Hẹn Anh Một Giấc Mộng

Chương 4: Chương 2-3




Người đàn ông mặc áo trắng khẽ mỉm cười đẩy nhẹ gọng kính, giọng mang vẻ lười biếng phàn nàn: "Phong thiếu sao gấp vậy? Cô ấy mới vừa tỉnh dậy thôi."

Mẫn Nam muốn cử động nhưng vô ích, cả người không có chút sức lực. Cô tựa như con búp bê mặc người ta giày vò.

Cô cố gắng mở miệng nói, cổ họng đau rát phát ra âm thanh chỉ là những tiếng thuề thào khản đặc, khó nghe.

"Phong... Phong Triết... Anh hứa với tôi... Anh hứa rồi mà..."

Bác sĩ Lâm thở dài cất dao mổ vào túi áo, hất cằm nhìn anh: "Phong, vợ cậu gọi này."

Phong Triết nhíu mày, lạnh nhạt hỏi: "Tôi hứa với cô cái gì?"

Giọt lệ nơi khóe mắt chảy xuống, cô nghẹn ngào: "Con tôi... Anh hứa không làm gì nó..."

"Tôi nói vậy sao? Cô có bằng chứng không?"

"Anh... Không được..."

"Tôi thích, cô làm gì được tôi?"

Lâm Vũ đột nhiên bật cười cắt ngang tiếng nói chuyện, hắn vỗ tay mặc kệ ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình.

"Đúng là được mở mang đầu óc. Cách quan tâm của vợ chồng Phong thiếu thật đặc sắc và khác lạ."

"Nhiều lời." Phong Triết tức giận đá hắn một cái. Anh ghé sát tai cô: "Cái thai chết, cô còn muốn giữ?"

Mẫn Nam sững sờ, cô lắc đầu, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng tựa như người mất hồn.

"Không... Không thể nào... Anh lừa tôi."

"Tùy cô." Anh không nhìn, để lại một câu rồi lạnh lùng bỏ đi.

Lâm Vũ khẽ thở dài, cầm khăn lau giọt nước mắt đọng trên khóe mi cô.

"Đừng khóc. Con gái khóc sẽ không xinh."

Mẫn Nam cười nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, ở bụng truyền đến một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng.

"Con của tôi..."

Lâm Vũ gật đầu: "Nó vẫn ổn, cô đừng lo. Cô chỉ bị quá sức thôi."

"Anh... Nói thật sao?"

"Bác sĩ không nói đùa."

Niềm vui tưởng chừng đã mất đi lại ùa về, cô khó khăn xoa nhẹ bụng. Không ai hiểu được, đứa bé quan trọng với cô đến nhường nào.

"Cám ơn anh."

Lâm Vũ mỉm cười, vô thức xoa nhẹ đầu cô, cảm giác mềm mại đó khiến hắn không muốn buông tay.

"Bác sĩ Lâm?"

Tiếng gọi của cô làm hắn bừng tỉnh, ngại ngùng thu tay về: "Vô lễ rồi."

"Anh họ Lâm sao?"

"Ừ, chẳng lẽ cô cũng họ Lâm?"

Mẫn Nam trầm ngâm một chút rồi lắc đầu: "Tôi họ Tiêu, Tiêu Mẫn Nam."

Sau khi được nhận, bố nuôi đã làm giấy khai sinh mới cho cô, đổi thành họ Tiêu.

"Tên... Rất hay. Tôi là Lâm Vũ."

Ánh mắt Mẫn Nam trầm xuống, cô gượng cười: "Trùng hợp, tôi cũng biết một người có họ giống với anh. Đáng tiếc..."

Lâm Vũ ngồi xuống cạnh giường, chăm chú nhìn cô: "Có chuyện gì sao?"

Mẫn Nam siết chặt bàn tay, móng tay đâm vào da đau nhói nhưng cô không hề cảm nhận được. Cô mỉm cười lắc đầu.

"Có phải, tôi và cô đã từng quen nhau không?"

Mẫn Nam ngẩn người rồi bất giác bật cười: "Có thể."

Lâm Vũ hơi nhíu mày trầm ngâm: "Tôi đã nói trông cô rất giống con của mẹ tôi chưa?"

"Bác sĩ Lâm, đừng đùa nữa." Cô vội lắc đầu, cô không muốn để Phong Triết hiểu lầm.

Lâm Vũ ngại ngùng cười. Hắn không đùa, cô thật sự rất giống cô ấy...

Mẫn Nam gắng gượng ngồi dậy thì bị ngăn lại, cô nằm im trên giường nhìn người đàn ông mặc áo bác sĩ.

"Anh... muốn làm gì?"

Lâm Vũ chậm rãi trả lời: "Việc mà một bác sĩ nên làm."

Hắn lấy từ trong túi áo ra con dao phẫu thuật sắc lạnh, ánh bạc dưới đèn khiến cô phải nhíu mắt.

Mẫn Nam bị giữ chặt trên giường, cả tay và chân đều không thể cử động. Sự hoảng loạn cùng sợ hãi bỗng ùa về.

Cô há miệng cố nói từng chữ một cách khó khăn: "Đừng... Thả tôi ra... Đừng làm hại con tôi..." Nước mắt vừa ngừng lại tiếp tục rơi từng giọt.

Lâm Vũ ngẩn người, anh đẩy nhẹ gọng kính, có chút bất lực mà thở dài: "Cô gái, sao lại khóc tiếp rồi?"

Cô lắc đầu: "Đừng làm hại con tôi..."

"Ai muốn làm hại con cô?" Lâm Vũ bất ngờ hỏi lại làm cô không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể nói ra hai chữ: "Phá... Thai."

Trong lòng Mẫn Nam sợ hãi đến tận cùng, đứa bé vô tội, cô không muốn nó xảy ra bất cứ chuyện gì. Bảo vệ con cái là bản năng của một người mẹ.

Lâm Vũ rút khăn giấy lau nước mắt cho cô, khẽ trấn an: "Không, tôi sẽ không hại đứa bé. Đó là đạo đức của người làm nghề y."

"Triết..."

"Cô nói Phong? Là cậu ấy bế cô tới đây, cô bị ngất vì kiệt sức."

Cô im lặng, dường như không tin vào những gì vừa nghe thấy.

"Phong đuổi hết bệnh nhân của tôi, bắt tôi phải khám cho cô với lí do cậu ta rất bận."

Mẫn Nam thả lỏng nhưng vẫn chưa hết nghi ngờ: "Vậy anh lấy dao để làm gì?"

"Hả?" Lâm Vũ nhìn con dao bạc trong tay, vội bỏ xuống, ngại ngùng cười: "Xin lỗi, do thói quen. Tôi vốn là bác sĩ phẫu thuật, bị tổng tài cưỡng ép khám cho một sản phụ."

"... Làm phiền anh rồi."

Sự ôn nhu của hắn khiến cô cảm thấy không khó chịu lại rất dễ gần.

"Bác sĩ Lâm có anh chị em ruột nào không?"

"Mẹ tôi chỉ có duy nhất tôi là con trai."

"Anh là con một sao?"

"Không, tôi có em gái, nhưng không may qua đời năm bảy tuổi." Lâm Vũ như trầm ngâm, hắn mỉm cười tỏ ý không sao.

Làm xong kiểm tra tổng thể, Mẫn Nam mệt tới ngủ thiếp đi.

Lâm Vũ dọn đồ rồi ra khỏi phòng. Hắn vỗ vai người đàn ông đang đứng cạnh cửa sổ.

"Cậu làm chồng, vợ có thai thì nên để ý chút."

Phong Triết không trả lời. Anh không biết trong mối quan hệ lạnh nhạt này, cô có phải là vợ, anh có phải là chồng hay không?

Lâm Vũ nhìn lên bầu trời, tia nắng xuyên qua từng đám mây trôi bồng bềnh, tựa như êm lặng lại có chút nặng nề.

"Phong, cậu có thấy Mẫn Nam rất giống một người không?"

Phong Triết tựa người vào tường nhìn về phía căn phòng đã đóng cửa: "Giống ai?"

"Người phụ nữ tôi yêu nhất trong cuộc đời này."