽ chế tạo một vài sự việc ngoài ý muốn, có khả năng dẫn đến tử vong. Mục tiêu của các anh là, tránh thoát tử vong. Hai mươi tư giờ sau, trò chơi kết thúc. Nếu trong khoảng thời gian này, tất cả mọi người đều tử vong, livestream liền đóng lại."

"Ngoài ra, tôi muốn nhắc nhở các anh, thời điểm cảnh sát lập lại bản án của nữ sinh họ Trịnh, các anh đều đã nằm dưới sự giám sát của cảnh sát. Hiện tại, có hai con đường để lựa chọn, một là chờ cảnh sát tới bắt cũng như bảo hộ, hai là chạy trốn. Bất kể lựa chọn phương thức nào, các anh phải nhớ lấy một điều, không quản các anh ở đâu, tử thần đều sẽ đuổi theo. Hắn sẽ nhân lúc các anh lơ đãng nhất, tìm tới!"

"Hiện tại, trò chơi bắt đầu!"

Vừa mới nói xong, bình luận xả như bay.

"Xin lỗi vì trí thông minh quá thấp, nhưng tôi nghe không hiểu quy tắc trò chơi! Có đại thần nào giải thích một chút không?"

"Tôi cũng có chút kiến thức nửa vời, có phải lần này streamer muốn đích thân ra sân?"

" "Tử thần sẽ đuổi theo các anh", câu nói này hẳn là trọng điểm?"

"Trọng điểm là lần livestream này phát sóng hai mươi tư giờ, lão tử ngày mai không đi làm, cả ngày xem stream! Sảng khoái!"

"Đúng đúng đúng, ngày mai tôi cũng không đi học, lần này cuối cùng cũng có thể coi đủ!"

Cùng lúc đó, mấy người Vu Kiện cũng ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không hiểu gì cả.

"Hắn ta... cải biến phương thức trò chơi... từ gây án trên địa hình cố định, biến thành không cố định, từ người phục kích biến thành sát thủ ẩn minh!"

Hàn Khả Tâm hít sâu một hơi, nói: "Hắn đã thăng cấp!"

Từ Đào gật đầu: "Hiện trường phạm tội từ cố định biến thành không cố định, rất nhiều vết tích sẽ bị xoá bỏ. Từ một điểm này mà nói, độ khó khi phá án cũng gia tăng!"

"Đúng vậy, tác động của hoàn cảnh bên ngoài đối với thi thể rất lớn. Bất quá có tôi ở đây, vấn đề có thể được giải quyết!" Tần Lãnh phi thường tự tin.

Giờ phút này, Vu Kiện biết tưởng tượng hoàn mỹ trước đó của mình đã bị đánh vỡ, cảm thấy trên mặt nóng bừng bừng.

Bất quá, hắn nhận ra một điều. Nhà Thiết Kế Tử Vong hình như rất hiểu biết về phương hướng và tiến độ điều tra của cảnh sát, tựa hồ rõ như lòng bàn tay, điều này nói lên cái gì?

"Xem ra nhất định phải thẩm tra nhân viên nội bộ một lần!"

Chủ ý chợt loé lên trong đầu của Vu Kiện, sau đó như có điều suy nghĩ nói: "Hắn muốn đánh giết từng người? Cận chiến hay viễn chinh? Mặc kệ như thế nào, lần thay đổi này sẽ cho chúng ta càng nhiều manh mối hơn. Hắn đang chậm rãi từ bóng tối đi ra."

Hàn Khả Tâm đáp: "Có thể nói như vậy, nhưng kẻ sát nhân ẩn nấp là loại hình sát nhân liên hoàn nguy hiểm nhất. Bọn chúng chỉ xuất thủ ở thời điểm thích hợp, giống như u linh vậy."

Vu Kiện cắn răng: "Cho dù hắn là quỷ, lão tử cũng đem hắn lôi ra!"

Phục Cường bèn đứng lên: "Đội trưởng, hạ mệnh lệnh đi!"

...

Giờ phút này trong biệt thự, tất cả mọi người nhìn về phía Trần Mông.

Trần Mông nhìn chung quanh phòng khách một cái, lại nhìn livestream. Hắn cảm thấy ở nơi nào đó nhất định có gắn camera. Biệt thự này đã bị đối phương động tay chân, ở lại, không an toàn, thêm nữa cảnh sát có khả năng ập đến bất cứ lúc nào.

"Nơi đây không thể ở lâu, thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức rời đi!"

"Vâng!"

Mọi người đáp, bắt đầu hành động.

Sau đó màn hình livestream tự động biến thành từng cái phân cảnh, đem hành động của mỗi người đều hiện ra.

Vương Hạo Vũ chậm chạp không động, hắn có chút không muốn đi.

"Tóc Vàng, mày không có đồ đạc gì cần thu thập sao? Lần này đi, chúng ta sợ không thể trở về trong thời gian ngắn." Trần Mông lạnh lùng nói, ánh mắt tràn đầy sát khí.

"Có... Có..."

Vương Hạo Vũ bị dọa sợ, tranh thủ thời gian đứng lên. Kết quả, đầu gối đâm vào bàn trà, phịch một tiếng, chén nước bên trên bị hất đổ. Nước bên trong tràn ra, khiến một cái bút máy ký tên trên bàn rơi xuống sàn nhà, lăn đến một góc.

"Thật xin lỗi Hắc Tử ca..." Vương Hạo Vũ nâng cái chén dậy, đó là chén nước của Trần Mông.

"Còn quản cái đó làm gì? Tranh thủ thời gian thu dọn đồ đạc đi!"

"Vâng!"

Vương Hạo Vũ quay người, định lên lầu, kết quả một cước giẫm phải cây bút máy trên sàn, dưới chân trượt đi, cả người mất thăng bằng ngã về phía sau.

"A!"

Vương Hạo Vũ hét to một tiếng, cơ thể hướng về phía bàn trà. Mắt thấy đầu sắp đập vào góc bàn, ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Trần Mông một cước đá văng cái bàn. Phịch một tiếng, bàn trà vỡ ra một khối, bất quá, toàn bộ bàn liền chếch sang trái mười mấy centimet. Bịch, Vương Hạo Vũ ngã ầm ầm ở trên mặt đất.

"Tê!"

Vương Hạo Vũ hung hăng hít một hơi khí lạnh.

Nếu như đầu đập xuống, nói không chừng sẽ thủng một lỗ.

"Mẹ! Ai đem cái bút này ném xuống đất đó, muốn hại chết lão tử à!"

Vương Hạo Vũ đứng dậy, đá một cước vào bút máy. Cái bút bay ra ngoài, đụng vào chân ghế sô pha, sau đó nảy trở về, xoay tròn vài vòng rồi lăn về phía bên phải bàn trà, đối diện với mảnh vỡ bàn trà ở xa xa!